Chương 1599: Chuyển cơ (1)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1599: Chuyển cơ (1)

"Làm được, thì là người sống thật sự sao? Có thể rời khỏi Thái Hư giống như ta không?" Trương Vinh Phương lại hỏi tiếp.

"Rời khỏi? Chắc là không được. Tất cả sự vật ta tạo nên, trừ phi kết cấu nhỏ nhất không có bất kỳ sai lầm nào thì mới có thể rời khỏi Thái Hư. Bằng không đều vô dụng cả thôi. Vừa đi ra ngoài thì sẽ tiêu tán." Bạch Lân nói: "Ngươi nghĩ tới điều gì?"

"Không có gì." Trương Vinh Phương không nói nhiều: "Đưa ta đi ra ngoài trước đã."

"Được rồi." Bạch Lân vung tay lên, bên cạnh hai người nhất thời có thêm một vòng sóng gợn vô hình.

Trương Vinh Phương quen thuộc đi về hướng sóng gợn.

Xẹt.

Nhất thời tầm nhìn trước mắt hoàn toàn thay đổi.

Hắn xuất hiện trong một con đường kim loại như đồng rộng rãi hình bán nguyệt.

Phía sau truyền đến tiếng cửa phòng khép lại cái cạch.

Hắn quay đầu lại nhìn.

Đằng sau có thêm một cánh cửa Thái Hư có hoa văn hình cự mãng một mắt.

Đây là cánh cửa Thái Hư của Bạch Lân, sau khi đi vào thì là nơi Thái Hư trước kia.

Những ngày qua, hắn đã hết sức quen thuộc với cái nơi này rồi.

Lúc này, Trương Vinh Phương rẽ sang bên trái, thân pháp chợt lóe, tức khắc di chuyển nhanh chóng trong thông đạo kim loại.

Sau khi đi được mấy chục mét, quẹo vào góc thì chính là cửa ra.

Tốc độ Trương Vinh Phương chậm lại, ngẩng đầu ngắm nhìn sắc trời bên ngoài. Sắc trời hơi sáng, có tia sáng trắng lóa vô cùng chiếu xuống từ bên trên.

Đứng ở sát biên giới nơi này, phía dưới vẫn là vực sâu đen kịt sâu không thấy đáy.

Trương Vinh Phương không chần chờ thả người nhảy xuống, máu tươi toàn thân hóa thành hơn mười xúc tu dính trên vách đá, giống một con nhện lớn màu máu nhanh chóng leo trèo trên vách đá Thái Uyên.

Hắn vòng một vòng, di chuyển nhanh chóng về phía trái phía dưới.

Khoảng cách vài trăm mét thoáng cái đã vượt qua. Rất nhanh, trong sương mù phía trước lại xuất hiện một mặt sân kim loại màu đồng hình bán nguyệt.

Cái sân này chính là Mạt Tang Thần Thái Hư trên bản đồ Trương Vinh Phương vẽ.

Sau khi Mạt Tang giáo bị diệt, nơi Thái Hư này không xê dịch xuống dưới.

Trương Vinh Phương tính toán qua, lấy Bạch Lân Thái Hư làm định vị, khoảng cách giữa hai bên từ lúc mới bắt đầu là hơn bốn trăm mét, đang nhanh chóng tăng đến hơn sáu trăm mét.

Mỗi lần tiến đến, hắn đều có thể phát hiện Mạt Tang Thái Hư đang tiếp tục hạ xuống.

Rất nhanh, hắn nhẹ nhàng nhảy một cái, người đã rơi lên sân Mạt Tang Thái Hư.

'Nếu như nói, tổng bộ Linh Phi Thiên ở chỗ này thì theo thực lực của thần phật Linh Phi giáo, bọn họ tuyệt đối sẽ ở nơi có địa vị cao nhất. '

'Độ cao của thần phật nơi này hoàn toàn là do thực lực và độ nổi tiếng quyết định. '

Lấy bản đồ ra từ trong ngực, Trương Vinh Phương cẩn thận kiểm tra rậm rạp chằng chịt ký hiệu đường thẳng trên đấy, sau đó tìm được một phương hướng có vẻ hơi trống không.

'Ngày hôm nay tra xét bên này! ' Thật ra hắn cũng không vội, chỉ là thông qua quan hệ trước đó để phán đoán, đại khái xác định được nơi mà Linh Phi giáo ở chắc chắn phải cao cực kỳ.

Nhân khoảng thời gian chờ đợi ao máu đổi mới tinh lọc, hắn dự định triệt để hoàn thiện hệ thống tin tức mình thu thập đối với Thái Uyên.

'Có lẽ lúc này có thể đi xuống thử xem. '

Nếu như không có gì sai thì phía dưới chính là vực sâu Lãng Quên trong truyền thuyết. Vậy thì, rốt cuộc bên trong vực sâu Lãng Quên có cái gì, có lẽ lần này có thể thử kiểm tra xem.

*

Trạch tỉnh.

Thiên Hà sơn mạch, ngọn núi cao nhất -- Hư Linh phong.

Thiên Môn to lớn vẫn đứng vững ở điểm cuối cùng của hẻm núi rộng lớn bao phủ đầy băng tuyết.

Thiên Môn to lớn cao mấy trăm mét còn được gọi là Thiên Tỏa, tượng trưng cho đám mây trên cao của Ngọc Hư Cung, vũ lực mạnh mẽ cao cao tại thượng.

Lướt qua Thiên Môn, chính là một sườn đồi rộng rãi bên trong to lớn.

Bên dưới sườn đồi là một rừng đá khổng lồ.

Giữa rừng đá có biển cây rậm rạp, trên đỉnh rừng đá thì là từng kiến trúc với phong cách đạo gia.

"Nơi đây quả thực bất phàm giống như trong truyền thuyết. Không hổ là khí tượng thiên tôn, năm đó Thần Chủ chọn nơi này như là nơi cuối cùng, có lẽ là cũng bị cảnh sắc này thu hút chăng?"

Trên sườn đồi, chẳng biết từ lúc nào, một nữ tử tóc xù mặc đạo bào Ngọc Hư Cung đứng thẳng ở đấy.

Nữ tử đeo mặt nạ màu trắng, chỉ để lộ ra một đôi mắt màu xanh da trời tinh thuần. Lúc này ánh mắt lộ vẻ thưởng thức nhìn chăm chú vào những đỉnh núi rừng đá.

"Thánh Vũ đại nhân, kết cấu của Ngọc Hư Cung được chia thành mười hai tông phủ và Lăng Tiêu điện tối cao. Phủ chủ mười hai tông phủ bọn ta ẩn núp đại khái đều có tu vi Đại Tông Sư. Đương nhiên, không phải cực cảnh, Đại Tông Sư chỉ đại biểu cho tu vi võ đạo, không đáng để lo. Nhưng Kim Ngọc Ngôn này…"

Đằng sau nữ tử đột ngột có thêm mấy người, mấy người kia cũng mặc đạo bào Ngọc Hư Cung, khí thế hoặc hùng tráng, hoặc âm nhu, hoặc lạnh lùng.