Chương 1578: Lại đến (16)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1578: Lại đến (16)

Nhưng chốc lát sau chúng đã gặp phải phản ứng huyết dịch ăn mòn phát sinh trong lòng bàn tay hắn, rất rõ ràng xúc tu không phải là linh tuyến thuần túy, mà là trùng kích có xen lẫn máu thịt.

Lúc bấy giờ, sức mạnh khổng lồ cũng chẳng đáng kể là bao so với Trương Vinh Phương.

Trong lúc nhất thời, cả hai thứ giằng co với nhau trên đỉnh đầu của Nguyên Sư.

Sau khi Nguyên Sư kinh ngạc bởi độ cao của Trương Vinh Phương, ánh mắt hắn ta lập tức trở nên rét lạnh và tràn ngập sát ý!

“Ngươi cho rằng cứ có cái đầu lớn là sẽ có tác dụng hay sao, nực cười!”

Trong số Thần Tướng Linh Tướng, sức mạnh hàng ma của hắn ta có thể xưng là đứng đầu, đối phương lại dám chống đỡ trực diện với hắn ta, đúng thực là quá buồn cười......

Oành!

Còn chưa dứt lời, lại thêm một bàn tay to lớn nữa đánh tới từ bên trái.

Nguyên Sư đã sớm đoán trước được, dùng hai tay hướng về bên trái để ngăn chặn.

Lại một vụ nổ khác bùng lên giữa hai người, tạo ra luồng khí lưu lớn đến mức đủ để khiến cho người bình thường điếc cả hai tai, tiếng vang chấn động tới nỗi làm cho những tảng đá trên mặt đất xung quanh đều rung chuyển và bật lên.

“Ngu xuẩn, cho dù ta bị thương cũng không tới phiên ngươi......”

Hắn ta còn chưa kịp nói hết câu thì lại có thêm một chưởng lớn thứ ba quét đến từ bên phải.

Nguyên Sư trợn to hai mắt, nhưng không có cách nào ngăn cản.

Ầm ầm! !

Cả người hắn ta bị hai bàn tay to mãnh liệt ấn chặt vào giữa.

Lúc này, hắn ta phun ra một búng máu, bị sức mạnh vô hình trong không khí dẫn dắt văng đi.

Đồng thời, toàn bộ máu tươi trong thân thể hắn ta đều phảng phất như đang phải chịu một nguồn sức mạnh lôi kéo ra bên ngoài.

Hắn ta khó mà tưởng tượng nổi, danh xưng sức mạnh thần lực đệ nhất Đại Đô của mình, thế mà lại gặp được đối thủ ở đây.

Cho dù trước đó bản thân đã thụ thương do bị đánh lén nhưng cũng không tới nỗi nào mà!

Đại Hàng Thần!

Cuối cùng, hắn ta không chần chờ thêm nữa mà rống to.

Từng vòng gợn sóng vô hình bất chợt khuếch tán từ trên người hắn ra ngoài.

Gợn sóng tựa như gió xuân, nhẹ nhàng phất qua hết thảy mọi thứ khắp bốn phía, chớp mắt liền đã triệt để bao phủ toàn bộ phạm vi hàng ngàn mét vuông xung quanh.

“Bỏ xuống đồ đao...”

“Bỏ xuống đồ đao...”

“Bỏ xuống đồ đao...”

Từng âm thanh nỉ non êm dịu không ngừng văng vẳng bên tai Trương Vinh Phương.

Sát khí của hắn như thể đang tan rã, dục vọng chém giết của hắn cũng nhanh chóng bay biến.

Giọng nói của Bạch Lân dần trở nên xa vời, thẳng đến khi hoàn toàn không còn nghe thấy gì nữa.

“Đời người có ý nghĩa gì? Sinh lão bệnh tử, tiền tài, quyền thế, sắc đẹp, cuối cùng đều chỉ còn một đống xương trắng......”

“Không bằng quy y...”

“Không bằng quy y...”

“Hết thảy vạn vật trên thế gian đều là hư ảo, hết thảy đều chỉ vì ước muốn trong lòng. Thay vì như thế, không bằng hãy đi theo bản tâm và tìm kiếm niềm cực lạc nguồn cội!”

Huyết liên và Chung Thức trên người Trương Vinh Phương bắt đầu ào ạt phai nhạt chùn bước.

Bất tri bất giác, chờ tới lúc đầu óc hắn chấn động, cảm thấy không đúng lắm rồi dần tỉnh táo lại từ trong cơn ngơ ngẩn, trước mắt đã không một bóng người.

Nguyên Sư đã bỏ trốn mất dạng.

Mà ở nơi xa hơn, một ít động vật, binh sĩ, thậm chí là dân thường đang lẩn trốn đều nháo nhào ra khỏi nơi ẩn náu, mặt mỉm cười, xếp bằng trên đất thấp giọng tụng kinh niệm Phật.

Cảnh tượng tương đối kinh dị!

“Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi!” Tiếng nói của Bạch Lân lần nữa trở lại tâm trí, giọng điệu bà ta tràn đầy hoảng sợ.

Lúc này, Trương Vinh Phương mới phát hiện, không biết từ lúc nào, mình đã tự động thoái lui ra khỏi trạng thái huyết liên và Chung Thức, hiện cũng đang ngồi xếp bằng trên mặt đất hệt như những người kia, suýt nữa đã bắt đầu niệm kinh.

“Mới vừa rồi, ta làm sao vậy?” Lòng hắn thầm cảm thấy quái lạ, tiếp đến hắn đứng dậy nhìn quanh bốn phía.

“Mới nãy ngươi và Nguyên Sư đều ngồi xếp bằng dưới đất, mặt mũi hai ngươi đầy giằng xé, có điều Nguyên Sư tránh thoát trước ngươi một bước, quay người chạy ngay tức khắc, lúc bấy giờ chỉ còn lại một mình ngươi” Bạch Lân mau chóng giải thích.

“Các ngươi đều rơi vào lĩnh vực thần uy cấp độ Thần Chủ! Quá kinh khủng! ! Thần uy của thần chủ Như Lai, phối hợp với uy lực cực hạn của Đại Chân Linh Phổ Độ Pháp Tướng, hai ngươi mà tránh thoát chậm hơn chút nữa là sẽ lập tức biến thành tên ngớ ngẩn chỉ biết niệm kinh thôi đấy.”

“Chính bản thân Nguyên Sư cũng không chống chọi nổi sao?” Trương Vinh Phương trợn mắt.

“Nói nhảm à, rất nhiều Đại Hàng Thần cấp độ thần chủ đều có uy lực cực kỳ khủng bố, thậm chí không phân địch ta. Bằng không, ngươi cho rằng vì lý do gì mà chỉ có một vài Linh Tướng cấp độ thần chủ như vậy. Ngay cả trong Thần Tướng cũng chỉ có mỗi một đệ nhất Thần Tướng, còn lại đều là bái Linh Phi Thiên phụ thuộc Thiên Thần.” Bạch Lân giải thích nhanh lẹ.