Chương 1644: Quyết chiến (11)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1644: Quyết chiến (11)

Toàn bộ khu vực trung tâm hết sức hỗn loạn, chẳng bao lâu đã hoàn toàn biến thành một đống phế tích.

“Lăng Uy Kiếm Ảnh!” Đột nhiên, một lão giả mặc áo bào trắng lao tới từ phía xa, tung người nhảy vọt lên và rút trường kiếm từ đằng sau ra nhanh như tia chớp.

Vụt!

Ánh kiếm Khổng Tước Khai Bình (chim công xòe đuôi) rực rỡ tựa như hoa sen trắng thuần khiết bỗng chốc phóng ra và rơi chính xác vào giữa đám ánh sáng màu xanh lam hình người kia.

Khoảnh khắc ánh kiếm hoa sen rơi xuống đất lập tức bùng nổ ầm ầm.

Người phàm mắt thịt vốn không có cách nào trông thấy ánh kiếm trắng sáng phóng ra vèo vèo.

Nhưng trong mắt người có Linh hạch và Bái Thần, mỗi ánh kiếm trắng sáng kia bay vụt qua đều có thể phát ra thế công trảm Thần diệt niệm khủng khiếp.

Sau khi bay vút ra, ánh kiếm dày đặc chớp mắt hóa thành những sợi dây thừng uốn lượn và nhanh chóng xoay tròn quanh đám ánh sáng màu xanh lam hình người kia.

Chỉ vài lần đã cố định đám người đứng yên bất động.

“Sùng Việt tiên sinh!”

“Là Sùng Việt mạch chủ đến!”

“Học sinh bái kiến Nhân Mạch mạch chủ!”

Nhóm người đang tham gia chém giết phía dưới người ào ào thở phào nhẹ nhõm rồi hành lễ tới tấp với lão giả.

“Chư vị không cần đa lễ, nhờ có trận pháp song kiếm hợp bích cùng kiếm uy Quân Tử kiếm của lão phu mới có thể áp chế mấy Linh Tướng của Linh Phi giáo này. Tuy nhiên, cần điều tra xem tại sao bọn chúng đột nhiên đến đây tập kích chúng ta. Theo lý chúng ta phải tỏ rõ thái độ với bọn chúng.” Lão giả Sùng Việt cau mày nói.

Ở khu vực trung tâm.

Lúc này, Trương Vinh Du vừa dẫn theo nhi tử Trương Hoán Thanh đi tới.

Bên cạnh nàng còn có hai người vây quanh bảo vệ, rõ ràng giờ đây nàng đã trở thành nhân vật trọng yếu của Nghĩa Mạch.

“Học sinh Vinh Du bái kiến Sùng Việt mạch chủ.” Nàng cung kính hành lễ theo lễ của đệ tử với lão giả.

“Chuyện hôm nay là do mẹ con ngươi mà ra à?” Sùng Việt chính là Đại Nho nổi tiếng khắp thiên hạ, ông cũng là người có vị trí khá cao trên triều đình, lúc này, trông thấy mẹ con Trương Vinh Du đi tới thì trong lòng ông lóe lên ý niệm, lập tức phản ứng ngay.

“Vinh Du cũng không biết có chuyện gì, nhưng có vẻ đám người kia thực sự đánh tới vì mẹ con bọn ta…” Trương Vinh Du cũng mờ mịt không rõ.

“Bọn chúng không phải Linh Tướng, mà là cường giả đỉnh cao đã qua đời mấy năm mà Linh Phi giáo che giấu.” Sùng Việt thở dài, “Nếu không phải chúng không có tâm trí, chỉ biết làm bừa thì chúng ta cũng không thể dễ dàng áp chế bọn chúng như thế. Vậy nên, chuyện này có liên can trọng đại, ngươi phải mau chóng làm rõ nguyên do và xử lý thỏa đáng.”

“Đệ tử hiểu rõ.” Trương Vinh Du vội vàng gật đầu.

“Ta sẽ tọa trấn ở đây cùng các ngươi trong ba ngày. Sau ba ngày, lão phu có chuyện quan trọng khác, hết thảy chỉ có thể dựa vào chính ngươi.” Sùng Việt trầm giọng nói.

Cùng là người nắm giữ Quân Tử kiếm, ánh mắt ông rơi lên người Tiểu Hoán Thanh bên cạnh.

Ông thở dài rồi rút kiếm tung người nhảy lên, kế đó nhẹ nhàng đáp xuống mái của một tòa nhà rồi ngồi xếp bằng nhập định và nghỉ ngơi.

Nhóm người Trương Vinh Du lại hành lễ với ông thêm lần nữa rồi cũng lui ra trung tâm trận pháp phía sau để xử lý tình huống.

Không lâu sau, bên ngoài Mạc Danh học cung.

Một huyết ảnh từ trên trời giáng xuống, nhẹ nhàng đáp xuống đất, dừng lại bên trong ngọn núi nhỏ ở phụ cận học cung.

Trương Vinh Phương nhìn về một nơi sâu trong học cung ở phương xa, ánh mắt đảo qua Sùng Việt – người nắm giữ Quân Tử kiếm đang tọa trấn nơi đây.

Hắn đã nhận được tin tức do huyết duệ đạo nhân truyền tới trên nửa đường. May mà thực lực Nho gia bên phía tỷ tỷ hùng hậu, lúc đối đầu với mấy Linh Tướng vẫn có thể sử dụng trận pháp và Quân Tử kiếm cưỡng chế đàn áp.

Nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với phía Nguyện Nữ hạp bên kia.

“Tỷ tỷ ngươi ở bên này rất an toàn, xem ra, dù con đường nàng lựa chọn không thể thích gì làm nấy nhờ vào thực lực lớn mạnh của chính mình như ngươi, nhưng vẫn có điểm đáng khen.” Bạch Lân cũng thở dài và nói.

“Có câu nói người đắc đạo nhận được nhiều sự hỗ trợ, người không có đạo thì bị bỏ quên, bây giờ, tỷ tỷ ngươi được số đông người giúp đỡ như vậy, cũng xem như một loại đạo khác. ’

“Bạch Lân.” Trương Vinh Phương bỗng nhiên lên tiếng.

“Sao hả?” Bạch Lân hơi sửng sốt, bà ta hiếm khi nghe được Trương Vinh Phương dùng giọng điệu nghiêm túc như vậy để nói chuyện cùng mình.

“Ngươi nhận được nhiều chuyện tốt ở chỗ ta như vậy, phải chăng cũng nên giúp ta làm chút chuyện?” Trương Vinh Phương thản nhiên nói.

“Cái gì gọi là ta được nhiều chuyện tốt hả? Ta cũng ra sức nhiều lắm mà?” Bạch Lân lập tức cảm thấy có chuyện chẳng lành.

“Vậy Thái Hư của ngươi lớn hơn bao nhiêu so với trước kia rồi? Ta thường xuyên ra ra vào vào, biến hóa lớn cỡ nào, ngươi không thể gạt được ta đâu.” Trương Vinh Phương phản bác.