Chương 136: Phân Chia Bảo Vật, Đánh Chủ Ý Lên Ma Minh

person Tác giả: Thiên Cổ Nại Hà schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 765 lượt đọc

Chương 136: Phân Chia Bảo Vật, Đánh Chủ Ý Lên Ma Minh

Nhưng hai mươi mét đã là cực hạn, tạm thời không thể biến về hình dáng nhỏ hơn.

Lúc này, Manh Lan đột nhiên cảm nhận được gì đó, miếng tinh thạch đã được đưa đến bên miệng bỗng rớt xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài.

Thân ảnh của Cố Trường Khanh dần dần tiến vào tầm mắt của nó.

Manh Lan thấy thế thì phát ra một tiếng kêu vui vẻ, đứng dậy nhào về phía hắn.

Đi tới trước mặt Cố Trường Khanh, nó cúi thấp đầu cọ vào người hắn.

Cố Trường Khanh sờ lớp lông trên đầu nó, nhẹ giọng cười nói: “Nhớ ta à?”

Manh Lan kêu một tiếng trả lời.

“Ngoan, ta ra ngoài làm chút việc, lần sau ta nhất định sẽ dẫn ngươi ra ngoài đánh nhau!”

Cố Trường Khanh vuốt ve đầu nó, trước khi thiên địa dị biến thì hắn đã biết về tiểu quỷ nghịch ngợm Manh Lan này, những video về việc nó tìm đủ mọi cách ‘vượt ngục’ thật sự rất hot trên mạng xã hội.

Khi đó hắn đã từng khen Tam Thái Tử rất hoạt bát, không nghĩ tới biến hóa xảy ra, dẫn tới bây giờ hắn có cơ hội nhận nuôi nó như thế này.

Manh Lan gật gật cái đầu cực lớn, thấp giọng kêu lên một tiếng, giống như nói hắn đừng lừa nó.

Cố Trường Khanh mỉm cười, “Sẽ không lừa ngươi, sẽ có lúc để ngươi đại triển hùng uy.”

Cùng nó nói chuyện vài phút xong, hắn mới vội vàng rời đi.

Cố Trường Khanh muốn cho những sinh linh ngoài hành tinh kia một ‘kinh hỉ’, bởi vậy dẫn theo Manh Lan sẽ không tiện.

Lão hổ không xuất sơn, đám khỉ này vậy mà dám xưng vương rồi.

Quả thật nực cười!

Oanh!!!

Một tiếng nổ vang lên từ trên bầu trời của tòa thành trung tâm, Cố Trường Khanh đã mặc áo giáp Đế Uyên Long ra khỏi thành.

Sau khi ra ngoài hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, mắt trái đen như vực sâu, mắt phải như biển máu yêu diễm, đôi mắt hai màu thoáng qua vẻ khinh thường.

Sau đó đột nhiên biến mất tại chỗ.

“Hửm? Đây là ai?”

Văn phòng của Đặc Lan Lạp Khắc, hắn đứng bật dậy từ trên ghế.

Hai mắt Lam Khê trợn tròn, nổi cả da gà, “Đây là áo giáp siêu văn gì? Cách hình chiếu thôi mà đã khiến ta cảm thấy hoảng sợ.”

“Trợ lý, số liệu đâu?”

Đặc Lan Lạp Khắc gọi cho trợ lý, gấp gáp hỏi.

Giọng nói của trợ lý cực kỳ không bình tĩnh vang lên: “Tổng giám đốc, số liệu của hắn vừa có! Vị vừa rồi xuất hiện đang đi về phía không gian phong ấn, chỉ số tiềm năng cao tới khoảng một vạn ba nghìn sao, áo giáp siêu văn dung hợp bảy mươi hai tầng, cấp hai mươi ba, áo giáp tiến hóa đến cấp Thần!”

Giọng nói của trợ lý cực kỳ không bình tĩnh vang lên: “Tổng giám đốc, số liệu của hắn vừa có! Vị vừa rồi xuất hiện đang đi về phía không gian phong ấn, chỉ số tiềm năng cao tới khoảng một vạn ba nghìn sao, áo giáp siêu văn dung hợp bảy mươi hai tầng, cấp hai mươi ba, áo giáp tiến hóa đến cấp Thần!”

“Cái gì?”

Nghe được lời trợ lý nói, Đặc Lan Lạp Khắc không tin nổi mà trừng lớn hai mắt: “Ngươi chắc chắn không sai? Áo giáp siêu văn bảy mươi hai tầng, đây là cái khái niệm gì?”

