Chương 380: Chuẩn Bị Đầy Đủ Mọi Việc Trước Khi Rời Đi
Ngô Duệ thể hiện xong năng lực của mình, còn không quên nhìn xem những người khác.
“Thích Ngọc Na, thần văn mới này của ngươi cũng xứng với ta đấy!”
Thích Ngọc Na vô vị mà quay đi chỗ khác, âm dương quái khí nói: “Nếu là tìm phối ngẫu thì ta đề nghị ngươi nhìn bên kia xem, các ngươi đều là kiểu bay trên trời, một khi sinh con ra thì đều không cần phí công thức tỉnh nữa!”
Triệu Phong bình thường có quan hệ gần với Ngô Duệ nhất, nghe vậy trực tiếp phản bác: “Hai chúng ta đều là nam, sinh cái búa ấy!”
Trương Hổ vội vàng thu liễm thần văn lực, để Ma Thần Chi Chùy ẩn vào hư không, khoa trương nói: “Đừng, búa của ta còn có việc quan trọng cần làm, làm con của các ngươi á, mù mắt ta mất!”
Thao Thiết không nhịn được cười, ý vị thâm trường liếc mắt nhìn Chu Tước một cái, châm chọc bảo: “Được rồi, đám các ngươi đúng là huyên náo, ta thật hoài niệm hưởng thụ thời gian yên tĩnh tốt đẹp vừa nãy.”
Chu Tước thấy sự lúng túng của mình đã bị mọi người khéo léo hóa giải, cố ý đụng vào Thích Ngọc Na một cái, đoạn nói: “Đây đều là lão đại ưu ái chúng ta, nên cùng nhau cảm ơn lão đại mới phải.”
Cô vừa nói xong, tiếng gầm như sấm rung trời đột nhiên vang lên, mọi người theo tiếng nhìn qua, phát hiện Hầu Tử bị bỏ quên đang ngủ đến không biết trời đất gì.
Trương Hổ đi tới, thử thăm dò dưới mũi của đối phương, “Hầu Tử, không phải ngươi không chống nổi nữa nên chết ngất đó chứ?”
Hắt xì!
Hầu Tử rùng mình một cái, nhanh chóng nhảy bật dậy, đứng giữa mấy người, buồn bực mà nhìn mọi người hoàn toàn đổi mới, lại nhìn lại chính mình, quay đầu nhìn về phía Cố Trường Khanh.
Cố Trường Khanh an ủi: “Không sao, Hầu Tử, thần văn Hắc Ám Đại Thánh của ngươi đã là cao cấp nhất, tiềm lực vô hạn, chỉ cần ngươi tiếp tục tu luyện tăng cường nó lên là được.”
“Lúc trước ta ở trong cấm địa đồ đằng cũng không phát hiện cột đá đồ đằng có thần văn Hắc Ám Đại Thánh.”
Hầu Tử xoay người đáp xuống đất, trên người đã thay một bộ đế giáp đỏ vàng lấp lánh.
Cố Trường Khanh giải thích: “Đây là ta tìm ở nơi khác cho ngươi, Đấu Chiến Ma Thần đế giáp, bộ đế giáp này phối hợp với Tử Kim Quan và Bộ Vân Ủng trước đây ngươi có được, cường độ và tốc độ của thần hồn sẽ tăng lên không ít hơn bọn họ.”
Mấy người nhìn nhau, bọn họ đã phát hiện, chỉ số tiềm năng của mọi người đều tăng lên mức độ khác nhau.
Trương Hổ, Triệu Phong và Thích Ngọc Na, trước đây chỉ số tiềm năng đều vào khoảng hai vạn một ngàn điểm.
Nhưng trải qua lần này, mỗi người bọn họ đều đã gần hai vạn bốn ngàn điểm.
Chỉ là đổi mới đế giáp thần văn đã khiến cho bọn họ tăng lên so với thần văn giả khác nhiều như vậy, còn có gì để nói nữa!
Y Toa Bối Nhĩ hoàn toàn nhìn đến ngây người, cô ở nền tảng Hồ Á lâu như vậy, trước giờ đều không biết chỉ số tiềm năng còn có con đường tăng lên như thế.
