Chương 1590: Bước ngoặt (1)
Thoáng chốc, hệ thống kiến thức và kinh nghiệm của kiếp trước, cùng với hệ thống võ đạo của kiếp này bổ sung mở rộng lẫn nhau, truyền đến rất nhiều nguồn cảm hứng cho hắn.
Nếu như ta có thể khiến cho huyết dịch của mình được lưu giữ bên ngoài cơ thể trong thời gian dài hơn. Huyết dịch của bản thân sẽ có chức năng vận chuyển chất dinh dưỡng, khi đó chỉ cần thêm bước gia tăng khả năng hấp thu và tiêu hóa cho chúng nữa là xong.
Thế nên có hai hướng.
Thứ nhất: Sớm xử lý nguồn năng lượng vật chất dinh dưỡng tới trình độ huyết dịch có thể hấp thụ ngay lập tức, từ đó rút ngắn được ba bước nghiền, axit hóa và hấp thu của dạ dày.
Thứ hai: Gia tăng năng lực thực bào và hấp thu cho tế bào huyết dịch, máu của ta vốn có năng lực ăn mòn, đồng thời có thể tiến hành thực bào và đồng hóa nguồn huyết dịch khác nữa. Trên phương diện này, chỉ cần thực hiện một số cải tạo là có thể thành công rồi!
Vô số cảm hứng trào dâng trong lòng Trương Vinh Phương, hắn tức tốc đứng dậy và đi tới một góc trong động Nhân Tiên.
Hắn vung tay vồ một cái.
Vào khoảnh khắc bóng của cánh tay lóe lên, một hố đá có kích thước bằng bồn tắm lập tức xuất hiện trên mặt đất.
Sau đó, hắn khẽ động ý niệm trong đầu, một lượng lớn dòng máu nhỏ giọt từ lòng bàn tay hắn xuống và chảy vào hố đá, tụ lại mà dâng lên.
Giờ thì cẩn thận nhìn thử một chút.
Trương Vinh Phương lấy ích cốc đan từ trên người ra rồi đặt một viên trong lòng bàn tay. Kế đến, hắn bóp nhẹ và mô phỏng việc nhấm nuốt nhai nát bằng khoang miệng.
Sau đó, lại mô phỏng các thành phần nước bọt, thành phần axit dạ dày để tiến hành tiền xử lý, tinh chế và lọc. Nếu muốn mô phỏng nước bọt và axit dạ dày, trước hết phải lấy ra một số mẫu đã.
Trương Vinh Phương ngẫm nghĩ một hồi thì lấy một bình nhỏ trống rỗng ra, mở nắp chuẩn bị sẵn sàng.
Tiếp đó, tay phải bỗng nhiên đâm vào dạ dày của mình.
Phập phập!
Dưới lực đẩy cực lớn, cộng thêm việc cố ý thả lỏng các cơ bắp trên thân thể.
Bàn tay của hắn đâm vào khoang bụng từng chút một rồi dùng sức kéo toàn bộ túi dạ dày ra.
Các mạch máu và màng máu gắn kết với dạ dày lần lượt bị đứt ra dưới tác dụng của một lực kéo rất lớn.
Kiểm soát vết thương để cầm máu, Trương Vinh Phương phớt lờ tiếng la hét hỏi han của Bạch Lân và bắt đầu từ việc rút dịch dạ dày ra…
Thời gian nhanh như bóng câu qua cửa sổ.
Chớp mắt lại hơn nửa tháng trôi qua.
Lúc này, bên trong Nguyện Nữ hạp hoàn toàn thay hình đổi dạng so với trước đây.
Các nhóm đạo nhân mặc huyết bào không ngừng ra ra vào vào trong động Nhân Tiên, trong tay người hầu cầm rất nhiều chậu chứa chất lỏng sền sệt, không rõ là thứ gì.
Loại chất lỏng này có màu nâu, cũng có màu vàng nhạt, tất cả đều tản ra nhiều mùi đồ ăn khác nhau.
Lúc Trương Chân Hải ra khỏi động phủ của mình và trông thấy cảnh tượng kỳ lạ như thế trong khe núi cũng không cảm thấy có gì kỳ quái.
Cảnh này đã diễn ra trong đạo quan từ rất nhiều ngày trước rồi.
Nàng tóm lấy một đạo nhân đang vội vàng đi trên đường rồi hỏi thăm vài câu, sau đó đi thẳng về phía động Nhân Tiên.
Vượt qua dòng suối và xuyên qua một mảnh đất trống đang nung nấu thứ gì đó bằng nồi lớn.
Dọc theo thềm đá mới vừa trùng tu, nàng đi lên men theo vách núi.
Chẳng mấy chốc đã tới được một chỗ mới tinh trên Nhân Tiên đài.
Bên cạnh Nhân Tiên đài chính là động Nhân Tiên, lúc bấy giờ cửa hang đang chầm chậm tràn ra khí tức rỉ sắt ngai ngái.
Trương Chân Hải hít một hơi.
Khí tức của máu lại trở nên nồng hơn rồi.
Nàng dừng bước chân và lặng lẽ đứng chờ ngay cửa hang.
Từng giờ từng phút trôi qua.
Ước chừng hơn mười phút sau.
Một âm thanh truyền từ trong động ra ngoài.
“Vào trong đi, Chân Hải.”
“Dạ!” Trương Chân Hải bước nhanh tới phía trước và tiến vào trong động.
Khắp nơi bên trong động đều treo những chiếc đèn đồng.
Ngọn đèn làm bằng đồng có kiểu dáng hình hoa sen, ít nhất cũng vài chục ngọn treo chi chít, chiếu sáng toàn bộ hang động đến mức hệt như ban ngày.
Nhưng trừ ngọn đèn ra, thứ chân chính khiến cho Trương Chân Hải cảm thấy da đầu tê rần vẫn là hồ nước tròn cực lớn trong một góc hang động.
Có điều thứ được chứa đầy trong hồ kia không phải nước.
Mà là máu!
Một bóng người khôi ngô đang đứng chắp tay sau lưng bên cạnh hồ máu, lẳng lặng nhìn các đạo nhân xung quanh đang đổ chậu dung dịch đồ ăn vào lò luyện đan khổng lồ cạnh hồ.
Những nắp lò luyện đan đó được mở ra, có thể nhìn thấy một lớp màng máu thịt rất dày bên trong, thỉnh thoảng còn ngửi được mùi chua nồng nặc.
Trương Chân Hải để ý thấy có tổng cộng chín lò luyện đan, dưới đáy mỗi lò đều có những đường ống máu thịt màu đỏ sậm được nối từ lòng đất vào hồ máu.
Mà bên trong hồ máu, có thể thấp thoáng trông thấy những con rắn máu thịt dài ngoằng đang chìm nổi không ngớt bên trong.