Chương 1609: Hội tụ (8)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1609: Hội tụ (8)

Ông ta hiểu rõ, khoảnh khắc vạch trần lớp mạng che mặt của Linh Phi giáo ở Ngọc Hư Cung kia cũng chính là lúc bắt đầu trận đối kháng toàn diện giữa Đại Giáo Minh và Linh Phi giáo.

Hơn mười phút sau.

Trong lớp tường chắn (các khe hở trên tường thành) ở ngoại thành Đại Đô, một nam tử cao lớn mặc khải giáp màu ám kim và khoác áo choàng xanh sẫm đang trông về hướng Thiên Thành Cung từ xa.

Khải giáp trên người hắn có chạm khắc đường vân tinh xảo thuộc về cung đình Hoàng gia. Đạo văn, Phật phù và cả các loại hoa văn đại diện cho nhiều giáo phái khác nhau đều có thể tìm thấy trên đó.

Nam tử che mặt và đội mũ trùm đầu màu xanh sẫm, đeo trường cung khổng lồ làm bằng kim loại trên lưng.

Lúc này, hắn một mực nhìn về phương hướng tổng đàn của Đại Đạo Giáo, không hề nhúc nhích. Cho dù quân sĩ tuần tra sau lưng hắn người đến kẻ đi, hắn vẫn đứng yên như pho tượng mà chẳng thèm động đậy chút nào.

Bất chợt.

Đôi mắt của nam tử khẽ chuyển động.

“Hắn đi rồi. Nguồn Thế khiến cho lòng người hết sức dồn nén kia đang nhanh chóng rời xa.”

“Chỉ chờ lúc này thôi.” Một giọng nữ yên lặng truyền vào tai nam tử từ giữa không trung ở gần đó.

“Ta đi bẩm báo bệ hạ.” Nam tử trầm giọng nói, kế đó quay người và bước nhanh theo hướng nội thành.

Thân hình hắn lóe lên rồi hóa thành ảo ảnh, vượt qua tầng tầng lớp lớp cửa ải và trạm gác ngầm mà phóng tới nơi sâu hút trong hoàng đình.

Trong hoa viên của phi tần ở chốn hậu cung.

Linh Tín Đế đang nhàn nhã ngắm hoa và thưởng rượu với ái phi của mình.

Đột nhiên, sắc mặt hắn ta khẽ thay đổi, giống như đã cảm nhận được chuyện gì đó.

“Dung phi, nàng về cung nghỉ ngơi một lát trước đi.”

Tuy dáng dấp Dung phi khá nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng tâm kế lại rất thành thục, lập tức hiểu rõ hắn ta có việc. Thế là nàng ta uyển chuyển cúi đầu nhắn nhủ vài câu rồi không một chút dây dưa dài dòng mà xoay người rời đi.

Linh Tín Đế đưa mắt nhìn nàng ta được thị nữ bảo vệ rời khỏi đó, nụ cười dịu dàng trên mặt cũng từ từ phai nhạt.

“Cuối cùng cũng bắt đầu rồi à?” Hắn ta thấp giọng hỏi.

“Dạ, đại nhân.” Nam tử che mặt và mặc khải giáp màu ám kim kia im hơi lặng tiếng xuất hiện phía sau hắn ta rồi quỳ một chân trên đất.

Điều kỳ quái chính là hắn không gọi Linh Tín Đế là bệ hạ, mà ngược lại chỉ gọi là đại nhân.

“Vậy thì chúng ta cũng bắt đầu thôi.” Linh Tín Đế khẽ thở dài. “Thừa dịp này, cởi bỏ gông cùm xiềng xích sau cùng một cách triệt để đi.”

“Đại nhân, một mạch của chính ngài cũng phải xử lý sao ạ?” Nam tử ngập ngừng hỏi.

“Toàn bộ.” Linh Tín Đế xoay người nhìn vị thủ lĩnh ám vệ trung thành nhất của mình này.

“Kính, đây là ý chí của Thần.”

“Hiểu rõ!” Nam tử được gọi là Kính cúi đầu, mạnh mẽ đáp lời.

Tuyết Lộc, Thương Lang, Thần Sơn, Ngọc Trì.

Bốn nhánh lớn, nhân số cả thảy cũng hơn hai trăm người, trước đó còn bị Nhạc Đức Văn thanh lý qua một lần.

Hiện giờ chỉ còn lại hơn một trăm người.

Đã vậy, Linh Tín Đế còn muốn chém tận giết tuyệt hơn một trăm người này.

“Đi đi.” Linh Tín Đế phân phó.

Vụt!

Trong nháy mắt, Kính đã biến mất không còn tăm hơi, trong hoa viên vẫn tràn ngập sắc hoa xanh đỏ.

Có điều trong mắt Linh Tín Đế lúc này, phong cảnh xinh đẹp tự nhiên như vậy lại loáng thoáng chứa đựng một loại hàm nghĩa nào đó không biết tên.

Hắn ta thở dài, sau đó quay người đi về hướng cung điện của Dung phi.

Thình lình, dường như hắn ta nhận ra điều gì đó, chợt dừng bước chân lại.

Rõ ràng hắn ta là Linh Đế, trong cơ thể hắn ta đang chảy huyết mạch Hoàng tộc, không có cách nào Bái Thần, võ công cũng lững thững tầm thường, nhưng ngay bây giờ, bất kể là giác quan hay là trên thân thể hắn ta lại đang mơ hồ toát ra khí thế.

Điều tuyệt đối không thể nào xuất hiện ở một người bình thường.

“Thánh Tuần?” Linh Tín Đế quay đầu nhìn về một góc tối trong hoa viên.

“Ngươi không nhanh đi khởi động bố trí mà tới chỗ của ta làm gì?”

“Chẳng phải Thần tử đại nhân đã bố trí xong rồi à?” Một lão giả mặc áo lam viền vàng chậm rãi hiện ra từ hư không bên trong góc tối kia.

Gương mặt lão giả bình thản và điềm tĩnh, hai mắt tràn đầy một mảnh huỳnh quang xanh thẳm.

Chính là chủ sự hiện tại của Linh Phi giáo, Thánh Tuần chí cao!

“Ta cũng chỉ là thuận thế mà làm thôi.” Linh Tín Đế thở dài. “Lúc trước, ta cũng không ngờ tới Nhạc Đức Văn sẽ bỗng nhiên đẩy ta lên ngôi. Bây giờ, hết thảy đã sớm không còn nằm trong kế hoạch nữa.”

Hắn ta vừa nhấc tay phải lên.

Rào! !

Lấy hắn ta làm trung tâm, một luồng sóng dao động vô hình lập tức lan nhanh ra khắp bốn phía, hoàn toàn bao trùm và phong tỏa chặt chẽ phạm vi mấy chục mét xung quanh.

Tiếng động ở bên ngoài và âm thanh bên trong này triệt để bị ngăn cách thành hai không gian riêng biệt.