Chương 1636: Quyết chiến (3)
Năng lực rất tiện lợi thực dụng.
Hơn nữa những máu loãng này cũng không phải là tinh huyết thuỷ tổ của hắn, nhưng lại cũng có tác dụng ăn mòn đối kháng với linh tuyến của thần phật.
"Càn Khôn." Nhạc Đức Văn ở một bên không biết tìm ra từ đâu ra mẩu giấy cuốn lại, nhét vào mũi. Sau đó dùng sức đè huyệt vị, cố gắng cầm máu.
"Ngươi đã rất mạnh rất mạnh rồi." Ông cảm thán nói: "Cái tuổi này, đúng như lời ngươi nói, không có ai mạnh hơn ngươi."
"Cho dù là thiên phú hay là thực lực, còn có cả tâm tính, ngươi đều là người mạnh nhất mà ta đã thấy từ trước tới nay trừ ta ra." Ông thở dài: "Nhưng…"
Ông biết Trương Vinh Phương đã rất mạnh, rất ưu tú.
Hoặc có lẽ là còn ưu tú vượt xa sự tưởng tượng cả ông.
Nhưng tiếc rằng… thời gian không chờ người, thời đại bây giờ, thế cục hôm nay… đã không có nhiều thời gian cho hắn tiếp tục trưởng thành.
"Tên kia nói hắn ta ở Đại Đô chờ ta." Trương Vinh Phương bỗng mở miệng: "Tuy rằng lão đầu ngài nói rất nhiều, đều là miêu tả hắn ta cường hãn thế nào, lợi hại ra sao, không thể chống đối cỡ nào.
Nhưng danh tiếng lớn đến đâu đi nữa cũng cần phải giao thủ thực sự mới biết được."
"Vinh Phương ngươi…" Nhạc Đức Văn vẫn còn muốn nói gì.
"Lão Nhạc đừng nói nữa, ngài đều đã khen hắn ta đến xuất thần nhập hóa, độc nhất trong thiên hạ, mấy trăm năm trước đã vô địch hậu thế, đã là cực hạn của tất cả võ nhân.
Nếu ta không đi nhìn một chút, chẳng phải là uổng phí công ngài cảm thán nói khoác nhiều như vậy từ ban nãy sao?"
Trương Vinh Phương mỉm cười.
"Nếu hắn ta có nhiều danh hiệu như vậy, lại còn được công nhận là mạnh nhất thiên hạ, ngay cả ngài đều tự than thở không bằng. Vậy thì có phải chỉ cần giết chết hắn ta, một đống danh hiệu danh tiếng ấy sẽ thuộc về ta hết đúng không?"
"Ta nói ta không bằng hắn ta lúc nào? ?" Nhạc Đức Văn cả giận nói: "Ta đó là không dám tùy tiện ra tay! Bằng không…"
"Được rồi được rồi, ngàii quá mạnh rất mạnh, ngài chính là đệ nhất thiên hạ." Trương Vinh Phương qua loa lấy lệ nói.
"Đi đi! Đi cứu người trước!" Nhạc Đức Văn bị chắn họng đến trong lòng bốc hỏa, nhấc hai tượng đá lên đi ra bên ngoài khe nứt.
Trương Vinh Phương theo sau lưng ông, cánh dơi phía sau cấp tốc co rút lại, kề sát da, nhúc nhích gấp lại, biến mất không thấy gì nữa.
Nhìn từ bên ngoài, phần lưng của hắn chỉ là cường tráng hơn người khác một chút, ngoài ra thì không có điểm nào khác biệt nữa.
'Ngươi muốn đi thật à? Đại Đô ấy? ' Bạch Lân vẫn còn hỏi trong đầu.
'Có đi hay không, thật ra đều chỉ có một kết quả. Không phải sao? ' Trương Vinh Phương hỏi lại.
'Sư phụ của ngươi nói đúng. Tuy rằng võ công của ngươi lại đột phá thêm lần nữa, nhưng, Thánh Tuần lại khác. ' Bạch Lân trầm giọng nói.
'Có chỗ nào khác chứ? '
'Ngươi cũng đã biết, hình chiếu phụ thể, đây cơ bản đã là năng lực mà thần phật mới có.
Hơn nữa, ta quan sát cường độ tăng phúc sau khi phụ thể của hắn ta ban nãy. Loại cường độ ấy, cho dù là không ít Minh Thần cường hãn cũng không đạt đến cấp độ ấy được.
Hắn ta đã vượt xa phạm trù con người, đạt đến một cảnh giới khác. ' Bạch Lân giải thích.
Trương Vinh Phương im lặng.
'Đây là thế đạo. Hoặc là, ngươi chỉ là một hạt bụi, tầm thường, không có một ai biết ngươi hay cố ý đến đây trêu chọc ngươi.
Hoặc là, ngươi trở thành loại người mà người khác biết rất rõ ràng, cũng không dám đến trêu chọc.
Người đầu tiên, một cơn gió hơi lớn tí thôi là có thể sẽ bị thổi ngã biến mất.
Mà người sau thì cần phải bỏ ra rất nhiều. '
Giọng hắn mang vẻ cảm khải, nhưng ánh mắt lại mơ hồ lộ ra vẻ mong đợi.
Huyết Tộc Thủy Tổ thể hoàn toàn, là một loại hình thái đơn độc khác với huyết liên, Chung Thức.
Xác thực mà nói, đây chính là bản thể chân thân của hắn lúc này. Mà trạng thái thu lại cánh bây giờ ngược lại trở thành ngoại hình mà hắn cố ý che lấp ngụy trang.
Thế nên… hắn còn có thể tiến hành huyết liên, mở ra Chung Thức dưới trạng thái Huyết Tộc Thủy Tổ thể hoàn toàn.
Có điều những thứ này còn cần một chút thời gian điều chỉnh mới có thể đạt đến điều kiện tốt nhất.
Dù sao cấu tạo cơ thể hoàn toàn thay đổi, rất nhiều chiêu số võ công đều cần ưu hóa và thích ứng.
Cũng chính là do trước đó lòng hắn cấp bách nên mới đột phá đã vội vội vàng vàng chạy tới bên này.
Mà bây giờ, có rảnh rỗi, rốt cuộc hắn có thể điều chỉnh võ đạo trước khi đến Đại Đô.
Thánh Tuần đúng là rất mạnh, chỉ có mỗi hình chiếu thôi đã thiếu chút nữa thì bức tử lão Nhạc.
Nhưng hắn cũng nào có ra hết toàn lực?
*
Trong một ngọn núi hoang vô danh ở gần Đại Đô.
Khu vực gần đỉnh núi cỏ dại rậm rạp, lá rụng đầy đất, bỗng nhiên một hồi dao động rung động khuếch tán ra trong không khí.
Một điểm ánh sáng màu xanh lam chậm rãi nổi tung trên bầu trời cao tới mấy trăm mét.