Phải biết rằng, trước đây cô thân là kỹ thuật viên và chủ khống sư số một phía sau nền tảng Hồ Á, tựa hồ đã nhìn thấy năng lực của tất cả thần văn giả trong toàn vũ trụ.
Nhưng giống như hiện tại, ở trong một không gian nào đó, không cần tốn nhiều sức mà đã có thể tăng lên ba nghìn điểm, đây là lần đầu cô được chứng kiến “kỳ tích” này.
Bấy giờ, cô cầm kết tinh thần văn lực trong tay, ánh mắt nhìn mấy người Trương Hổ tràn ngập sự ngưỡng mộ không thôi.
. . .
Trong bảo hộp thời gian, nhìn mấy người Trương Hổ hoan thiên hỉ địa.
Một chút áy náy cuối cùng của Y Toa Bối Nhĩ đối với lão bản cũ là Mã Khắc Thụy Lâm đã chạy thẳng tới chín tầng mây.
Vì sao Cố Trường Khanh lại trở thành Đế chủ mới của Nhân Tộc, bản thân hắn mạnh chỉ là một chuyện, quan trọng hơn là một mặt khác, hắn bất kể là lúc nào cũng không quên một đám huynh đệ thủ hạ.
Tinh Đế đã đứng ở vị trí cao nhất trên đỉnh kim tự tháp, lại có lòng dạ rộng rãi thản nhiên như thế, Y Toa Bối Nhĩ cảm thấy, lần này mình đã đi theo đúng lão bản rồi!
Một khi đã như vậy, cô cũng không thể lười biếng, bị tụt lại sau bọn họ.
Ngay sau đó, cô ngưng thần tụ lực, theo năng lượng của kết tinh thần văn lực đi vào cơ thể, ánh sáng xanh trắng trên Cơ Giới đế giáp của cô đại thịnh, thậm chí vượt qua ám mang của Tần Đế bên cạnh.
Tần Đế nhìn bọn họ mỗi người đều nhanh chóng tăng lên, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng trên thực tế đã là lòng nóng như lửa đốt.
Chính ông ta đã tụt lại sau mọi người rồi, nếu còn tiếp tục như vậy, thủ hạ của Cố Trường Khanh đều sẽ vượt xa mình.
Nghĩ đến đây, ý niệm trong đầu muốn tìm về bản thể càng thêm kiên định.
Phân thân dù sao cũng có chỗ thiếu hụt, hiện tại phân thân này của ông ta có thể cộng hưởng một bộ phận thực lực của bản thể, nhưng chỉ cần bản thể mất đi không tìm về được, ông ta sẽ không thể phát huy ra thiên phú nghịch thiên ban đầu.
Kết tinh thần văn lực quả thực có trợ giúp chỉ số tiềm năng tăng lên, nhưng đối với Tần Đế mà nói, tốc độ như vậy vẫn khiến ông ta không vừa lòng.
Cố Trường Khanh không phải không nhận ra được tâm tư của Tần Đế, nhưng hiện tại có nói gì cũng chỉ vô dụng.
Tần Đế được Nhân Tộc công nhận là cộng chủ mạnh nhất, công tích quét ngang vũ trụ vĩnh viễn cũng sẽ không bởi vì thời gian trôi đi mà bị chôn vùi.
Nội tâm ông ta rốt cuộc có bao nhiêu kiên cường, người thường đương nhiên không thể so sánh. Cố Trường Khanh cảm thấy bất cứ lời an ủi nào cũng sẽ chỉ khiến ông cảm thấy nhục nhã, còn không bằng tạm thời không để ý đến ông, cứ đi làm tốt việc mình nên làm trước đã.
“Hổ Tử, Triệu Phong,... thần văn của các ngươi vẫn cần tiếp tục dung hợp, tăng cao độ phù hợp của bản thân với đồ đằng mới được.”
“Độ phù hợp cao hơn thì thực lực các ngươi cũng theo đó càng mạnh hơn, tạm thời các ngươi ở lại trong này đi.”
Mấy người Trương Hổ đều ngừng cười đùa, gật đầu, khoanh chân ngồi xuống.
Sau đó Cố Trường Khanh gửi tin tức về cho Lam Tinh: “Vương Dung, Tiểu Đoàn Đoàn, hai người mau chóng tới bảo hộp thời không.”
