Chương 1593: Bước ngoặt (4)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4 lượt đọc

Chương 1593: Bước ngoặt (4)

Nơi đó vốn đang có 55 điểm thuộc tính do hắn góp nhặt được từ trước đến giờ.

Mà bây giờ, nằm trong hồ máu bao bọc chung quanh, dinh dưỡng thiếu hụt trong máu đã được hấp thu hầu như không còn trống nữa, màu sắc của cả hồ máu tươi cũng trở nên hơi sậm lại một ít.

Đó là do tạp chất rác rưởi trong cơ thể hắn được thay thế đào thải ra ngoài, hòa vào trong dòng máu.

Những tạp chất này và sản phẩm thay thế cần một cái hố khác ở bên cạnh hồ máu xử lý lọc lại.

Hố đó, Trương Vinh Phương bắt chước theo kết cấu thân thể mình, chế tạo một bộ cơ quan đào thải lọc máu hoàn chỉnh, ví dụ như thận, gan các loại, chỉ đơn thuần dùng để xử lý sản phẩm thay thế.

Gạt bỏ những suy nghĩ dư thừa, hắn nhìn về phía cột dưới cùng.

[Thuộc tính có thể sử dụng: 68.]

Từ 55, tăng đến 68!

[Mười ba điểm!] Trong lòng Trương Vinh Phương mừng rỡ.

Ngâm mình trong hồ máu một lần, thế mà có thể tăng lên tận mười ba điểm thuộc tính!

Đến 68 rồi, sắp rồi, sắp có thể cộng thêm vào giá trị sinh mệnh ban đầu, chỉ còn thiếu 30 điểm nữa thôi.

Trong hồ máu.

Trương Vinh Phương mỉm cười, chậm rãi nổi lên, nhô ra khỏi mặt nước máu.

“Ngươi vừa mới nói, có người sẵn lòng cung cấp cơ mật của Linh Phi giáo à?” Gương mặt trắng bệch của hắn lơ lửng trên mặt nước máu, mở mắt nhìn về phía Ảnh đạo nhân.

Ảnh đạo nhân bị ánh mắt kia quét qua, lập tức hơi căng thẳng run rẩy. Nhưng hắn ta vẫn cưỡng ép tâm trạng trong lòng xuống, tiếp tục cúi đầu.

“Đúng vậy. Đã đưa người đến Vu Sơn rồi. Ngài có muốn gặp người này một lần không?”

“Thân phận của kẻ đó là gì?” Trương Vinh Phương không trả lời mà hỏi lại. Cơ mật to lớn thế này, người bình thường không thể biết được.

“Căn cứ vào báo cáo từ người liên lạc của chúng ta, rất có thể là…. Hoàng tộc.” Ảnh đạo nhân cung kính trả lời.

Vẻ mặt Trương Vinh Phương không thay đổi.

“Dẫn kẻ đó đến chỗ ta.”

Mặc dù bây giờ hắn đã hấp thu hết tất cả dinh dưỡng trong hồ máu, nhưng dù là thế vẫn ngâm mình trong hồ, vẫn có thể tăng nhanh hơn khi mình ăn ích cốc đan.

Bây giờ còn cần phải tính toán thời gian để hồ máu tinh lọc lại một lần.

Sau khi tinh lọc, tiếp tục bổ sung dịch dinh dưỡng vào đó, rồi hấp thu, toàn bộ quá trình này cũng cần phải tính toán sẵn thời gian.

“Vâng.”

Ảnh đạo nhân đang muốn quay người rời khỏi, đột nhiên hắn ta nghĩ tới điều gì đó.

“Đúng rồi quán chủ, hai vị Cung Sơ Nhân và Yến Song có hỏi, khi nào ngài có thể đến gặp các nàng ấy?”

“Vậy thì bảo các nàng ấy đến cùng một lượt luôn đi.” Trương Vinh Phương không hề muốn rời khỏi hồ máu một phút giây nào.

Hiện tại hắn cần quan sát chu kỳ hồ máu vận chuyển. Ngâm một lần có thể vượt mức đạt tới hơn mười điểm, như vậy chỉ cần cố gắng rút ngắn chu kỳ hết sức có thể, là đã tương đương với một khoản hời lớn tới tay mình rồi.

“Vâng.” Ảnh đạo nhân gật đầu đáp lại, nhìn quán chủ lại tiếp tục chìm vào trong dòng máu lần nữa, biến mất không thấy.

Trong lòng hắn ta run rẩy, luôn có cảm giác có gì đó không đúng.

Phong cách của quán chủ bây giờ, càng ngày càng có vấn đề.

Hắn ta quay người bước nhanh rời khỏi động, Ảnh đạo nhân không đi quá xa, chỉ phân phó cho hai tên đệ tử đi theo chờ mình ở phía ngoài.

Hai người nọ nhanh chóng hành lễ, rời khỏi đó, đi tới hai phương hướng khác nhau.

Không bao lâu sau, hai bóng người yểu điệu được đạo nhân dẫn đường, bước nhanh dọc theo đường nhỏ trong hạp cốc, tới gần động phía bên này.

Hai người có vóc dáng yểu điệu, trước sau lồi lõm, người mặc váy dài tay áo lớn màu ngà, tóc dài vấn sang một bên tạo thành hình cánh bướm.

Một người khác thì lại ngây thơ tú lệ, trên người mặc áo tay dài bó sát người và váy lá sen xanh nhạt, trong nét thuần khiết tự mang theo vẻ khí khái hào hùng.

Hai người Cung Sơ Nhân, mặc dù là mẹ con, nhưng từ khí chất tư sắc đều có điểm khác nhau.

Các nàng ấy chờ đợi trong đạo quán rất nhiều ngày, cho tới bây giờ mới đợi được cơ hội gặp mặt Trương Vinh Phương một lần.

Chỉ là từ đầu hai người đều là chờ mong đầy cõi lòng. Nhưng khi càng đến gần động Nhân Tiên, trong mắt các nàng ấy cũng dần dần toát ra vẻ nghi ngờ mơ hồ.

Mùi máu tươi trong không khí đang càng ngày càng đậm khi ngày một đến gần hơn.

Điều khiến các nàng ấy cảm giác quái dị, là trong mùi máu tanh kia lại mang theo một loại mùi thơm ngát bừng bừng sức sống.

Chẳng biết từ bao giờ, hai người đã đứng ở cửa hang động Nhân Tiên.

Chỗ cửa hang còn có một người khác, đã chờ ở trước cửa từ sớm.

Người kia thấp mập, trên mặt đeo mắt kinh màu đồi mồi, mặc một chiếc áo choàng được tô điểm lộng lẫy các loại ngọc thạch kim tuyến.

Nàng kia nhìn thấy hai người Cung Sơ Nhân tới gần, ánh mắt người kia quét qua, nhìn thấy tư sắc hai người không tầm thường, trong mắt lập tức lóe lên vẻ căm hận và cực kỳ hâm mộ.