Chương 19: Chuẩn Bị Phát Sóng Trực Tiếp, Định Hải Thần Châm Của Quốc Gia Xuất Hiện (2)

person Tác giả: Thiên Cổ Nại Hà schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 373 lượt đọc

Chương 19: Chuẩn Bị Phát Sóng Trực Tiếp, Định Hải Thần Châm Của Quốc Gia Xuất Hiện (2)

Hơn nữa bọn họ đều biết mình là quốc bảo, luôn được quốc gia chăm sóc đặc biệt, cho ăn ngon uống say, nay quốc gia gặp nạn, sao có thể không đứng lên trợ giúp?

Ở giai đoạn này, bọn chúng chắc chắn là sự tồn tại đỉnh cao giữa bầy dị thú.

.

Bên cạnh bàn hội nghị hình tam giác, ba vị Chính – Tài – Quân đang ngồi đối diện nhau.

Đây là ba người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi, khuôn mặt kiên nghị uy nghiêm, lúc này đều nghiêm nghị nhìn cảnh tượng đổ nát trong màn sáng chiếu trên bàn.

Long Chiến Quốc của Bộ Quân sự trầm giọng lên tiếng: “Sự thay đổi này đến quá đột ngột khiến chúng ta không kịp đề phòng. Nghe nói vào tháng 4, Cố Trường Khanh: người giàu nhất của thành phố Long Giang đã bỏ ra hàng chục tỷ để xây dựng một nơi trú ẩn lớn. Chẳng lẽ hắn ta có thể đoán trước được tương lai sao?”

Hiên Viên Vương Thuỵ từ Bộ Tài chính gật đầu nói: “Đúng vậy, đáng tiếc lúc đó không ai đặt chuyện này vào mắt. Lẽ nào hắn thực sự có thể đoán trước tương lai, hay chỉ là tình cờ trùng hợp?”

Hoàng Mạnh Quốc từ Bộ Chính trị không quá đồng tình, “Ngươi cho rằng trên đời này có sự trùng hợp như vậy sao? Xem ra cái tên Cố Trường Khanh ấy có phần không đơn giản!”

Vừa nói, ông vừa vuốt vài lần trên màn hình ảo để chuyển video vệ tinh sang địa bàn nơi trú ẩn của Cố Trường Khanh.

“Đây là. . .”

Nhìn thấy cảnh tượng trong màn chiếu, cả ba người có mặt đều há hốc mồm.

Đập vào mắt là đàn kiến chi chít vô biên vô tận, tất cả đều mang hình dạng của những con chó sói trưởng thành, bọn chúng đen nghịt một mảng mà bao vây toàn bộ nơi trú ẩn, điên cuồng bò về phía bức tường.

Nhưng khi lên đến độ cao hơn mười mét, tất cả đều bị tấm thép điện giật mạnh, cháy khét rơi xuống.

“Ở khu vực ngoại ô phía Tây Long Giang thị xuất hiện đàn kiến hành quân sa mạc sao?”

“Chúng ta có nên phái máy bay chiến đấu đến oanh tạc và giúp đỡ Cố Trường Khanh kia không? Thứ mà hắn biết có lẽ không ít. Nếu hắn cứ như vậy mà chết đi, vậy thì quốc gia tổn thất còn nhiều hơn được lợi.”

“Cứ xem Cố Trường Khanh này có biện pháp gì giải quyết đàn kiến hay không đã rồi tính, nếu không có thì phái máy bay chiến đấu qua bên đó cũng chưa muộn.”

Ba người mở miệng thảo luận, sau đó đều dùng ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào bức màn ánh sáng ở trước mặt họ.

Long Chiến Quốc của Bộ Quân sự nói: “Mở mạng vệ tinh trước, có gì cũng tiện liên lạc với Cố Trường Khanh hơn!”

“Ừm, thiếu chút nữa là bị một màn chấn kinh này làm cho quên mất.”

. . .