Rất nhanh, hai người đều mang theo trợ lý mình coi trọng nhất, tiến tới nơi mà Cố Trường Khanh chỉ định.
Thân ảnh những người khác đã được Cố Trường Khanh ẩn đi, trong hư không nhìn không thấy, nhất định có tinh nhuệ của Lam Tinh đang tu luyện.
Vương Dung tiến lên một bước, cung kính hỏi: “Thiếu gia, ngài có gì phân phó?”
Tiểu Đoàn Đoàn thấy thế cũng đi lên chào: “Tinh Đế bệ hạ, nơi này là dùng để tu luyện phải không, hiện tại chúng ta cần tu luyện sao?”
Hai người này mặc dù thời gian đi theo hắn không ngắn, nhưng thần văn lực lại không quá mạnh.
Sợ dọa đến bọn họ, cho nên Cố Trường Khanh kiên nhẫn giải thích ngắn gọn trước, đợi sau khi mọi người đều đã chuẩn bị tinh thần xong thì mới phóng xuất ra ấn ký màu xám trên tay phải, giam cầm tất cả bọn họ lại.
Sau đó hắn lại dùng phương pháp cũ, để nhóm người Vương Dung thay đổi thần văn mới do hắn đích thân lựa chọn, giúp thực lực mọi người đều nhanh chóng tăng lên.
Xong xuôi, hắn lại tiếp tục gọi những thành viên khác của Ma Minh tới, giúp đỡ tăng cấp thần văn cho bọn họ, đợi làm xong hết mọi việc thì hắn mới rời khỏi bảo hộp thời gian.
. . .
Cố Trường Khanh vừa ra ngoài thì nhìn thấy Hoàng Đế đã chờ đợi bên ngoài một lúc lâu.
“Tinh Đế bệ hạ!”
Hoàng Đế lộ vẻ vui mừng tiến lên gọi.
Cố Trường Khanh phất tay, khiêm tốn nói: “Tiền bối, trong khoảng thời gian này đã khiến ngươi vất vả rồi, ta vẫn luôn muốn tìm một cơ hội cùng ngươi ngồi xuống trò chuyện một phen.”
Hoàng Đế đã nghĩ ra được rất nhiều thông tin, nhưng Cố Trường Khanh vẫn tỉ mỉ thuật lại một lượt về những gì mình đã trải qua cho ông nghe.
Sau đó hắn lấy ra những trang bị thần văn khác thu thập được trong cấm địa đồ đằng, còn có kết tinh thần văn lực, tất cả đều giao vào trong tay Hoàng Đế.
“Tinh Đế bệ hạ, ngươi lại muốn rời khỏi Lam Tinh?”
Hoàng Đế không ngại gánh vác trọng trách trên vai, chỉ là đối với nơi mà Cố Trường Khanh sắp đi thì ông vẫn thấy có chút lo lắng.
Nghe xong những chuyện hắn trải qua và những việc trên đường về đây, Hoàng Đế mơ hồ cảm thấy lần này Cố Trường Khanh rời đi tất nhiên không thoát khỏi quan hệ với vị chủ nhân của Nhân tộc trước đây.
Cố Trường Khanh thẳng thắn nói: “Tiền bối, những thứ này nên phân phối thế nào, ngươi cứ tự mình cân nhắc. Ngươi đoán không sai, bí mật ở Bắc vũ trụ còn liên quan đến bản thể của Tần Đế, ta không đi không được.”
Hoàng Đế trịnh trọng gật đầu, “Lam Tinh bên này ngươi có thể yên tâm, có ta ở đây, một ngọn cây cọng cỏ của Lam Tinh cũng không ai dám động!”
Cố Trường Khanh sắp xếp tới đây thì đã không còn gì phải lo lắng.
Duy nhất không bỏ xuống được, chính là người một nhà vừa đoàn tụ đã lại phải chia xa, Cố Trường Khanh chỉ muốn dùng toàn bộ thời gian trước khi đi để bầu bạn với bọn họ.
Có tiếng cười của Cố Nghiên Nghiên, cả nhà không còn lạnh lẽo nữa, bầu không khí trong nhà luôn tràn ngập hơi thở ấm áp.