Trợ lý trả lời: “Không có sai sót, đây là số liệu chân thực, chỉ có chỉ số tiềm năng có lẽ sẽ sai sót khoảng một nghìn sao, còn áo giáp siêu văn dung hợp bảy mươi hai tầng là số liệu chính xác.”

Đặc Lan Lạp Khắc bất giác nuốt một ngụm nước bọt, sợ hãi nói: “Những siêu văn nhân trong không gian phong ấn đều tiêu đời rồi, Cố Trường Khanh tự ra tay thì bọn họ đều phải chết, là ta đã hại Tinh Thần Vô Cực.”

Lam Khê hốt hoảng, “Tổng giám đốc, chúng ta hãy nhanh chóng thông tri Tinh Thần Vô Cực rời đi đi, có lẽ vẫn còn kịp.”

“Không kịp nữa rồi, người này khẳng định là Cố Trường Khanh, hắn vậy mà không chết. Chúng ta bị Siêu Diễm Đế Tộc lừa thảm rồi, với tính cách của hắn, sợ là muốn dùng cái giá trên trời đổi mạng của bọn họ cũng không được.”

Vẻ mặt Đặc Lan Lạp Khắc tràn ngập khổ sở, ánh mắt dừng trên hình chiếu trong phòng livestream, khẽ lẩm bẩm: “Những siêu văn nhân của vũ trụ đang ở Lam Tinh, có lẽ đều phải táng thân ở đây rồi.”

“Quang não của Đế Quốc chắc chắn đã đóng lại tất cả cửa vào của không gian phong ấn, chỉ cho vào không cho ra, bọn họ đều phải chết!”

“Cố Trường Khanh này thật sự là đủ tàn nhẫn, cố ý thả ra tin mình có thể đã chết để dẫn dụ một số lượng lớn siêu văn nhân trong vũ trụ xuống Lam Tinh rồi giết sạch.”

“Quá đáng sợ!”

Đối với người đàn ông này, Đặc Lan Lạp Khắc thật sự cảm thấy kinh sợ từ tận đáy lòng.

. . .

Không gian phong ấn, bên phía khu vực xung quanh Thiên Thần thụ.

Tại trận doanh của nền tảng Siêu Thần, Siêu Diễm Đế Tộc, Siêu Thiên Đế Tộc, U Minh Đế Tộc, Siêu Tinh học cung, đây là những người cạnh tranh tuyệt đối trong trận chiến này.

Người dẫn đầu U Minh Đế Tộc là U Minh Thánh Tử, hắn sâu xa liếc nhìn đám người Ma Minh, nhìn về phía đám người của Siêu Diễm Đế Tộc, Siêu Tinh học cung, Siêu Thiên Đế Tộc và nền tảng Siêu Thần, mở miệng nói:

“Các vị, nếu phải đánh nhau thì đối với ai cũng không tốt, Thiên Thần quả có mười hai viên, thế lực năm bên chúng ta chia đều thì thế nào?”

“Trước tiên lấy được Thiên Thần quả đã, sau đó tập trung giải quyết đám người Ma Minh, rồi ai tự đi tìm cơ duyên người nấy, các bên đều hài lòng.”

Bạch Tinh nghe đối phương nói thế thì cười lạnh, “Sao thế, không đặt ta vào trong mắt?”

Diễm Ngạo của Siêu Diễm Đế Tộc dùng ánh mắt khinh miệt mà nhìn gã: “Ngươi là cái thá gì?”

“Ta là cái thá gì? Ta chính là cha ngươi đấy!”

Bạch Tinh ngước mắt nhìn lên, đối chọi gay gắt với hắn, gã nói: “Nếu không phục thì ra đây đánh một trận đi.”

Tinh Đạo Cực của Siêu Tinh học cung vội khuyên can: “Hà tất phải giương cung bạt kiếm vào lúc này? Mười hai viên Thiên Thần quả, sáu bên chúng ta mỗi người hai viên, thế nào?”

“Thứ vị này mặc trên người chính là áo giáp Kiếm Thần Đế dung hợp hai mươi sáu tầng siêu văn, có tư cách được chia hai phần!”

Bạch Tinh nghe vậy thì cho đối phương một ánh mắt hữu hảo, “Ta cũng không tham nhiều, hai viên là được, nếu ai phản đối thì cứ việc ra đây đánh một trận với ta!”

“Cái gì? Áo giáp Kiếm Thần Đế xuất hiện rồi?”