Thành phố Long Giang tổng cộng có 6 chỗ trú ẩn dưới lòng đất, mỗi nơi đều có thể chứa hơn mười vạn người.

Dưới sự trợ giúp của không ít siêu văn nhân, trong một buổi tối quân đội đã cứu được gần bốn mươi vạn người tiến vào nơi trú ẩn.

Ầm ầm! Cộc cộc cộc!

Thành phố Long Giang, một nơi nào đó ở Long huyện, mấy trăm quân nhân được võ trang đầy đủ đang điều khiển mười chiếc xe tăng, mười mấy chiếc xe bus lớn có thể chứa hơn trăm người và một vài chiếc xe Jeep quân dụng. Những người sống sót đột phá vòng vây vừa cứu viện xong khu vực này.

Trên không trung có máy bay chiến đấu tân tiến nhất của quốc gia yểm hộ.

Hiện tại trên xe bus đã ngồi chật ních những người mang tâm trạng sợ hãi tột độ.

Chít chít chít!

Trong tiểu khu bị tàn phá bừa bãi, những con chuột so với mãnh hổ còn lớn hơn đang không sợ chết mà liều lĩnh lao đầu thẳng vào trận hình của quân đội.

Tuy đã bị hỏa lực bao trùm toàn bộ nhưng vẫn khó có thể xử lý hết.

Tiếng súng nổ, tiếng chuột kêu ầm ĩ không dứt bên tai.

“Lũ súc sinh này nhiều quá!”

Lâm Thần cầm đao Viêm Long, cùng Tô Ấu Vi hỗ trợ chém giết những con chuột đang vọt tới gần chỗ này.

Trừ hai người bọn họ ra thì còn có hơn mười vị siêu hình xăm khác cũng đang dốc sức tương trợ, nhưng trong đó chỉ có một người là siêu văn áo giáp, còn lại đều là siêu văn tăng cường lực lượng bản thân.

Dưới sự giúp đỡ của bọn họ, không đến một giờ đã giết được số lượng hàng vạn con chuột đang bao vây.

Bọn họ hình như cũng không biết bên trong cơ thể dị thú có một viên tinh hạch, có thể để cho siêu văn nhân hấp thu.

Vì vậy hầu như mọi người đều không quan tâm đến những thi thể dị thú kia.

Giết ra được vòng vây của đàn chuột, Lâm Thần và Tô Ấu Vi đều đã mệt lử, cùng nhau ngồi phịch xuống trong một chiếc xe Jeep gần đó.

“Ấu Vi tỷ, cái áo giáp này của ngươi rất được đó! Ngươi xăm hình gì vậy?”

Lâm Thần cười nói: “Về sau chúng ta có thể lập đội cùng đi săn giết dị thú, hai chúng ta liên thủ, không có gì không làm được!”

“Ngươi đừng có kéo chân sau ta là được.”

Tô Ấu Vi mỉm cười trêu chọc một tiếng, xem như đồng ý. Ở chung với cậu ta cô thấy rất dễ chịu, cho nên cũng có ý nghĩ muốn cùng đối phương tổ đội.

Lâm Thần rất kiêu ngạo nói: “Làm sao mà kéo chân sau ngươi được, ta còn có một cái áo giáp Đế Hoàng đây!”

Lâm Thần là một tên mê áo giáp chân chính, bởi vì rất yêu thích áo giáp Viêm Long và Đế Hoàng, nên phía sau đã xăm hình áo giáp Đế Hoàng, trước ngực thì xăm áo giáp Viêm Long.

Vậy mà không ngờ tới lại sẽ có một ngày những hình xăm vốn là vật chết này lại đột ngột thức tỉnh.

Sau khi trải qua thống khổ của việc dị biến ban đầu, cảm giác còn lại trong lòng Lâm Thần lúc này chỉ là sự hưng phấn khó mà diễn tả thành lời.

. . .

Chỗ trú ẩn ở ngoại ô phía Tây, trên sân thượng cao hơn cả tường thành.

