Chương 1587: Tin đồn (8)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1587: Tin đồn (8)

“Ngươi thật to gan! !! Có thể có một số chuyện ngươi không biết, nhưng dẫu biết rồi cũng phải giả vờ không biết.” Trong ngôi miếu đổ nát, giọng nói của một lão giả chậm rãi vang lên.

“Bần đạo cũng muốn biết, chỉ là một chút việc cỏn con, dẫu biết thì có thể thế nào?” Huyết đạo nhân khẽ cười, ánh mắt nhìn về hướng bên phải.

Chẳng biết từ lúc nào, nơi đó đã có thêm một lão giả gầy gò, còng lưng, đang đứng khom người, mặc nguyên ngoại bào có hoa văn đồng tiền.

Không chỉ vậy, lúc này, sắc mặt của hai tiêu sư mới nãy còn giao lưu trò chuyện sau lưng huyết đạo nhân kia đã biến thành màu đen và ngã quỵ trên mặt đất, hoàn toàn không còn khí tức.

Mà bên cạnh bọn họ là một công tử trẻ tuổi có đôi mắt màu xám trắng đang đứng đó.

Ầm!

Nữ tử cường tráng bị đánh bay trước đó lại lần nữa xông về phía miếu hoang.

Ba bóng người bao vây huyết đạo nhân vào giữa một cách hoàn mỹ, khiến hắn không thể động đậy.

“Ba vị, các ngươi nên nghĩ rõ ràng xem mình đang làm gì đây?” Huyết đạo nhân mơ hồ cảm thấy chuyện không được bình thường.

Dù đã trúng một chưởng ấy của hắn, nhưng thân thể nữ tử kia lại chẳng hề có bất cứ dấu hiệu tổn thương nào, ngay cả khi là Linh Lạc thì cũng không thể như thế được.

Quan trọng nhất là hắn không cảm nhận được bất kỳ mùi vị máu tươi gì trên người ba người này.

Có là người hay Bái Thần đi chăng nữa thì hẳn đều sẽ có máu.

Nhưng bây giờ, trên thân thể ba người này thế mà lại không có máu ư?

“Muốn trách thì trách ngươi phát hiện quá nhiều chuyện.” Trong ba người, lão giả bỗng nhiên cất giọng trầm thấp.

Vụt!

Cùng lúc đó, ba bóng người đồng loạt lao tới.

Không một chút chần chừ.

Hai bóng người ầm đùng nổ tung toàn thân, mảng lớn linh tuyến quét ngang rồi bùng nổ, tựa như hai đóa hoa sen màu bạc.

Huyết đạo nhân căn bản không ngờ tới bọn họ sẽ ra sát chiêu ngay khi mới bắt đầu, nên đã bị linh tuyến duỗi ra đâm xuyên vào thân thể ngay tại chỗ.

Phập phập phập phập! !! !

Tiên cơ ngăn địch trên người hắn vốn dĩ không thể đoán trước được chiêu thức bậc này, vừa vặn bị oanh tạc tại trận.

Dưới tình thế cấp bách, hắn mở ra Chung Thức, thân hình nhanh chóng biến lớn.

Đồng thời còn triển khai huyết liên.

Nhưng đáng tiếc thay vẫn là chậm một bước.

Trong nháy mắt huyết đạo nhân bị tập kích, lão giả nhỏ gầy kia nhảy phốc lên hệt như một con khỉ cầm gậy, gỡ xuống một điếu cày từ bên hông rồi chỉa mạnh vào hướng ấn đường của huyết đạo nhân.

Phốc!

Điếu cày xuyên qua làn sương máu hiện ra khi triển khai Chung Thức rồi nặng nề rơi trên cánh tay đỏ sẫm thô to như thùng nước.

Tiếng động rất lớn vang lên, bóng dáng hai người mơ hồ y như tia sét đan xen vào nhau.

Ra tay như cuồng phong bão táp, chớp mắt đã đánh ra hơn mười chiêu.

Đùng đoàng.

Sấm sét xẹt qua giữa bầu trời đêm, thoáng chốc chiếu sáng cả ngôi miếu hoang.

Âm thanh va chạm cực lớn kéo dài tận mấy phút.

Cuối cùng cũng trở nên im bặt và triệt để ngừng lại.

Trong miếu thờ, tượng thần sụp đổ trên mặt đất, giờ đây đã vỡ tan tành thành vài chục khối đá.

Huyết đạo nhân cũng ngã xuống đất, trên trán bị đánh ra một hốc máu lớn cỡ nắm tay.

Hắn chật vật giơ tay lên, muốn cầm nắm thứ gì đó, nhưng chẳng mấy chốc cũng bất lực buông thõng xuống.

“Đây đều là mệnh cả.” Lão giả mất đi một cánh tay, sắc mặt như giấy vàng, trông cực kỳ khó coi.

Điếu cày trong tay lão cũng đã sớm gãy thành mấy đoạn và rơi lung tung rải rác trên mặt đất.

Cùng là Tông Sư, nhưng việc phục kích huyết đạo nhân còn khó khăn hơn so với tưởng tượng của lão.

Nhưng cũng còn may, lão đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ cắt đuôi trong giáo.

“Thương Lão tại thượng, vạn linh Quy Khư, rốt cuộc đây là cao thủ Tông Sư xuất hiện từ đâu vậy! ! Quả thực suýt nữa đã muốn mạng già của ta.” Lão giả thở ra một hơi dài thườn thượt.

Tốc độ của đối phương quá nhanh, máu tươi của hắn còn chứa một loại kịch độc có tính ăn mòn, cực kỳ khó chơi.

Cũng may là nước cờ cuối cùng của lão vẫn cao tay hơn một bậc.

“Đạo chủ… sẽ không… bỏ qua cho ngươi! !! !” Huyết đạo nhân nằm trên mặt đất ngửa đầu, máu me đầy mặt, phảng phất như không cần tiền mà cứ thế chảy hết ra ngoài.

Hắn giãy giụa, muốn lấy một vật từ trong ngực ra.

“Đạo chủ? Ha, chả quan tâm cái thá gì chủ lung tung của ngươi, trêu vào Lam Ấn Mai ta mà còn nghĩ có thể toàn vẹn trở ra? Cứ chờ bị diệt môn đi! !” Lão đầu khinh thường phủi quần rồi đi qua, muốn triệt để kết liễu đối phương.

Đột nhiên, bước chân lão khựng lại, con ngươi trong mắt co rụt lại, vội vội vàng vàng lùi lại mấy bước để kéo dài khoảng cách, sau đó gắt gao nhìn chằm chằm vào vị trí của huyết đạo nhân.

“Thứ quái quỷ gì đây! !?”

Lão thề rằng dẫu bản thân đã sống hơn nửa đời người, nhưng vẫn chưa bao giờ thấy qua cảnh tượng quỷ dị thế này.