Chương 252: Hoa Sen Tái Sinh
Vũ Trụ chi thành sắp mở ra, Cố Trường Khanh thân là lão đại vẫn còn chưa ra, kế tiếp nên sắp xếp thế nào, tất cả mọi người đều đang chờ đợi.
“Lão đại không quên thời gian đấy chứ!”
“Ngươi im miệng đi! Nếu để lão đại biết thì không đánh ngươi một trận là không được! Loại chuyện này lão đại sao có thể quên!”
Trương Hổ vừa mở miệng đã nhận về cái nhìn phẫn nộ, y xấu hổ sờ sờ đầu, cái suy nghĩ ngu xuẩn này làm sao mà có thể nghĩ ra được, Trương Hổ cũng rất buồn bực.
“Lão bản vẫn chưa đi ra sao?”
Trong quang não xuất hiện thân ảnh của A Nhĩ Nặc Hàn.
“Còn chưa đâu? Làm sao vậy?”
Trương Hổ hỏi.
“Có tin tức của Luân Hồi thần đằng, người bán đã xin phép giao dịch bằng trùng động.”
“Quá tốt rồi, vừa lúc kịp thời, nhanh chóng giao dịch đi, chờ lão đại ra ngoài sẽ hồi sinh vị kia!”
. . .
“Ta lập tức đi làm!”
A Nhĩ Nặc Hàn tắt quang não, lập tức mở ra trùng động.
Trương Hổ đang chuẩn bị phát biểu vài lời ngu ngốc nữa thì bỗng nhiên, một hơi thở khó có thể dùng ngôn ngữ hình dung bất chợt xuất hiện phía trên Lam Tinh.
Giờ khắc này, tất cả sinh linh của Lam Tinh đều cảm nhận được sự run rẩy đến từ linh hồn.
Chính là hơi thở này lại có chút quen thuộc khó hiểu.
Trương Hổ củng cố tinh thần, tỏa ra thần niệm, tìm kiếm nơi hơi thở phát ra.
“Không phải là lão đại chứ!”
Nói ra suy nghĩ của mình, Trương Hổ lại tự tát cho mình một cái.
Cả Lam Tinh, người có thể làm ra động tĩnh lớn như vậy, ngoài lão đại thì còn có thể là ai?
Mọi người yên lặng cảm nhận uy áp đáng sợ mà hơi thở này mang lại, đã hiểu rõ trong lòng.
Đây là cảm giác đã vượt qua một đẳng cấp.
Nếu nói thần văn phân ra từ giai đoạn một đến chín mươi chín, tuy rằng cũng có chênh lệch cách biệt như trời với đất.
Nhưng những cấp bậc đó vẫn ở trong cùng một tầng lớp.
Mà lúc này, họ cảm nhận được lại chính là sự khác biệt về tầng lớp.
“Rất tốt, các người đều đã mạnh hơn.”
Uy áp kia như có như không, Cố Trường Khanh lại vô thanh vô tức xuất hiện trước mặt mọi người.
“Lão đại!”
Trương Hổ kinh hỷ nhìn Cố Trường Khanh.
Cố Trường Khanh gật đầu, trong nháy mắt đi ra hắn đã cảm ứng được vị trí của mọi người.
Mà thực lực hiện tại của bọn họ cũng bị hắn cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.
“Lão đại, hiện tại ngươi có thực lực ở bước nào? Vì sao ta lại có cảm giác nhìn không rõ ngươi?”
Triệu Phong mở miệng nói.
Đây cũng là điều những người khác muốn biết.
Nhìn không rõ mà Triệu Phong nói không chỉ là nhìn không thấu thực lực hiện tại của Cố Trường Khanh.
Mà là thật sự nhìn không rõ được bản thân Cố Trường Khanh.
Ở trong mắt bọn họ, Cố Trường Khanh lúc này rõ ràng đang ở ngay trước mắt, nhưng lại giống như cách một tầng không gian sương mù, khó phân biệt chân thực và hư vô.
Cố Trường Khanh nhìn mọi người, hiểu rõ trong lòng.
Đột phá đến Hậu Thiên, ánh sáng thần vận do bản thân tự hóa ra cũng ảnh hưởng đến không gian xung quanh mình.
Quy tắc không gian chuyển động khiến hắn lúc nào cũng ở trong trạng thái không gian chuyển đổi.
Tâm thần vừa động, ánh sáng thần vận trở về cơ thể, Cố Trường Khanh chân thực lộ ra thân hình.
“Thấy rõ rồi, thấy rõ rồi! Lão đại, chiêu này dùng thế nào, dạy ta đi!”
Trương Hổ hưng phấn ồn ào.
“Tu luyện tử tế, ngươi cũng có thể đạt tới.”
Cố Trường Khanh mỉm cười, thần văn đột phá khỏi cấp chín mươi chín, đạt tới cảnh giới Siêu Thoát, về sau bọn họ chắc chắn cũng có thể đạt tới độ cao này.