Trương Hổ và 108 anh em đang tập trung ở đó, nhìn kiến hành quân đen kịt bên ngoài tường vây mà có cảm giác tê dại cả da đầu.

Ngô Duệ nhíu mày nói: “Cứ tiếp tục như vậy thì chúng ta sẽ bị tiêu hao điện lực rất lớn.”

Trương Hổ trấn định đáp: “Đừng hoảng, chúng ta vẫn còn ba: bốn mươi vạn tấn dầu hỏa, năm: sáu vạn máy phát điện cỡ lớn, ngoài ra còn có cối xay gió phát điện và vô số tấm phát điện năng lượng mặt trời. Chỉ cần có thể kiên trì nửa tháng nữa thì chúng ta có thể dọn dẹp sạch sẽ những con kiến này, hiện tại chỉ có bọn chúng là có uy hiếp lớn nhất đối với chúng ta!”

Bên trong nơi trú ẩn đều là những tấm phát điện năng lượng mặt trời tiên tiến nhất, chỉ cần vẫn còn ánh nắng là có thể dự trữ điện, không cần phải có mặt trời hừng hực chiếu vào.

Triệu Phong cũng không lo lắng chút nào, hắn nói: “Khung cảnh này nhìn thôi cũng khiến người ta nổi hết da gà, nhưng con sâu cái kiến chung quy cũng chỉ là con sâu cái kiến, chúng ta mà ra ngoài giết thì chắc chắn sẽ có thể thuấn sát toàn bộ!”

“Tất cả tập hợp ở cổng, phải nhớ, đám kiến hành quân này chính là chất dinh dưỡng để chúng ta có cơ hội nhanh chóng quật khởi!”

Lúc này, trên đài phát thanh vang lên thanh âm trầm thấp của Cố Trường Khanh.

“Đi!”

Trương Hổ nghe tiếng liền hô hào mọi người cùng đi xuống.

“Ở đây… có mạng à?”

Trong đại sảnh tại biệt thự trung tâm, Tiểu Đoàn Đoàn vừa bận việc xong thì chợt phát hiện điện thoại vậy mà lại có mạng rồi, đồng thời còn có thể liên lạc qua mạng.

Chuyện này khiến các cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Lúc này, Cố Trường Khanh mặc tây trang đen bước nhanh từ trên lầu xuống.

Tiểu Đoàn Đoàn thấy thế liền tươi cười tiến lên phía trước, thông báo: “Lão bản, đột nhiên có mạng rồi.”

“Đúng lúc, các ngươi đi lên sân thượng chuẩn bị một buổi livestream đi, những nền tảng khác hẳn là đều bị liệt rồi, nhưng nền tảng Long Võng vẫn có thể dùng.”

Cố Trường Khanh nhàn nhạt nói rồi đi lướt qua họ.

Hắn muốn để tất cả mọi người nhìn thấy, cái gì gọi là nơi trú ẩn an toàn tuyệt đối trên thế giới này.

Còn về vấn đề như cây to đón gió gì đó, tất cả đều chỉ là trò cười.

Chỉ cần không phải là công kích bằng đạn hạt nhân thì hiện tại, hắn chính là vô địch.

Huống hồ, hắn không tin nhân loại sẽ ném đạn hạt nhân vào hắn.

Nhưng cho dù có ném thì sao? Hắn cũng có thể nhân lúc đạn hạt nhân chưa rơi xuống đất mà lấy ra phi đao Bạch Hổ, phá hủy nó ở mấy ngàn mét trên không trung.

“Vâng, lão bản, chỉ chờ ngài thể hiện thần uy!”

Tiểu Đoàn Đoàn nhanh nhẹn đáp ứng, sau đó lên lầu thay quần áo, trên người cô đang mặc một bộ váy ngủ, khe ngực sâu hun hút mắt thường cũng có thể nhìn thấy, khiến người ta nhìn mà không khỏi len lén nuốt một ngụm nước bọt.

