Chương 49: Thay Đổi Lão Bả
“Đều là chúng ta đơn phương đàn áp, chẳng có gì thú vị cả, còn không bằng đi giết dị thú.”
“Đúng thế, ngay cả hơn nửa thực lực của ta còn chưa xuất thủ mà bọn họ đã không trụ được rồi.”
Lúc này, mười người Lý Đại Hải đều nhanh chóng tụ tập qua đây, ai nấy đều trông không vui.
“Đi thôi!”
Thao Thiết dẫn theo bọn họ một lần nữa trở về tập đoàn Cường Long Đại Hạ.
. . .
“Dưới trướng Cố Trường Khanh rốt cuộc có bao nhiêu siêu văn nhân cường đại giống như vị kia?”
Bên trong đại sảnh hội nghị tối cao, đám người Hiên Viên Vương Thụy đều lộ ra vẻ mặt rối rắm.
Lại nhìn thông qua vệ tinh, xem trận chiến ở Ma Đô bên kia.
Sắc mặt cả ba lại càng thêm khó nhìn.
Cô gái thân mặc áo giáp Chu Tước kia mạnh đến mức vô lý, dùng thực lực của một mình bản thân mà đã đánh cho hai siêu văn nhân ngũ giai của tập đoàn Hoàng Vũ không hề có sức chống cự.
. . .
Ma Đô, bên ngoài Hoàng Vũ Đại Hạ, trước mắt là hoàn cảnh tiêu điều, tất cả các tòa kiến trúc trong phạm vi vài dặm xung quanh đều bị phá hủy.
Bên trong một cái hố sâu, Chu Tước đang mặc khải giáp che kín toàn thân, bên ngoài là Chu Tước chi hỏa đang vờn quanh thân thể, dưới chân đang đạp lên một người đàn ông toàn thân đã cháy đen.
Áo giáp trên người kẻ này đều đã bị Chu Tước mạnh mẽ đánh cho nổ hết.
Bên cạnh còn có một đống tro tàn, là ‘phần còn lại’ của một siêu văn nhân ngũ giai khác lưu lại.
Trên mặt hố là mười vị đội viên khác của Chu Tước, bọn họ cũng đã giải quyết xong xuôi những siêu văn nhân khác của tập đoàn Hoàng Vũ, hiện tại đang lặng yên quan sát đội trưởng ra tay.
“Khụ khụ khụ! Tha mạng, ta nguyện ý từ nay quy thuận Ma Minh, cầu xin ngươi hãy tha mạng cho ta.”
Người đàn ông đang bị Chu Tước dẫm dưới chân thảm thiết hét lên, gã cho rằng bản thân vẫn còn có thể cứu được, vừa ho ra máu tươi vừa liên tục yếu ớt cầu xin.
Nghe được lời này, Chu Tước không nói gì mà chỉ hờ hững buông lỏng chân, sau đó bỏ lại mấy viên tinh hạch cấp ba trước mặt gã.
Gã kia thấy thế thì cảm kích đến rơi nước mắt, “Cảm ơn đại lão, từ nay về sau Tư Đồ Huyền ta nguyện vì lão bản xông pha núi đao biển lửa, có chết cũng không chối từ.”
Nói xong gã thúc giục tinh thần lực, hấp thu bốn viên tinh hạch cấp ba trước mắt.
Những tinh hạch dị thú này không chỉ có thể sử dụng để tu luyện mà còn có thể hấp thu năng lượng để chữa thương.
“Ai biết đây là tình huống gì không, Ma Minh sao lại ra tay với tập đoàn Hoàng Vũ, chẳng lẽ là là do bọn họ làm trái quy củ mà Cố đại lão định ra?”
“Ta không nghe nói nhà xưởng của tập đoàn Hoàng Vũ có cắn xén lương của công nhân mà!”
“Vậy thì là chuyện gì?”
“Ma Minh đây là đang dùng vũ lực để thu mua tập đoàn Hoàng Vũ đúng không?”
“Ngươi nói có lý, nhưng khẳng định là bọn họ cũng đã đắc tội Cố đại lão trước.”
Mọi người ở phía xa xa nhìn thấy tình hình chiến đấu đã chấm dứt.
