Chương 1581: Tin đồn (2)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1581: Tin đồn (2)

Lão ta bỗng lao tới trước, cơ thể tựa như một tia sét với quỹ đạo ngoằn ngoèo huyền diệu, lão ta vung một chưởng ra, đánh về phía trụ lửa.

Ngay khi lão ta đánh ra một chưởng này, từng tầng Thái Cực Đồ đen trắng không ngừng xuất hiện sau lưng lão ta, phóng đại rồi tổ hợp.

Lít nha lít nhít Thái Cực Đồ lớn chừng bàn tay tạo thành một bó hoa sen đen trắng rất to, hoa sen đua nhau nở rộ.

Vầng sáng màu trắng tỏa ra và chiếu sáng sau lưng Thanh Dịch đạo nhân.

Ngay khi một chưởng của Thanh Dịch đạo nhân sắp đánh trúng vào Chúng sinh linh trụ, đột nhiên chính giữa trụ lửa hở ra, một cánh tay màu vàng óng duỗi ra và trực diện chụp vào Thanh Dịch.

Cánh tay kia tràn ngập ánh sáng vàng kim chói mắt, vừa duỗi ra đã làm rung chuyển không khí và tạo ra những vòng gợn sóng trong suốt.

Cánh tay màu vàng óng còn chưa tới gần mà đã tỏa ra nhiệt độ cao thiêu đốt cực kỳ kinh khủng, nhanh chóng tới gần Thanh Dịch đạo nhân.

Thái Cực Đồ hoa sen sau lưng Thanh Dịch tức tốc tàn lụi, nhạt nhòa và biến mất dưới loại nhiệt độ cao đáng sợ này.

Biến cố này xảy đến cực nhanh.

Nhanh đến mức chính Thanh Dịch đạo nhân cũng không kịp phản ứng.

Mắt thấy lão ta sắp phải va chạm giao kích với cánh tay vàng óng kia.

Keng! !! !

Bóng dáng Nhạc Đức Văn xuất hiện bên cạnh lão ta trong chớp mắt, Nhạc Đức Văn dùng một tay vững vàng đè lại cánh tay màu vàng óng kia.

Oành!

Lòng bàn tay của cánh tay màu vàng óng ầm ầm phun ra mảng lớn ngọn lửa vàng kim, nuốt trọn cả người Thanh Dịch đạo nhân.

Sau tiếng kêu đau đớn, Thanh Dịch đạo nhân vội vàng bứt ra, nhưng vẫn là chậm một bước.

Làn da trên toàn thân lão ta từ trên xuống dưới đều bắt đầu xuất hiện vết cháy đen nhàn nhạt dưới ngọn lửa vàng kim.

“Phệ linh hỏa! !?” Nét mặt lão ta sợ hãi, “Là thần hỏa độc hữu của Linh Phi Thiên! ! Lão Nhạc mau lui lại! !”

“Nguyệt Ấn.”

Một tay Nhạc Đức Văn nắm cánh tay màu vàng óng, sau lưng lão bỗng hiện lên một vầng trăng khuyết màu trắng bạc lạnh lẽo.

Bên trong trăng khuyết là vô số chùm sáng của ánh trăng chiếu rọi ra xung quanh cánh tay màu vàng óng.

Ánh trăng hoàn toàn bao trùm nó.

Ầm đùng!

Tiếng động thật lớn.

Cánh tay màu vàng óng trực tiếp tự phát nổ.

Ngọn lửa vàng kim và ánh trăng màu bạc đồng loạt nổ tung rồi hóa thành một vòng xoáy khí lưu màu vàng bạc sáng, cắn nuốt hết thảy mọi thứ xung quanh trong phạm vi hàng ngàn mét.

Không lâu sau, vòng xoáy tức khắc co lại và chậm rãi thu nhỏ, hóa thành một viên cầu màu vàng bạc rồi rơi vào lòng bàn tay phải của Nhạc Đức Văn.

Bùm.

Viên cầu nổ tung, vỡ vụn rồi biến mất.

Không còn một chút dấu vết.

Sắc mặt Nhạc Đức Văn bình tĩnh, lão thu tay lại và ngẩng đầu nhìn về phía Chúng sinh linh trụ.

“Hiện tại có thể tiếp tục tiêu hủy.”

Thấy cảnh này, cả Thanh Dịch đạo nhân và Mạc Cổ Đỗ Á đều âm thầm sợ hãi trong lòng.

Thực lực của Nhạc Đức Văn đã mạnh hơn so với lúc trước.

Phụ cận Thứ Đồng, phân bộ Đại Giáo Minh—— Cửu Đồng quan.

Vụt.

Một bóng huyết ảnh đột nhiên vụt qua nơi xa rồi nhẹ nhàng đáp xuống trước cổng chính của đạo quán và hóa thành hình người.

Người tới mặc huyết bào, mái tóc đen suôn dài như thác nước, sắc mặt trắng bệch không chút huyết sắc, bờ môi thấp thoáng chất chứa một vòng tử ý.

Chính là Trương Vinh Phương mới vừa rời khỏi cảng Thứ Đồng.

Quạc quạc quạc!

Quạ đen trên tường rào của Đạo quán nhảy tới nhảy lui, phát ra tiếng kêu chói tai khó nghe.

Trương Vinh Phương ngẩng đầu nhìn một chút rồi cất bước về phía trước, kế đó nhẹ nhàng đẩy cửa.

Két két.

Cổng lớn của Đạo quán không khóa, tuỳ tiện đẩy là có thể mở ra ngay.

Thoáng chốc, mùi máu tươi nhàn nhạt từ bên trong cửa lan ra.

“Quả nhiên.” Ánh mắt Trương Vinh Phương lạnh lẽo, hắn bước vào trong đình viện.

Bên trong Cửu Đồng Quan có cấu trúc khá đơn giản, là một hình vuông với quy mô lớn giống như chữ khẩu ( 口 ).

Một bên chính là cổng chính, ba mặt còn lại theo thứ tự là thần điện, nơi ở chính và nơi ở cho khách.

Nhưng giờ khắc này, toàn bộ đình viện đều trống rỗng, cả nửa bóng người cũng không có.

Trương Vinh Phương đi đến trước lư hương giữa sân rồi giơ tay vuốt lên mặt ngoài của lư hương.

“Có mùi máu tươi, còn có dấu vết đánh nhau.” Ngón tay của hắn sờ qua lỗ hổng có vết đao mờ nhạt, cảm nhận được cảm giác lạnh buốt và thô ráp truyền vào lòng bàn tay.

“Quả nhiên đã xảy ra chuyện.” Bạch Lân trầm giọng nói, “Xem ra Đại Giáo Minh cũng đã gặp phải người chặn đánh tương tự, hèn gì lại không có cách nào ra mặt ngăn cản Bạch Thập giáo.”

“Đại Linh xuất hiện một thế lực ngầm mạnh mẽ đến vậy từ đâu ra thế?” Trương Vinh Phương cau mày, suy tư.

Thân hình hắn nhoáng lên rồi tiến vào bên trong thần điện.

Trên gương mặt của bức tượng Thần Tài cao lớn nở nụ cười rạng rỡ, được đặt ngồi ngay ngắn ở chủ vị.