Trên Long Võng cô cũng có một tài khoản lên đến mấy trăm vạn fan.

Bất quá cũng không biết bây giờ còn lại bao nhiêu fan còn sống…

Giai đoạn hiện tại, các tỉnh thành đều đã tiếp viện mấy chục vạn người tiến vào nơi trú ẩn, đến lúc đó người xem trực tiếp hẳn là vẫn có, nhưng có lẽ sẽ không nhiều.

. . .

Đại sảnh hội nghị tối cao.

“Những người kia… đều mặc áo giáp siêu văn?”

“Vậy mà thật sự có hơn 100 người, Cố Trường Khanh kia chắc chắn biết được nguyên nhân của cuộc dị biến này.”

“Đã như vậy thì vì sao hắn không nói trước cho chúng ta, nếu nói trước thì chúng ta đã không bị động như vậy.”

“Cho dù có nói thì lúc ấy chúng ta sẽ tin chắc?”

“Chuyện này… cũng đúng!”

Hình ảnh được chụp bởi vệ tinh chính là trước cổng lớn của nơi trú ẩn.

Trương Hổ dẫn theo một nhóm người đã tập trung ở đó, tất cả 108 huynh đệ đều bao trùm áo giáp siêu văn lên người.

Nhìn thấy một màn trước mắt, mấy vị cao tầng của chính phủ không thể nghi ngờ là vô cùng khiếp sợ.

Ai nấy đều khẳng định, hẳn là Cố Trường Khanh đã biết được nội tình gì đó.

Người của Bộ Chính Trị Hiên Viên Vương Thụy nói: “Hình như bọn họ muốn ra ngoài xử lý những con kiến hành quân kia, chúng ta có cần mở một buổi phát sóng trực tiếp hay không? Nếu như thực lực của bọn họ mạnh thì có thể mượn lần này ổn định tâm tình sợ hãi tuyệt vọng của mọi người.”

“Có thể, bàn giao xuống dưới đi.”

Long Chiến Quốc và Hoàng Mạnh Quốc gật đầu.

“Ồ, anh chàng đang đi tới kia chính là Cố Trường Khanh à?”

Lúc này bọn họ nhìn thấy có một người đàn ông đi tới chỗ đám người mặc áo giáp siêu văn kia, người này bất kể là diện mạo hay khí chất đều hoàn mỹ đến không thể soi mói.

Bỗng nhiên, ánh mắt của bọn họ trừng lớn, kinh ngạc thốt lên: “Đây là… Tử Thần?”

Chỉ nhìn thấy trên màn hình, lúc đám siêu văn nhân kia tiến lên nghênh đón thì trong nháy mắt, người đàn ông đang đi về phía bọn họ đã mặc vào bộ áo choàng Tử Thần, cầm trong tay Liêm Đao Khô Lâu, trên người tràn ngập khí đen tử vong đáng sợ.

“Thật sự hiếu kỳ quá, rốt cuộc trên người hắn có khắc hình xăm gì?”

Hiên Viên Vương Thụy rất tò mò.

“Chắc chắn sẽ không ít, hơn nữa đều là chiến lực vô song. Nếu có thể chào mời hắn hợp tác thì quốc gia chúng ta rất nhanh có thể ổn định cục diện trong lần tai nạn này.”

Vẻ mặt Hoàng Mạnh Quốc tràn đầy khao khát nói.

“Thật đúng là khiến người khác hiếu kỳ, trước tiên chúng ta cứ nhìn xem thực lực của hắn ra sao đã.”

“Chắc là không yếu đâu!”

“Hi vọng hắn có thể trở thành định hải thần châm của đất nước chúng ta!”

Ba vị này đều gửi gắm kỳ vọng vào Cố Trường Khanh, rất hy vọng hắn có thể dẫn dắt mọi người thoát khỏi lớp sương mù hoảng loạn trước mắt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right