“Lão đại, thực lực của ngươi… có phải đã tiến vào đẳng cấp mới?”
Ngô Duệ vẫn luôn không nói chuyện lại cẩn thận hỏi.
“Đúng vậy, đột phá cấp chín mươi chín, cấp bậc kế tiếp chính là Siêu Thoát, hiện lại ta là Siêu Thoát cấp một.”
Cố Trường Khanh không giấu giếm chút nào.
Tuy rằng biết đáp án sẽ khiến mình khiếp sợ, nhưng mà nghe được chính miệng lão đại nói ra hắn thật sự tiến vào đẳng cấp mới, mọi người vẫn không khỏi bị rung động nói không ra lời.
Cuối cùng vẫn là Trương Hổ tùy tiện mở miệng: “Vậy chỉ số tiềm năng của lão đại nhất định đã vượt qua ba vạn?”
Mọi người chưa bao giờ to gan như thế, ánh mắt như lang như hổ nhìn chằm chằm vào Cố Trường Khanh.
“Tất nhiên.”
Đáp án vừa ra, toàn trường ồ lên.
“Đã sớm biết đáp án lão đại nói ra sẽ khiến tâm lý của ta nhận một kích trí mạng, nhưng mà ta vẫn quá xem nhẹ thương tổn này!”
“Cả đời này ta chỉ có thể ngẩng đầu nhìn lão đại, im lặng làm mỹ nam tử xách giày cho lão đại thôi.”
“Ta còn cần cái gậy sắt này làm cái gì…”
Mọi người bị đả kích, đều vô cùng cảm khái.
“Lam Tinh thế nào rồi?”
Cố Trường Khanh bị nhóm thủ hạ của mình chọc cười, ở cùng với bọn họ, khó có được thời gian hài hước thoải mái như vậy.
“Tất cả đều tốt, đúng rồi!” Trương Hổ bỗng nhiên nhớ tới chuyện A Nhĩ Nặc Hàn vừa nói, vội vàng báo lại cho Cố Trường Khanh: “Luân Hồi thần đằng, có rồi!”
“Rất tốt!”
Vừa nói xong, thân ảnh Cố Trường Khanh đã biến mất tại chỗ.
Giây tiếp theo, cảm ứng được vị trí của A Nhĩ Nặc Hàn, Cố Trường Khanh xuất hiện bên người ông ta.
“Ai?”
A Nhĩ Nặc Hàn giật mình, vừa mới thông qua trùng động lấy được Luân Hồi thần đằng, bỗng nhiên bên cạnh xuất hiện một người, thiếu chút nữa khiến ông ta kinh hoảng đến hỏng cả linh hồn.
Khi thấy đó là Cố Trường Khanh, A Nhĩ Nặc Hàn đã thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt hưng phấn.
“Lão bản, đã lấy được Luân Hồi thần đằng, tổng cộng tiêu hết…”
Còn chưa nói xong, Cố Trường Khanh đã ngăn ông ta lại, loại việc nhỏ này hắn không có hứng thú biết.
“Mang Luân Hồi thần đằng tới đây.”
Tiếp nhận tin tức về Luân Hồi thần đằng mà A Nhĩ Nặc Hàn truyền đạt, Cố Trường Khanh phân phó.
“Vâng!”
A Nhĩ Nặc Hàn lập tức thao tác quang não, một lát sau, Luân Hồi thần đằng đã được đưa tới trong tay Cố Trường Khanh.
Không có một chút dao động không gian nào, thân ảnh Cố Trường Khanh lại biến mất.
Một lát sau.
“Vừa rồi là Tinh Đế bệ hạ tới sao?”
Thân ảnh của Tần Đế xuất hiện.
“Đúng vậy.”
A Nhĩ Nặc Hàn gật đầu.
Tần Đế quét mắt về nơi Cố Trường Khanh biến mất, trong lòng dâng trào.
“Tinh đế đã tới cảnh giới Siêu Thoát rồi sao?”
...
Trong một di tích cổ của Lam Tinh.
Thân ảnh Cố Trường Khanh xuất hiện tại đây.
Nơi này đã bị phong ấn vô số năm, vừa mới được giải trừ phong ấn chưa bao lâu.
Trong di tích trống trải, chỉ một một cái quan tài tinh xảo lẳng lặng nằm trên mặt đất.
Cố Trường Khanh đi đến bên cạnh quan tài, sau đó phá vỡ cấm chế trên quan tài.
“Chiêm bốc sư (người bói toán) từ viễn cổ, bản đế cần ngươi tỉnh lại.”
Ngay sau đó, Cố Trường Khanh và quan tài đồng thời biến mất trong di tích.
...
Siêu Thần cổ tinh.
Tất cả sinh linh đã biến mất.
Thân ảnh Cố Trường Khanh bỗng nhiên xuất hiện.