Không ít siêu văn nhân mon men đến gần, lấy điện thoại quay lại video, chuẩn bị đăng lên Long Võng.
Khoảng mười phút sau, thương thế của Tư Đồ Huyền đã hồi phục hơn nửa.
Quần áo đều đã bị thiêu cháy hết, gã vội vàng kích hoạt áo giáp siêu văn phụ thể.
“Xin hỏi, ta nên xưng hô thế nào?”
Tư Đồ Huyền phụ thể áo giáp xong thì đứng dậy, cung kính hỏi ý Chu Tước.
Thanh âm cô khàn khàn, thản nhiên đáp: “Ma Minh, Chu Tước!”
“Tạ ơn Chu Tước đại nhân đã tha cho tiểu nhân một mạng. Ta tuyệt đối không hề tham gia vào việc Tư Đồ Hạo đi tới Ấn Phạn Quốc để mua vũ khí hạt nhân, chuẩn bị cho nổ Ma Minh, mong Chu Tước đại nhân hãy nói vài lời hay cho tiểu nhân trước mặt Cố đại lão.”
Tư Đồ Huyền biết rõ vì sao bọn họ lại giết tới tận hang ổ của gã, chắc chắn là vì sự việc này đã bại lộ, bằng không thì Ma Minh cũng không thể lấy khí thế hung ác như thế đánh tới đây được.
Chu Tước không vội nhận lời, “Xem thái độ của các ngươi đã!”
“Vâng, vâng. Mời Chu Tước đại nhân đến phòng làm việc để nói chuyện chi tiết hơn.”
Tư Đồ Huyền khúm núm, tràn đầy cung kính nói.
Chu Tước hờ hững không nói gì, dẫn đội viên theo gã rời khỏi.
. . .
Ma Đô, tập đoàn Cường Long.
Tầng 99, văn phòng của Tô Bác Thiên.
Thao Thiết ngồi trước bàn làm việc, đối diện anh ta là người đứng thứ tư tại tập đoàn Cường Long: Tô Minh đang đứng đó nơm nớp lo sợ, cung kính nói: “Thao Thiết đại nhân, Tô Bác Thiên và Tô Viêm đã chết, nếu như Tô Ca cũng không quay lại, vậy tập đoàn Cường Long lấy lời ta nói làm chủ, ta nguyện ý vì Cố lão bản làm Thiên Lôi sai đâu đánh đó, từ này về sau tập đoàn Cường Long sẽ là tài sản của Ma Minh, mong Thao Thiết đại nhân khoan dung độ lượng, giữ lại một mạng cho ta.”
“Tô Ca chắc chắn sẽ chết, ta phụng mệnh lão bản tới đây không phải vì giết sạch các ngươi, nếu ngươi đã thành tâm cống hiến cho lão bản, vậy tập đoàn Cường Long về sau sẽ do ngươi quản lý, ngươi chính là tổng giám đốc của nơi này.”
Trong ánh mắt của Thao Thiết hiện lên một tia nguy hiểm, cười nhạt nói: “Ngươi có nguyện ý không?”
Tô Minh vội vàng bày tỏ thái độ: “Nguyện ý, cực kỳ cực kỳ nguyện ý. Ta vốn là fan của Cố lão bản từ lâu, hiện tại được cống hiến cho ngài ấy chính là việc cầu còn không được, ta tuyệt đối sẽ trung thành từ tận đáy lòng.”
Đây chính là lời nói thật lúc này của gã, Cố Trường Khanh không chỉ có thực lực mạnh mẽ khó giải quyết, mà mị lực nhân cách còn cao như vậy, làm gì có người đàn ông bình thường nào không sùng bái, có phụ nữ nào mà không yêu thích?
“Tốt lắm.”
Nhìn gã không giống như đang nói dối, Thao Thiết tỏ vẻ hài lòng, đoạn hỏi: “Lão bản muốn biết, trước khi thiên địa dị biến thì tập đoàn các ngươi có bao nhiêu tài sản trên danh nghĩa? Có thể điều tra ra được không?”
Trên đường tới đây, anh ta đã nhận được điện thoại của Cố Trường Khanh.