Ngày nào Lâm Nguyệt Dao cũng đều bận rộn làm nhiều món ngon chỉ vì để Cố Trường Khanh và con gái bồi bổ thân thể, nhìn khuôn mặt non nớt trơn nhẵn của cô bé mỗi ngày đều có khí sắc tốt hơn, Lâm Nguyệt Dao thực sự rất vui vẻ.
Lâm Thủy Dao cũng không nhàn rỗi, dẫn theo Nghiên Nghiên ở trong nhà chơi đùa vui vẻ, mệt mỏi thì ôm Nghiên Nghiên cùng nhau ngủ, để lại cho tỷ tỷ và tỷ phu đủ không gian ở riêng với nhau.
Nghe tiếng ngáy nhè nhẹ của Cố Nghiên Nghiên truyền tới bên cạnh, Lâm Thủy Dao mở to hai mắt, nhìn chằm chằm trần nhà.
Nghĩ một lát, trong đầu lại hiện ra gương mặt tuấn lãng của tỷ phu, tằng kinh thương hải nan vi thủy (*), so sánh với Cố Trường Khanh để tìm một người đàn ông, Lâm Thủy Dao cảm thấy mình không bằng cứ như vậy đi, chờ chết già là được!
(*) Ý chỉ từng trải qua sóng to gió lớn trên biển rồi thì nước ở chỗ khác không đáng để xem, ở đây chỉ Cố Trường Khanh quá tốt nên Lâm Thủy Dao không còn để ai vào mắt.
Theo Nghiên Nghiên chơi đùa lâu như vậy, cô bỗng nhiên thấy có chút khát nước, cẩn thận đứng dậy đi xuống giường.
...
Nhìn Lâm Nguyệt Dao ôn nhu như nước đang gối trên tay mình, nghĩ đến không lâu sau lại phải xa nhau một thời gian, trong lòng Cố Trường Khanh có chút áy náy.
Có vợ hiền như thế, hắn không cầu gì khác, nhưng là Lam Tinh Đế chủ, hắn lại không thể hoàn toàn thuộc về một gia đình nhỏ.
Vuốt ve khuôn mặt đẫm mồ hôi của Lâm Nguyệt Dao, Cố Trường Khanh ôm nàng vào lòng, ôn tồn thủ thỉ một lúc lâu.
Cho đến khi khóe miệng nàng ngậm cười mà ngủ say, Cố Trường Khanh mới đứng dậy, đi tới nhà vệ sinh.
Nghĩ tới lúc này trong nhà cũng không còn ai đi lại, hắn tùy tiện quấn một cái khăn tắm che lại phần eo rồi mở cửa ra ngoài.
Vừa đi tới bên ngoài nhà ăn, chỗ eo bị nới lỏng, khăn tắm vậy mà bất ngờ trượt xuống đất.
Cố Trường Khanh cũng không nghĩ nhiều, cong eo nhặt lên, nhưng một khắc cúi xuống nhặt khăn tắm, đột nhiên có một mùi hương phả tới, một đôi chân trắng nõn vừa vặn dẫm lên một góc của chiếc khăn xám dưới chân.
“Cmn, không phải chứ?”
Cố Trường Khanh hơi sửng sốt, lập tức phân rõ được chủ nhân của mùi hương này, mạnh mẽ kéo lấy khăn tắm rồi quấn quanh eo lưng.
Lâm Thủy Dao mới uống nước xong, đang muốn trở về phòng, vừa mới nhấc chân dẫm xuống đất thì bên dưới truyền tới một cảm giác mềm mại, khiến cô không khỏi cảm thấy căng thẳng.
Còn không đợi cô chạy về phòng, thân thể đã bị mất thăng bằng mà ngã về bên cạnh.
Ngay sau đó, một cánh tay rắn chắc đã vòng qua đỡ lấy eo cô, dưới sự hoảng sợ, cánh tay cô ôm bừa lấy một cái gì đó, vậy mà lại ôm đúng vào cổ Cố Trường Khanh.
“Tỷ… tỷ phu…”
Lâm Thủy Dao xấu hổ đến hai má nóng bừng, hai mắt đảo qua khuôn mặt Cố Trường Khanh, loại tiếp xúc thân mật đến mức này, cô đã mơ thấy vài lần.
Mà khi mộng đẹp biến thành sự thật, trái tim cô lại đập thình thịch dữ dội, trong đầu trống rỗng, hoàn toàn không biết phải nói gì.