Lần nữa xuất hiện đã đi vào chỗ sâu trong cấm địa.
Quan tài mang tới từ trong di tích chậm rãi bay xuống trung tâm của Dục Vọng tế đàn.
Luân Hồi thần đằng và Bỉ Ngạn chi hoa từ trong tay Cố Trường Khanh bay lên.
Sau đó, Cố Trường Khanh lấy từ giới tử ra một hạt sen đặt lên trên quan tài.
Hạt sen cắm rễ bên trên quan tài, mọc rễ nảy mầm, thoáng chốc đã lớn thành một đóa sen kiều diễm.
Hoa sen Tái Sinh!
Là thần vật mà Cố Trường Khanh lấy được từ Nghê Nguyệt cổ tinh.
Có thể thông qua hấp thu nhân quả của sinh linh đã chết để nặn lại thân thể của sinh linh, sau đó hồi sinh sinh linh đó.
Chiêm bốc sư của Đế Quốc cũ sớm đã mất đi thân thể trong thời gian dài đằng đẵng.
Giờ phút này, trong quan tài đã sớm không còn thân thể của chiêm bốc sư.
Quan tài chỉ là vật cuối cùng có nhân quả với người này trên đời.
Ô quang trên Dục Vọng tế đàn mãnh liệt tuôn ra.
Chín cây cột hoàng kim có phù văn nổi lên đan xen nhau, phát sinh cộng hưởng, không ngừng rót vào quan tài một luồng năng lượng màu đen.
Cố Trường Khanh lẳng lặng chờ đợi.
Thời gian trôi đi, hoa sen Tái Sinh nở ra, rồi lại dần dần điêu tàn héo rũ, ánh sáng trên tế đàn ngày càng yếu đi, cho đến khi hoàn toàn tắt hẳn.
“Ai…”
Trong quan tài vang lên thanh âm của một người phụ nữ.
“Đế quân tương lai, là ngươi đã đánh thức ta…”
Quan tài dần dần bay lên, thân ảnh một người phụ nữ huyền ảo mặc một bộ đồ bó sát màu tím chầm chậm ngồi dậy từ trong quan tài.
Người phụ nữ sắc mặt tái nhợt, không hề có huyết sắc, quần áo màu tím ôm sát cơ thể đẫy đà.
Cố Trường Khanh có chút bất ngờ.
Vốn còn tưởng chiêm bốc sư là một bà lão tuổi già sức yếu.
Lại không ngờ là một cô gái trẻ có thân hình bốc lửa.
Chiêm bốc sư của Đế Quốc cũ đều mặc gợi cảm vậy sao?
Còn nữa, lời cô ta vừa nói là ý gì?
Đế Quân tương lai thức tỉnh ta.
Chẳng lẽ những thứ này cô ta đã sớm bói ra rồi?
Cô gái trong quan tài chậm rãi đứng lên, quay đầu nhìn Cố Trường Khanh.
Cố Trường Khanh có chút ngoài ý muốn, chỉ thấy hai mắt của cô ta không hề mở ra, nhưng hắn lại cảm giác được có một đôi mắt vô hình đang nhìn vào mình.
Ngay sau đó, cô gái mở hai mắt.
“Đây là cái gì?”
Cho dù đã từng gặp vô số sinh linh kỳ dị, nhưng Cố Trường Khanh chưa bao giờ gặp được người hoặc sinh linh nào có đôi mắt như vậy.
Tương ứng với màu da tái nhợt của cô ta là một đôi mắt trống rỗng.
Không hề có tròng mắt như người bình thường, mà chỉ là một mảnh trống rỗng.
Dưới cái nhìn chăm chú của cô ta, tựa như thần hồn đều bất tri bất giác bị hút vào bên trong.
“Đế quân, ngươi cứ nhìn ta như vậy làm gì, ta trời sinh da đã trắng, không có nghĩa là ta không biết ngại ngùng nha.”
Cô gái hơi hơi mỉm cười, đôi mắt trống rỗng cong thành hình trăng khuyết.
. . .
Cố Trường Khanh đánh giá cô gái trước mặt, hắn lười lãng phí thời gian, lạnh nhạt nói: “Giúp ta bói ra chỗ ở của một người.”
“Đế quân, đầu tiên, đối tượng mà ngươi muốn ta bói toán thì phải có một vật có liên hệ nhân quả với người đó.”
Cô gái xụ mặt, nghiêm trang nói.
“Thứ hai, đối với phụ nữ, ngài không phải nên hỏi tên trước sao? Cho dù là Đế quân thì cũng phải có phép lịch sự chứ?”
Vừa dứt lời, quan tài của cô gái liền nổ tung.
Cô gái đang ở trạng thái mắt chữ A mồm chữ O, bị Cố Trường Khanh nắm lấy cần cổ, thoáng chốc biến mất ở Siêu Thần cổ tinh.