Chương 1642: Quyết chiến (9)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1642: Quyết chiến (9)

Nhất thời, hắn tăng tốc phi hành toàn lực.

Ở phía dưới, rừng cây mặt đất lướt qua như là hư ảo.

Không bao lâu sau, mặt đất trước mắt đã dần dần thay hình đổi dạng, từ biển cây trở thành đồi núi rộng rãi.

Thỉnh thoảng Trương Vinh Phương nhắm mắt lại, thông qua dây đỏ và lời đáp lại của huyết duệ mà thay đổi phương hướng quay về.

Ngay lúc đó, bên ngoài Nguyện Nữ hạp, trên một sườn núi nhỏ có một bóng người cao lớn mắt tỏa ánh sáng màu xanh lam đang nhanh chóng bay vào trong hẻm núi.

Tốc độ của bóng người nọ cực nhanh, thậm chí đã vượt qua cả Tông Sư bình thường, đạt đến một tầng cao hoàn toàn khác.

Đây cũng là nguyên nhân khiến các cao thủ phân tán rải rác trong Nhân Tiên quan phát đi âm thanh cầu viện.

Bóng người bay đến gần hơn, tốc độ nhanh đến như biến thành một đường chỉ đen, bay đến phía cổng ra vào Nguyện Nữ hạp mà không dừng lại một giây nào.

Mấy huyết duệ tuần tra xung quanh đó chỉ có thể nhìn thấy hắn ta chuyển động ở phía xa xa, lại hoàn toàn không thể bước ra ngăn cản hắn ta tiến về phía trước.

Bóng người đã càng ngày càng gần, xông vào trong rừng cây ở cửa vào hẻm núi, nhẹ nhón chân lên đã phi thẳng lên không trung, giẫm lên tán cây bắn vọt vào trong Nguyện Nữ hạp.

Vụt! !

Đột nhiên lúc đó có một tia huyết quang đến từ phía sau, vút qua không trung với tốc độ cực nhanh, lập tức bắn thẳng vào bóng lưng người nọ.

Ầm!

Hai bóng người đồng thời rơi xuống đất, phát ra âm thanh nặng nề.

“Giết! !” Sau khi bóng người đáp đất, phát ra tiếng gầm thét mơ hồ, tung ra một quyền toàn lực đập vào người bắn ra huyết quang phía sau lưng.

Lúc này bóng người kia bị đập trúng dừng bước lại, huyết duệ tuần tra chung quanh mới có thể nhìn rõ ngoại hình của hắn ta như thế nào.

Đây mà một bộ giáp hạng nặng hình người, toàn thân đen nhánh, trên mắt trống rỗng một cách quỷ dị.

Nhưng ở trong mắt người có văn công linh hạch, hoặc là trong mắt người đã Bái Thần, trong hai mắt hình người màu đen quái dị kia đang bốc lên ánh sáng màu xanh lam sáng ngời.

Một vài tia thần uy và khí thế đại biểu cho Linh Phi Thiên không ngừng tỏa ra từ thân thể hình người quái dị này.

Mà lúc này hình người huyết quang bên cạnh dừng lại, cũng hiện rõ hình thể khôi ngô cao đến ba mét của Trương Vinh Phương.

Hắn đứng vững trên đất, không ra tay, hai cánh phía sau lưng vỗ phành phạch.

Một bên cánh nện thật mạnh như che trời lấp đất lên người nọ giống như một cái trọng chùy.

Rầm! !

Nháy mắt sức mạnh cực lớn kia dồn ép quyền cước của người kia tung ra quay trở về, giống như một cái chùy cực nặng đập người này lún sâu vào đất trong tiếng va chạm cực lớn.

Lá rụng và bùn đất ở xung quanh lập tức nổ tung, nháy mắt đã nứt ra một cái khe xiên vẹo dài hơn mười mét.

Cái khe kéo càng dài càng sâu, đến điểm cuối cùng chính là bóng người trọng giáp quái dị đang nằm đó.

Hắn ta đang bị từng tia từng tia máu tươi đan vào nhau thành một tấm lưới máu vây nhốt lại hoàn toàn, không thể động đậy được nữa.

“Ngươi là ai? Người của Linh Phi Thiên?” trong mắt Trương Vinh Phương lóe lên ánh sáng lạnh, nhìn chằm chằm vào người này.

Độ cứng thân thể của tên này đã có thể sánh ngang với Linh Tướng rồi, cộng thêm tốc độ di chuyển cường hãn vượt qua cả Tông Sư. Nếu tổng quan thực sự bị nó xâm nhập vào trong, thì chỉ sợ sẽ bị thương vong một mảng lớn thôi.

“Không phải là ngươi đã đoán ra rồi hay sao?” Đột nhiên bóng người quái dị kia dừng giãy dụa, ánh sáng màu xanh lam trong mắt trở nên bình tĩnh lại, nhìn chằm chằm vào Trương Vinh Phương.

“Tốc độ của ngươi rất nhanh, quả nhiên mới chờ một lát thôi đã quay lại cứu viện rồi. Tính toán của ta không sai chút nào.”

“Tính toán? Ngươi là một trong ba người đứng đầu?” Mắt Trương Vinh Phương lại càng trở nên lạnh lùng hơn. “Cớ gì phải gây phiền hà cho ta? Chuyện lúc trước đối phó với Thánh Vũ chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, ta hoàn toàn không dính líu đến mâu thuẫn giữa các ngươi và Đại Giáo Minh.”

“Ngươi nghĩ ta ngu?” Ánh sáng màu xanh lam trong mắt bóng người kia rực lên như lửa, chập chờn mấy lần.

“Mấy câu thế này mà ngươi cũng nói ra miệng được à?” Tâm trạng hắn ta hơi tức giận.

“Đã giết Thánh Vũ một lần rồi, mà còn nói với ta là ngươi không muốn nhúng tay vào?”

Trong giọng nói của hắn ta lộ rõ vẻ bất mãn và tức giận.

“Đó thực sự là ngoài ý muốn, vốn dĩ ta chỉ muốn cứu sư phụ của ta rồi đi thôi. Còn chuyện những người khác sống hay chết hoàn toàn không liên quan đến ta.” Trương Vinh Phương tiếp tục nói.

Mặc dù đối phương không trả lời, nhưng hắn vẫn đoán được, rất có khả năng đối phương là một trong ba người đứng đầu, không thì nhất định cũng là một trong những cao thủ đỉnh cao của Linh Phi Thiên, nhân vật ẩn tàng.

“Bây giờ không cần nhắc lại mấy câu nhảm nhí kiểu này nữa”