“Khó trách gã dám chống đối Diễm Ngạo, thì ra là không hề sợ hắn.”

“Ta đã nói mà, trông lớp áo giáp đó rất quen mắt, thì ra thật sự là áo giáp Kiếm Thần Đế, thế hệ trẻ này đúng là nhân tài lớp lớp!”

“Xem ra bọn họ không định đánh nhau đâu, U Minh Thánh Tử nói không sai, mỗi người chia hai phần, làm vậy thì đúng là không nhất thiết phải tranh tới ngươi chết ta sống.”

Áo giáp Kiếm Thần Đế ở vũ trụ cũng từng uy danh hiển hách, sinh linh biết đến nó vô cùng nhiều.

Người dẫn đầu của Siêu Diễm Đế Tộc, nền tảng Siêu Thần, Siêu Thiên Đế Tộc, U Minh Đế Tộc ở đây biết được Bạch Tinh mặc trên người chính là áo giáp Kiếm Thần Đế, đành phải cam chịu.

Bọn họ không chắc chắn có thể thắng được áo giáp Kiếm Thần Đế.

. . .

“Lão sư, bọn họ muốn chia đều mỗi bên hai viên, vậy chẳng phải chúng ta không có cơ hội đoạt lấy rồi sao?”

Trên một tòa nhà ở chỗ xa, Vu Linh nhíu mày nói.

Không chỉ ba người bọn họ, mà những siêu văn nhân đơn lẻ khác muốn thừa dịp chiến đấu loạn lên để cướp Thiên Thần quả cũng đều cười khổ từ bỏ, chuẩn bị rời đi để tìm cơ duyên khác.

Ánh mắt Vu Tà Yến lóe lên, nói: “Đừng vội, hai con Bạo Liệt Cự Viên cấp ba mươi dưới Thiên Thần thụ không dễ đối phó như vậy đâu.”

Chỉ thấy hai con Bạo Liệt Cự Viên dưới Thiên Thần thụ đã thức tỉnh, ánh mắt hung ác của chúng đang nhìn chằm chằm về phía đám siêu văn nhân xung quanh.

Bạch Tinh thấy bọn họ đều đồng ý chia hai quả cho mình, ánh mắt chê cười của gã liền nhìn về phía đám người Trương Hổ, cười nói:

“Các vị, trước khi lấy Thiên Thần quả, hay là diệt đám người Ma Minh này trước? Giữ lại bọn chúng dù sao vẫn là một uy hiếp.”

Tinh Đạo Cực gật đầu, “Đúng vậy, giết bọn chúng trước đi.”

U Minh Thánh Tử âm u cười, “Ta cũng thấy đề nghị này rất hợp lý.”

“Vậy thì giết!” Diễm Ngạo đi lên phía trước một bước.

“Giết bọn chúng trước đi! Để lại cũng chướng mắt!”

Ánh Vô Địch của Siêu Thiên Đế Tộc lạnh lùng nhìn về phía Ma Minh.

Tinh Thần Vô Cực nhàn nhạt nói: “Các ngươi muốn thì tự ra tay đi, nền tảng Siêu Thần không tham dự vào bất cứ ân oán nào.”

“Làm sao đây?”

Đám người Ma Minh thấy lũ súc sinh ngoài hành tinh này đều tràn đầy sát khí mà nhìn chằm chằm bọn họ, cả đám bất giác đồng loạt nhìn về phía Trương Hổ, cảm thấy có hơi khó giải quyết.

Oanh!

Đúng lúc này, một tiếng nổ kinh khủng từ phương xa đột nhiên vang lên.

Kéo theo uy áp khủng bố mạnh mẽ tràn ngập bá đạo, tàn nhẫn, máu tanh.

“Ai?”

Dưới uy áp của khí thế ấy, dù là đám người Tinh Thần Vô Cực và Bạch Tinh cũng lộ ra vẻ mặt hoảng hốt, cảm nhận được uy áp đáng sợ đang đánh sâu vào thẳng linh hồn của chính mình.

Vô số ánh mắt ở hiện trường đều đang nhìn chằm chằm vào bụi đất bị cuốn lên ở cách đó không xa.

Đợi đến khi bụi đất bắt đầu tan đi.

Con ngươi của tất cả siêu văn nhân ở đây đều co lại.

Chỉ thấy trên khoảng trời phía xa có một người đang đứng, áo giáp toàn thân từ đầu tới chân đều tỏa ra khí thế không ai địch lại.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right