Chương 34: Uy Vọng Của Cố Trường Khanh (2)

person Tác giả: Thiên Cổ Nại Hà schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:07 visibility 2,862 lượt đọc

Chương 34: Uy Vọng Của Cố Trường Khanh (2)

Long Quốc, hiện trường buổi họp báo.

“Cố đại lão thật mạnh! Muốn thành lập Liên minh siêu văn nhân thì vì sao không tìm ngài ấy đến làm Minh chủ?”

“Đúng thế, nếu sớm biết không phải là Cố đại lão thì ta đã không tới đây, đi thôi đi thôi.”

“Ta cũng đi đây.”

“Thời đại loạn thế như này, Long Quốc chúng ta vẫn nên dựa vào Cố đại lão mới phải.”

Phóng viên trong đại sảnh sau khi xem xong livestream của Tiểu Đoàn Đoàn thì đều đồng loạt rời khỏi khán phòng.

Đúng như lời họ nói, nếu như trước đó biết được không phải là Cố Trường Khanh đảm nhiệm chức vụ Minh chủ của Liên minh siêu văn nhân thì bọn họ căn bản sẽ không phí thời gian tới đây.

Trong lòng bọn họ, ngoại trừ Cố đại lão thì không ai có tư cách đảm nhiệm vị trí lãnh đạo giới siêu văn nhân.

Thực lực mà Cố Trường Khanh năm lần bảy lượt thể hiện ra, ở trên có siêu văn nhân, ở dưới có người bình thường, cơ hồ đều trở thành fan cứng của hắn.

Hiện tại bọn họ chỉ hy vọng Cố Trường Khanh có thể chiếu cố đến bọn họ một chút, phải nghiền ép hết những bọn siêu văn nhân khốn nạn đang áp bức người thường như họ.

Nếu Cố Trường Khanh thật sự làm vậy, vậy thì uy vọng ở trong nước sẽ đạt tới cấp độ mà trước nay chưa từng có.

Hiện giờ chỉ xem hắn nghĩ như thế nào.

Kiếp trước hắn đã từng kéo dài hơi tàn giống như những người bình thường này, biết đâu được hắn sẽ vì những kẻ yếu đuối ấy mà suy tính một chút phúc lợi cho bọn họ.

Mặc dù Cố Trường Khanh không muốn làm chúa cứu thế, nhưng hắn cũng không định khiến cho những người sùng bái hắn phải thất vọng.

. . .

Trong đại sảnh hội nghị.

Hoàng Mạnh Quốc nhìn màn hình livestream, cười khổ cảm khái: “Uy vọng của Cố Trường Khanh thật sự muốn cản cũng cản không nổi, nếu hắn thật sự nguyện ý vì người bình thường mà đàn áp siêu văn nhân, vậy thì sẽ càng kinh khủng hơn.”

Khu bình luận của phòng livestream:

“Tiểu Đoàn Đoàn, có thể nói với Cố đại lão một tiếng, nhờ ngài ấy ra mặt chấn chỉnh đám siêu văn nhân đang áp bức chúng ta có được không?”

“Phải đó Tiểu Đoàn Đoàn, mỗi ngày chúng ta đều phải làm việc mười mấy giờ đồng hồ, mệt đến chết đi sống lại, vậy mà bọn họ chỉ trả cho mỗi người một lọ thịt hộp. Nhưng nếu chúng ta không đi làm thì sẽ phải chịu đói, thậm chí là chết đói. Cầu xin ngươi nói với Cố đại lão một tiếng đi, xin ngươi đó.”

“Đoàn Đoàn tỷ, hy vọng ngươi sẽ truyền đạt lại lời nói của chúng ta, chúng ta chỉ còn biết tin tưởng vào Cố đại lão mà thôi!”

Nhìn thấy những bình luận này, ba vị lãnh đạo cao nhất của Long Quốc cũng lộ ra vẻ mặt chua xót.

Siêu văn nhân mở xưởng gia công lương thực tự phát quá nhiều, tuy bọn họ có thể ra mặt chấn nhiếp một phen, nhưng nếu làm vậy mà khiến những người này ghi hận trong lòng rồi đóng cửa nhà xưởng, vậy thì số lượng người chết đói sẽ càng nhiều hơn.

Nếu chỉ dựa vào những vị siêu năng giả cống hiến cho quốc gia thì căn bản không nuôi nổi nhiều người như vậy.

