Chương 1629: Trời đất giao hòa (18)
Bỗng nhiên, Thánh Vũ gào lên, nàng ta bay vọt lên và lao thẳng về phía ông.
Vô số tia chớp màu xanh trên người nàng ta bùng phát, phóng ra ánh sáng chói mắt.
Tất cả những thứ bị ánh sáng màu xanh lam chiếu vào đều nhanh chóng biến thành màu xám, chuyển hóa thành hóa thạch đặc thù.
Nhạc Đức Văn ngẩng đầu, đồng thời, ba loại phù văn trên mâm tròn sau lưng ông đồng loạt sáng lên.
Khí trắng, ngọn lửa và ảo ảnh màu đen, cả ba cùng lúc hòa làm một thể, hóa thành một quả cầu hình tròn, thoắt cái vọt thẳng tới chỗ Thánh Vũ.
Trước hết, quả cầu ba màu đâm sầm vào lớp hồ quang điện ánh sáng màu xanh lam, khí trắng và ngọn lửa cùng tan rã, triệt tiêu lớp hồ quang điện ánh sáng màu xanh lam.
Còn lại ảo ảnh màu đen lặng lẽ bay lại gần rồi xông tới chỗ lồng ngực đã không còn sức lực phản kích của Thánh Vũ.
“Định.”
Thình lình, một bóng người trong suốt thoáng xuất hiện từ bên cạnh Thánh Vũ rồi đưa tay chặn lại.
Coong! !
Ảo ảnh màu đen do Nhạc Đức Văn thả ra tán loạn trong chớp mắt.
“Dừng ở đây được rồi.”
Bóng dáng kia nhẹ nhàng bước lên ngăn trở trước người Thánh Vũ.
Ông ta có mái tóc dài nhuốm màu hoa râm, khuôn mặt già nua và một đôi mắt tỏa ra ánh sáng màu xanh lam nhàn nhạt. Mặc trường bào màu xanh viền vàng, đó là trang phục tiêu chuẩn của ba kẻ đứng đầu Linh Phi giáo.
“Quả nhiên ngươi đã tới.” Gương mặt Nhạc Đức Văn khôi phục vẻ bình tĩnh.
“Nếu đã biết ngươi sẽ tới, thì sao ta có thể không có mặt được?” Lão nhân mỉm cười.
Đây chính là một trong ba kẻ đứng đầu Linh Phi giáo, Thánh Tuần.
“Vậy thì, bắt đầu hiệp hai thôi.”
Ánh mắt Thánh Tuần lộ ra thâm ý, khoảnh khắc ông ta vừa lui về sau đã lập tức dung nhập vào trong cơ thể của Thánh Vũ.
Ầm! !!
Trong chốc lát, mảng lớn ánh sáng màu xanh lam chói mắt ầm vang phóng ra từ trong thân thể của Thánh Vũ.
Ánh sáng màu xanh lam hóa thành từng chùm dòng điện dày đặc và chằng chịt, bùng nổ rồi lan rộng ra khắp xung quanh.
Lúc này, rõ ràng nồng độ và độ sáng ánh sáng màu xanh lam mà Thánh Vũ phóng ra còn mạnh hơn rất nhiều so với trước đó.
Toàn bộ thân thể của Thánh Vũ ẩn trong điện quang màu xanh phút chốc trở nên mờ mờ ảo ảo, sau đó, khi lộ rõ ra thì chiều cao đã tăng lên khá nhiều, đạt đến tận tám mét!
Mặt nạ vàng giữa ngực và bụng của nàng ta đã dời lên trên, biến thành ba tấm, che khuất ba gương mặt trên thân thể ba đầu sáu tay.
“Giết! !”
Vù!
Bóng người chớp lóe.
Tốc độ của Thánh Vũ tăng mạnh, bỗng nhiên biến mất ngay tại chỗ và lao về phía Nhạc Đức Văn.
Oành! !
Trong chớp mắt, bàn tay hai người va chạm vào nhau, giao chiến hơn mười chiêu.
Tầng tầng lớp lớp ánh sáng màu xanh lam và khí trắng lần nữa bộc phát tuôn trào.
Mâm tròn sau lưng Nhạc Đức Văn chuyển động liên tục, ngọn lửa, khói trắng, bóng đen, dao động vô hình và vô số sức mạnh Thần Phật khác không ngừng luân chuyển tổ hợp lại và bay ra.
Nhưng bất luận ông tung ra sức mạnh gì cũng đều bị điện quang màu xanh dày đặc phía đối diện đánh tan trong tích tắc.
“Xem ngươi còn có thể kiên trì bao lâu! ?”
Thánh Vũ tung người nhảy lên, sáu tay hiện ra từng mũi tên sấm sét màu xanh ánh vàng.
Xoẹt! !
Từng tia điện quang màu xanh ánh vàng bay xuống, oanh kích tới vị trí của Nhạc Đức Văn.
“Kiên trì đến lúc giết được ngươi! !”
Khóe mắt, mũi và miệng của Nhạc Đức Văn bắt đầu trào ra huyết thủy.
Nhưng ông không quan tâm, mâm tròn sau lưng cùng lúc lóe sáng cả bốn loại phù văn. Thậm chí là năm loại phù văn.
Những loại sức mạnh Thần Phật khác nhau ngưng tụ trước người ông thành một đám mây khói đầy màu sắc hỗn độn, ngăn trở điện quang màu xanh ánh vàng đang bay vụt xuống.
“Ngươi vẫn chưa chịu hiểu rõ à?” Thánh Tuần cười lớn, “Thứ đang giao chiến với ngươi ở đây chẳng qua chỉ là một cái bóng mờ do ta tạo ra. Cho dù ngươi giết được Thánh Vũ thì sao? Chỉ cần ta còn sống, ngươi vẫn không cách nào ngăn cản hết thảy mọi chuyện!”
Ảo ảnh của Thánh Tuần chậm rãi hiện lên sau lưng Thánh Vũ.
“Chờ ta giết xong rồi nói tiếp! !” Sắc mặt Nhạc Đức Văn đỏ sậm, hai tay mở rộng.
Vô số đám mây khói đầy màu sắc hỗn độn nhanh chóng ào ra và lan tràn rồi hóa thành một làn khói hình rồng đủ màu phóng lên trời cao.
Cùng lúc đó, tất cả phù văn trên mâm tròn ám kim phía sau ông cùng bùng lên ánh sáng trắng.
“Thiên địa hỗn độn! ! Mở! !”
Ông quát lớn chói tai, không thể kìm huyết thủy trong miệng được nữa, lập tức phun ra.
Khói hình rồng đủ màu bay vút tận trời, thân rồng khổng lồ dài năm mét vừa bay ra, chớp mắt đã tới trước người Thánh Vũ.
Tốc độ kia có thể sánh ngang với tốc độ ánh sáng. Đánh thẳng vào ba cái đầu của Thánh Vũ.
Ầm ầm! !
Đám mây nổ tung, triệt để bao trùm nàng ta vào trong.
Tất cả trở nên yên tĩnh.
Nhạc Đức Văn ho khan kịch liệt, huyết thủy nơi khóe miệng biến mất, mâm tròn ám kim sau lưng xuất hiện vết nứt lúc ẩn lúc hiện.