Chương 1597: Bước ngoặt (8)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3 lượt đọc

Chương 1597: Bước ngoặt (8)

Nhưng bây giờ…

Trong lúc nhất thời Trương Vinh Phương không biết hai người này có ý kiến gì, vẫn chưa đáp lại.

"Có phải quan chủ đang lo lắng hai người bọn ta có ác ý trong lòng không?" Cung Sơ Nhân vốn xuất thân từ mạch Thái Thanh, con gái Yến Song hôm nay càng tu tập võ học thủ thân, nếu có thể tìm kiếm võ giả cường đại để song tu, đối với hai người đều sẽ có chỗ tốt to lớn.

Thế nên trong khoảng thời gian chờ đợi lúc trước nàng đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng xác định, thiên tài tuyệt thế có thiên tư kinh khủng như Trương Vinh Phương, không phải là phu quân tuyệt hảo mà Song Nhi tha thiết mơ ước sao?

Nhìn thấy đến lúc này Trương Vinh Phương vẫn còn có chút im lặng, Cung Sơ Nhân tiếp tục nói.

"Thực sự không dám giấu giếm, tuy hai người bọn ta có xuất thân Thái Thanh, nhưng từ sau khi Nguyệt Hậu lên nắm quyền, Cảm Ứng môn bây giờ dần dần bắt đầu thu nạp các thế lực mạch chi.

Thái Thanh vì đối kháng Nguyệt Hậu thu quyền, mạch chủ bắt đầu hạ thủ với lượng lớn đệ tử trong môn. Đặc biệt là đệ tử thiên tài tu hành phương pháp thủ thân như Song Nhi."

"Phu quân ta tuy là Yến vương Yến Hi, nhưng người bạc tình bạc nghĩa, đối mặt với áp lực lớn của mạch chủ, hắn ta kiên quyết dứt bỏ hai mẹ con ta, không thèm quan tâm đến nữa. Thương thay bọn ta hôm nay không còn chỗ nào để đi nữa. Một mình lang bạt ở nơi xa." Cung Sơ Nhân nói một hồi, bản thân cũng không nhịn được rơi ít nước mắt.

"Lần này, hai người bọn ta nhân danh truy sát kẻ phản bội, thoát ly bản mạch, tìm kiếm chỗ ẩn thân ở ngoại giới. Không nghĩ tới vừa lúc gặp được quan chủ ngài."

"Mẫu thân." Yến Song cúi đầu, đôi mắt đẹp xoay chuyển, ngược lại cũng toát ra vẻ đau thương, nước mắt nói rơi là rơi ngay lập tức.

"Vì sao chúng ta lại số khổ như vậy chứ. Phụ thân mặc kệ chúng ta, sư huynh đệ bản môn còn muốn bỏ đá xuống giếng, thiên hạ tuy lớn, nhưng căn bản không tìm được một chỗ để dung thân."

Hai người này quỳ trên mặt đất, trong lúc nhất thời ôm đầu khóc rống.

Trương Vinh Phương thấy thế, cũng là im lặng.

Lấy năng lực cảm quan của hắn lúc này, ở khoảng cách gần như vậy làm sao có thể không phát hiện ra điểm mờ ám của Yến Song chứ?

Có điều, Cung Sơ Nhân đúng là có tri thức uyên bác, võ công cũng là Siêu Phẩm cao đoạn, còn có hiểu biết rất sâu với Cảm Ứng môn và rất nhiều bí văn. Ngược lại là hữu dụng thực sự.

"Nhận lấy các ngươi thì cũng được thôi... dựa vào độ cao của ta ngày hôm nay, cũng không cần võ công Yến Song tu hành phụ trợ. Có điều, ta muốn ngươi làm một chuyện." Trương Vinh Phương lên tiếng.

"Chuyện gì?" Cung Sơ Nhân ngẩng đầu hỏi.

"Giúp ta thu nạp tất cả tin tức có liên quan đến Nhạc sư phụ bên trong Cảm Ứng môn." Trương Vinh Phương nhớ kỹ lúc trước khi Nhạc sư phụ thu nạp Cảm Ứng môn có lợi dụng bọn họ làm không ít việc vặt vãnh.

Có lẽ có thể thu hoạch được càng nhiều tình báo từ góc độ con đường này.

Về phần mẹ con Cung Sơ Nhân.

Cung Sơ Nhân đã cúng bái thần linh từ lâu, nhưng Yến Song thì…

Bỗng Trương Vinh Phương búng ngón tay một cái.

Ao máu phía sau có một con sóng máu ầm ầm bay ra.

Sóng máu kia hóa thành xúc tu màu máu, trong nháy mắt đã vượt qua hơn mười mét cuốn lấy Yến Song, kéo nàng về phía sau.

Tốc độ của xúc tu màu máu quá nhanh, thế cho nên Cung Sơ Nhân và Yến Song là Siêu Phẩm cũng không kịp phản ứng.

Mà bởi vì các nàng không ngờ tới việc Trương Vinh Phương nói động thủ là động thủ.

Chỉ nháy mắt.

Cung Sơ Nhân phát hiện con gái bên người không thấy đâu cả.

"Trương Vinh Phương ngươi! !" Nàng đứng phắt dậy, đang định ra tay.

"Im lặng."

Ánh mắt Trương Vinh Phương đảo qua, rơi lên trên người nàng.

Nhất thời một luồng dao động sóng âm vô hình truyền vào trong tai nàng, lực lượng quỷ dị rung động ở chỗ sâu trong đầu nàng.

Cơ thể Cung Sơ Nhân tê dại, không còn sức lực nào nữa, chỉ có thể đứng tại chỗ không thể động đậy, ánh mắt chậm rãi trở nên mờ mịt.

Bên kia, Yến Song điên cuồng giãy dụa bên trong ao máu, nhưng rất nhanh, tai mắt miệng mũi của nàng, thậm chí lỗ chân lông làn da toàn thân, tất cả đều có lượng lớn máu loãng chui vào.

Tinh huyết thuộc về huyết duệ không ngừng cải tạo thể chất của nàng.

Nhưng loại tinh huyết thuỷ tổ đời thứ nhất đã bị pha loãng quá nhiều này, cùng lắm là tương đương với độ dày của đời thứ ba.

Đây cũng là sự giảm trừ của Trương Vinh Phương vì có dụng tâm khác với nàng.

Tinh huyết đời thứ nhất có thể khiến cho hắn nắm giữ hành tung phương vị của nàng bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, không có chỗ nào để trốn được.

Nếu Cung Sơ Nhân coi trọng con gái đến thế, vậy bắt nàng là được rồi.

Không bao lâu sau, Yến Song chậm rãi trồi lên từ trong ao máu, lúc này ánh mắt nàng dại ra, vóc người so với trước kia tốt hơn chút.