Muốn gieo hạt trong đồng ruộng thì ít nhất cũng phải vài tháng nữa mới có thể thu hoạch.

Nhưng cho dù có thu hoạch rồi thì cũng không chắc có thể giải quyết được nguy cơ về vấn đề lương thực hiện tại.

Trong vài năm tiếp theo vẫn phải dựa vào thịt của dị thú mới có thể để cho số lượng người dân khổng lồ của Long Quốc ăn no.

“Các bạn fan, lời nói của các ngươi ta nhất định sẽ truyền đạt cho lão bản nhà ta, ta cũng hy vọng lão bản có thể giúp cho các ngươi sống tốt hơn một chút.”

Tiểu Đoàn Đoàn nhìn bình luận trong phòng livestream, đột nhiên sinh ra lòng đồng cảm, vô cùng kiên định mà cam đoan nói với bọn họ.

“Lão đại, nếu tên Cố Trường Khanh ấy thật sự ra mặt trừng trị chúng ta thì…”

Trong trụ sở của một bang phái nào đó, nơi này chướng khí mù mịt, một đám siêu văn nhân vừa uống rượu ăn thịt vừa xem livestream.

Bang phái của bọn họ có khoảng hơn trăm anh em, cũng mở một nhà máy chế biến gia công thịt dị thú.

Bình thường không nghĩ tới thì thôi, nhưng nay đọc được những bình luận này thì trong lòng mọi người đều hơi kiêng dè, thật sự sợ hãi Cố Trường Khanh sẽ ra mặt thay cho những người dân bình thường đang làm công dưới trướng của bọn họ.

Người được gọi là lão đại, là một người đàn ông vạm vỡ, thân trên để trần lộ ra cơ bắp, trên cánh tay có khắc một hình xăm rắn độc mamba màu đen, hai bên trái phải ôm hai cô gái ăn mặc hở hang diễm lệ.

Ánh mắt tên đàn ông vạm vỡ tối đen, trầm giọng nói: “Nếu hắn có can đảm ra mặt cho bọn lao công cấp thấp kia, vậy thì sẽ trở thành kẻ địch của hầu hết siêu văn nhân.”

Tên đàn em cao gầy nói: “Tuy là nói như vậy, nhưng ai có thể làm gì được hắn?”

“Ha ha!”

Tên đàn ông vạm vỡ cười âm lãnh, không cho là đúng, “Ngươi cho rằng người cực kỳ hung ác, không để ý đến hậu quả có ít sao? Nếu Cố Trường Khanh đàn áp chúng ta quá lợi hại, nói không chừng sẽ có tên điên nào đó trộm về mấy vũ khí hạt nhân rồi ném lên người hắn.”

“Hắn có thể đánh nổ đạn hạt nhân ở trên trời, nhưng phóng xạ khuếch tán cũng đủ để khiến hắn và đám đồng bọn ăn đau suốt một quãng thời gian sau đó.”

Bang phái giống với bọn chúng trên toàn quốc có quá nhiều, dần dần chúng bắt đầu càn rỡ, thích làm gì thì làm, không buồn kiêng nể một ai, bởi vì chúng biết chính quyền cũng chẳng làm gì được mình.

. . .

Hậu trường nơi họp báo.

Sự mạnh mẽ vô địch của Cố Trường Khanh khiến Lâm Thần xem mà nghiến răng nghiến lợi, “Hắn không thể nào là con người được, ta thức tỉnh hai cái hình xăm thôi mà suýt chút nữa đã chết luôn rồi. Nếu hắn là con người thì sao có thể thức tỉnh nhiều như thế được, lại còn đều là hình xăm cấp bậc thần thoại.”

Lâm Thần rất khó tiếp nhận việc Cố Trường Khanh lại mạnh hơn cậu ta nhiều như vậy.

Cậu ta chỉ có thể đứng từ phía sau dõi theo bóng lưng hắn, đối với cường giả mà nói, việc này còn gì khiến người ta uất hận hơn nữa.

“Cho nên ta mới nói với ngươi, đừng so với hắn, ngươi so không nổi.”

Tô Ấu Vi nhẹ giọng an ủi, “Vì sao cứ phải so kè với Cố Trường Khanh làm gì? Chúng ta không chọc tới hắn là được rồi.”

“Ấu Vi tỷ, ta không phục.”

Cậu ta quả thật rất không phục, nếu như không có Cố Trường Khanh thì người được vạn chúng chú mục chính là mình.

