Chương 1616: Trời đất giao hòa (5)
“Tìm Chúng Sinh Linh Trụ!” Ông tích chữ như vàng.
Khoa Tây Ốc và Thanh Dịch cùng gật đầu, bắt đầu tìm kiếm cơ quan ám đạo có thể tồn tại trong đại điện.
Bởi vì từng trải qua hai lần trước, lần này, rất nhanh bọn họ đã dừng lại ở vị trí cách một phần ba từ cửa chính đại điện.
“Dưới nơi này khoảng mười lăm trượng.” Thanh Dịch cầm la bàn, hoàn thành tính nhẩm.
“Để ta.” Khoa Tây Ốc tiến lên mấy bước, một cánh tay nhanh chóng hóa thành màu bạc tinh khiết.
Đi đến vị trí tính toán, cánh tay hắn ta bỗng nhiên đánh xuống, một quyền đấm xuống đất.
Lập tức một vòng gợn sóng ánh sáng trắng từ bả vai hắn ta lan xuống, xuyên qua cánh tay, rót vào cẳng tay, theo nắm đấm hung ác tàn nhẫn nện xuống mặt đất.
Oành!
Toàn bộ mặt đất của đại điện ầm ầm vỡ vụn, nứt ra, ủi lên.
Linh tuyến theo lực đạo, từ nắm tay Khoa Tây Ốc cuồn cuộn không ngừng đâm xuống đất.
Chúng đâm thủng tất cả những chướng ngại vật, rất nhanh liền quấn lấy một pho tượng hươu đực có họa tiết sói bằng vàng, kéo lên trên.
Trong tiếng ầm ầm, từng mảng đất đá bị hất tung ra ngoài.
Bắn tung tóe khắp mặt đất đại điện.
Sàn nhà ban đầu được điêu khắc bằng những hoa văn hào hoa phú quý, lần này đã bị hư hỏng hoàn toàn.
Một pho tượng giống hệt như mấy lần trước lại xuất hiện trước mặt ba người.
Ngay sau đó, tượng hươu đực có họa tiết sói vừa tiếp xúc với không khí liền bắt đầu tỏa ra ánh sáng vàng nhàn nhạt.
Ánh sáng vàng đó rất nhanh đã hóa thành một ngọn lửa màu vàng, hoàn toàn bao quanh nó.
Lửa càng ngày càng bùng cháy dữ dội, trong khoảnh khắc đã biến thành một cột lửa màu vàng.
Chính giữa, một đồng tử dựng thẳng màu vàng hiện ra.
“Tất cả mọi thứ có linh hồn... Chúng linh bắt nguồn từ…”
Lời còn chưa dứt, thân hình Nhạc Đức Văn đã chợt lóe, bỗng dưng xuất hiện ở phía trước đồng tử dựng thẳng.
Một chưởng.
Bàn tay ông khắc thẳng lên đồng tử dựng thẳng, lấp lánh ánh vàng kia.
Chỉ có bàn tay cỡ người thường, cùng với đồng tử dựng thẳng màu vàng dài chừng ba thước, nhìn từ xa, căn bản không phải là cùng một cấp độ.
Nhưng một chưởng này.
Toàn bộ Chúng Sinh Linh Trụ bắt đầu rung chuyển dữ dội.
“Sắp bắt đầu rồi!” Thanh Dịch lạnh lùng nói: “Lần này linh trụ phản phệ cần dùng Thế đối kháng một lát, chú ý người bảo vệ, đừng để lão Nhạc bị quấy nhiễu!”
“Cứ để đó cho ta. Một cây linh trụ cuối cùng, không biết người bảo vệ có thể để cho ta gặp lại mấy người bạn cũ không.” Khoa Tây Ốc mỉm cười.
Nhưng ngoài dự liệu của hai người là từ khi Nhạc Đức Văn ra tay, đến khi hoàn toàn đối đầu linh trụ, tất cả phản phệ đều tan rã.
Xung quanh không có bất kỳ người bảo vệ nào quấy rầy.
Tất cả mọi người đều biết, một khi cây linh trụ cuối cùng này bị phá hủy, Linh Phi giáo sẽ mất đi tất cả ẩn nấp, lộ diện với thiên hạ.
Nhưng tại sao...
Không ai đến ngăn cản.
“Không đúng!”
Bỗng nhiên sắc mặt Thanh Dịch đạo nhân thay đổi kịch liệt, la bàn trong tay nhanh chóng xoay tròn, hoa văn ký tự phía trên lóng lánh ánh sáng xanh nhàn nhạt giống như loạn mã tập hợp, nhanh chóng tổ hợp thành trận văn mới.
“Ở phía dưới!” Hắn ta tung người nhảy ra khỏi đại điện, đi đến cột đá biên giới Lăng Tiêu điện, nhìn xuống.
Bên dưới rừng đá.
Vốn là một mảnh biển cây xanh um tươi tốt với những khu rừng rậm rạp.
Lúc này đang khẽ rung chuyển.
Không phải là một, hai cây, mà là toàn bộ biển cây này đều đang rung chuyển, chấn động.
Một khối đá vụn dưới chân Thanh Dịch đạo nhân nứt ra, rơi xuống.
Lướt qua không trung, từ trên cao nện xuống mặt đất dưới biển cây đang rung chuyển.
Két.
Mặt đất bắt đầu xuất hiện các vết rạn nứt. Từng vết nứt không ngừng mở rộng và sâu hơn.
Khối đá vụn đó rơi xuống từ một vết nứt.
Nó quay cuồng, va chạm trên vách đất mấy lần rồi rơi xuống chỗ sâu nhất.
Oành.
Rốt cục, hòn đá vụn nặng nề nện vào một cái khoang ngầm khổng lồ hình vòm, vỡ thành rất nhiều mảnh nhỏ trên mặt đất, vương vãi khắp nơi.
Đây là một hang động ngầm khổng lồ và trống trải.
Ở trung tâm hang động được xây dựng một đài cao màu đồng giống như kim tự tháp.
Bốn phía xung quanh đài cao có những ánh huỳnh quang xanh dương lởn vởn vòng quanh.
Từ phía dưới đến bậc thang trên đỉnh đài cao, mỗi một bậc thang đều có vô số hoa văn ký tự xanh dương di chuyển, như ẩn như hiện.
Và điều làm cho người chấn động là…
Một vòng lớn của mặt đất hang động xung quanh đài cao.
Có vô số tượng đá hình người đang đứng rậm rạp ở đấy.
Chúng nó một vòng lại một vòng vây quanh đài cao ở chính giữa, toàn bộ đều cúi đầu, có bức thậm chí là quỳ xuống dập đầu như thể đang bái lạy.
“Rốt cục cũng bắt đầu rồi.”
Lúc này trên đỉnh đài cao, một nữ tử cao lớn mặt đeo mặt nạ màu trắng, hai mắt lóe ra ánh sáng xanh dương, bước dọc theo bậc thang, vừa vặn bước từng bước lên bình đài.