Bảo anh ta sau khi tới tập đoàn Cường Long thì phải hỏi rõ ràng xem tập đoàn bọn họ có bao nhiêu tài sản trên danh nghĩa.
Cho nên Thao Thiết mới đặt câu hỏi như vậy.
“Chuyện này… ngân hàng đã đóng cửa, tài sản trước khi xảy ra dị biến thì có tác dụng gì?”
Tô Minh không hề biết có chuyện thay đổi tiền tệ sắp xảy ra, cho nên không rõ ý định của người đối diện.
Thao Thiết không ngại tiết lộ: “Toàn cầu sắp phát hành giao dịch tiền tệ thống nhất mới, tỷ lệ đổi tiền cũ và mới sẽ là 10:1.”
“Thì ra là vậy, nhưng hiện tại ngân hàng đều đã đóng cửa, chúng ta cũng không thể tra được!” Tô Minh nhíu mày.
Cốc cốc…
Đúng lúc này, Đường Miểu gõ cửa tiến vào, cầm theo một cái máy tính xách tay, cô nàng mới từ đại sảnh ở Kinh Đô quay về.
“Đội trưởng, đã cầm máy tính xách tay tới.”
Đường Miểu bước nhanh vào, đặt máy tính xách tay lên bàn làm việc.
Thao Thiết liền ngồi xuống thao tác, mở ra trang web, đăng nhập vào tài khoản riêng tư của tập đoàn Cường Long.
Đây là trang web của tập đoàn chứ không phải trang tài khoản cá nhân, vì vậy chỉ cần nhập tên của tập đoàn vào là có thể tra kết quả.
Vừa nói xong thì màn hình đã hiển thị:
Tập đoàn Cường Long.
Người đăng ký: Tô Ca
Tài sản có sẵn ngoài cổ phiếu: 1890 tỷ.
Có thể đổi: 189 tỷ liên hợp tệ.
Đây là còn chưa tính cổ phần của công ty, nếu tính thêm cả cổ phần của công ty, vậy sẽ có khoảng năm đến sáu nghìn tỷ trở lên.
Phía dưới có hai ô đăng nhập.
Cần phải có số chứng minh nhân dân của người đăng ký và quét hình khuôn mặt mới có thể đăng nhập để tiến hành trao đổi.
Thao Thiết nhìn thoáng qua rồi đóng máy tính lại, sau đó đứng dậy nói với Tô Minh: “Tập đoàn Cường Long giao cho ngươi quản lý, Ma Minh chúng ta sẽ không cho người nhúng tay vào, đừng có âm thầm giờ trò, nếu không thì ngươi tự mình gánh lấy hậu quả.”
Đối diện vũ lực tuyệt đối trước mặt, bất cứ trò gì cũng chỉ khiến các ngươi vạn kiếp bất phục.
Bởi vậy không cần phải để người ở lại đây trông chừng Tô Minh.
“Thao Thiết đại nhân xin cứ yên tâm, ta nhất định sẽ đúng hạn báo cáo mọi chuyện cho lão bản.”
Tô Minh vỗ ngực cam đoan, gã cung kính tiễn bọn họ xuống dưới lầu, cho đến khi nhìn thấy trực thăng biến mất khỏi tầm mắt thì mới dám thở hắt ra một hơi.
“Tổng giám đốc, sau này chúng ta sẽ thuộc sở hữu của Ma Minh sao?”
Phía sau Tô Minh, cô thư ký xinh đẹp có mái tóc ngắn uốn xoăn đi tới hỏi thăm.
Cô nàng vốn cũng là fan của Cố Trường Khanh, có thể làm việc cho người đàn ông mà mình sùng bái ngưỡng mộ thì tâm tình cũng vui vẻ hơn không ít.
Tô Minh cười nói: “Đúng vậy, thông báo xuống dưới đi, đêm nay đúng mười giờ, tất cả các quản lý cấp cao bắt buộc phải tới trình diện.”
“Lại tìm thêm người, trang trí sửa chữa lại đại sảnh bị phá hoại bên dưới.”
“Vâng, tổng giám đốc!”
Thư ký đáp một tiếng rồi quay người đi.