“Không phục thì cũng đừng có ra mặt trêu chọc người này, bằng không ta sẽ đoạn tuyệt quan hệ với ngươi.”

Ít ai hiểu rõ hơn cô về tính cách của Cố Trường Khanh.

Hắn chính là người vì để đạt được mục đích mà sẽ không từ mọi thủ đoạn.

Đừng nói là bản thân hắn, chỉ cần đụng đến người của vị ngoan nhân này thôi thì kết cục của đối phương đều rất thảm.

Táng gia bại sản chỉ là thứ yếu, cơ bản đều bị hắn âm thầm hãm hại đến mức phải vào tù.

“Được, ta không chọc vào hắn.”

Nghe Tô Ấu Vi nói vậy, Lâm Thần hít sâu một hơi, gật đầu đồng ý.

Cậu ta thật sự rất thích cô gái này.

“Vậy là được rồi, ngươi sẽ sớm trở thành người đứng đầu Liên minh siêu văn nhân, tới lúc đó, ngoại trừ Cố Trường Khanh ra thì gần như ngươi chính là người đứng đầu cả thế giới, còn chưa thỏa mãn sao?”

Trước đó đã nói, Tô Ấu Vi là một người mê luyến tiền tài và quyền lực.

Cô tự biết mình đã không thể quay trở lại bên cạnh Cố Trường Khanh nữa, vậy thì cái đùi vàng Lâm Thần đơn thuần nhưng lại sở hữu tiềm lực cực lớn này, cô nhất định phải bắt vào tay mà nắm giữ.

. . .

Tây Hải.

Một phía hải vực bị máu tươi nhiễm đỏ, mùi máu tươi bốc lên vô cùng gay mũi.

Cố Trường Khanh đã quay trở lại bờ, cũng tán đi áo giáp siêu văn bao quanh người.

Tây trang màu đen che kín thân thể, dáng người cao một mét tám lăm thon dài cao lớn, gương mặt hoàn mỹ, thái độ lạnh nhạt khó gần.

Hắn lấy ra điếu thuốc do Trương Hổ đưa tới, tự mình châm lửa.

“Lão đại, ngươi thật sự quá mạnh!”

Vẻ mặt Trương Hổ lộ rõ sự sùng bái.

Cố Trường Khanh nhàn nhạt phân phó: “Đào viên tinh hạch của con hắc giao kia ra, hẳn là đã rớt xuống đến cảnh giới ngũ giai rồi.”

“Vâng, Tiểu Tống, mấy người các ngươi đi theo ta.”

Trương Hổ gọi vài anh em đi theo y.

Ngô Duệ tiến lên bẩm báo: “Lão đại, ta lập tức sắp xếp người đi vớt hết tinh hạch trên biển.”

“Giao cho các ngươi.”

Cố Trường Khanh nói xong liền đi về phía trực thăng đang đỗ ở nơi xa.

Hắc giao tự đốt cháy tinh hạch, ít nhất cũng đã rớt xuống ngũ giai, hắn không để vào mắt nữa.

Trên người hắn hiện tại còn có mấy viên lục giai đây.

Thật đáng tiếc!

Lúc ấy nên trực tiếp ra tay dùng sấm chớp giết chết nó mới phải.

Tiếp thu bài học lần này, lần sau hắn tuyệt đối sẽ không hành động lề mề như hôm nay nữa.

Thất giai rớt xuống ngũ giai, xem như hắn đã lỗ vốn.

Tiểu Đoàn Đoàn thấy Cố Trường Khanh rời đi liền hô thợ chụp ảnh nhanh chóng đi theo.

Vù vù!

Quay trở lại trực thăng cỡ lớn, hiệu quả cách âm vô cùng tốt.

“Lão bản… trong phòng livestream có rất nhiều fan của ngài, muốn ngài ra mặt giúp bọn họ một chút.”

Tiểu Đoàn Đoàn ngồi bên cạnh Cố Trường Khanh, hôm nay cô mặc một chiếc quần jean ngắn màu đen và một chiếc áo thun trắng ngắn tay để lộ phần rốn.

Cặp đùi đẹp mượt mà trắng như tuyết, bờ mông mật đào căng mọng, phần khe sâu hun hút giữa hai đỉnh núi đều lộ ra một vẻ dụ hoặc khiến người nhìn mà phát thèm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right