Chương 1654: Quyết chiến (21)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1654: Quyết chiến (21)

“Hối hận à?”

Đột nhiên có tiếng động nhỏ truyền tới từ phía sau Thần Mục.

Khuôn mặt thuộc về Thánh Vũ ở đằng sau đang hét lên.

Kèm theo tiếng thét chói tai là cơn đau đớn một hồi, lồng ngực Thần Mục nổ tung và lan ra khắp toàn thân.

“Lời ngươi nói là gì thế?”

Giọng nói của Trương Vinh Phương truyền đến từ sau lưng hắn.

Mà Trương Vinh Phương trước mắt Thần Mục bỗng nhiên tán loạn rồi hóa thành Huyết Vân và bọc hắn vào bên trong.

Sắc mặt Thần Mục cứng đờ, hắn chậm rãi cúi đầu, nhìn lồng ngực của mình bị xuyên thủng ra một lỗ hổng lớn.

Nơi đó có một bàn tay to lớn màu đỏ sậm đâm thẳng qua hết thảy, xuyên qua thân thể mạnh mẽ cứng rắn và lộ ra khỏi lồng ngực vượt xa Linh Tướng bình thường của hắn.

“A! !! !” Hắn chợt hét ầm lên.

Ánh sáng màu xanh lam trong hai mắt hóa thành hai chùm sáng, hắn ngửa đầu phóng chúng lên tận trời.

“Cẩn thận, hắn đang Đại Hàng Thần! !” Bạch Lân hoảng sợ nói.

Sắc mặt Trương Vinh Phương không chút thay đổi, làn da trên cánh tay hắn nhanh chóng tuôn ra rất nhiều máu tươi và truyền vào cơ thể Thần Mục.

Máu tươi tức tốc va chạm với thần uy hiện lên, làm cho tốc độ kia chậm lại.

Huyết diễm trong mắt hắn bỗng chốc hiện lên một tia sáng xanh.

“Cướp Đoạt Linh Hồn!”

Cuối cùng cũng chính thức phát động được năng lực thiên phú mà hắn chưa hề dùng qua kể từ khi đạt được này lần đầu rồi.

Cánh tay hắn mau chóng nhuộm đen, đen đến mức không còn bất kỳ ánh sáng nào và không nhìn thấy bất cứ hoa văn gì, trông y như mực nước, lại như bóng đen.

Lực hấp dẫn kinh khủng cực lớn đến mức không thể tưởng tượng nỗi và lực hấp dẫn đối với ý chí tinh thần khuếch tán từ cánh tay hắn ra ngoài.

Nhưng, đúng vào lúc này.

Toàn bộ thân thể của Thần Mục tức khắc biến lớn, sau đó...

Oành! !

Triệt để nổ tung.

Ánh sáng màu xanh lam và hồ quang điện thình lình nổ tung, lần nữa va chạm với Huyết Vân đang tụ tập xung quanh, khắp nơi lại tràn ngập lượng lớn sương mù.

Trương Vinh Phương bị vụ nổ to lớn làm văng ra mấy chục mét, sau đó mới kiểm soát lại thân thể.

Màu sắc đen như mực trên tay hắn nhanh chóng tản đi.

Khi nãy Thần Mục cảm thấy có chuyện chẳng lành đã từ bỏ Hàng Thần trong tích tắc và lập tức tự bạo.

Trên thực tế, Hàng Thần cũng có một khoảng thời gian đệm ngắn.

Dù sao ý chí Thần Phật giáng xuống cũng không thể nhanh như vậy được.

Mà chỉ trong giây lát này cũng đủ để Trương Vinh Phương thi triển Cướp Đoạt Linh Hồn.

Đáng tiếc…

Đối phương quá mức nhạy cảm, thà tự bạo chứ không muốn trúng một chiêu này của hắn.

“Hồi nãy ngươi lại dùng chiêu gì nữa thế! ? Sao trước kia ta chưa từng thấy qua! !?” Bạch Lân lại cất lên tiếng nói đầy hoảng sợ.

Loại lực hấp dẫn khủng khiếp vừa rồi, đến cả bà ta cũng cảm nhận được một loại uy hiếp trí mạng tràn ngập bốn phía.

Tựa như chỉ cần đến gần sẽ bị hấp thu hết ý thức tinh thần của mình ngay lập tức.

Trương Vinh Phương không trả lời.

Mà là từ từ giơ tay lên.

Trong lòng bàn tay của hắn có một mảnh vỡ tinh thể màu vàng ánh xanh đang chậm rãi chuyển động trôi nổi.

Đây là mảnh vỡ linh hạch của Thần Mục.

Thu mảnh vỡ vào, ánh mắt hắn rơi xuống chiến trường bên dưới.

Dưới sự bao phủ của cơn mưa máu, toàn bộ Linh Vệ quân và đám Tháp Đóa Lạp trong chiến trường đều bị suy yếu và áp chế.

Mà Linh quân nhân loại thì không bị ảnh hưởng chút nào, họ tiến hành truy kích ngược lại dưới sự dẫn dắt của số ít Tông Sư không Bái Thần.

Từng tên Tháp Đóa Lạp to lớn ầm ầm ngã xuống đất.

Trong màn mưa máu, bọn chúng đã mất đi làn da phòng ngự mạnh mẽ mà bản thân vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo, làn da linh tuyến cứng rắn bị ăn mòn trở nên mềm đi, y hệt như Thần Mục trước đó.

Một khi ở lâu trong Huyết Vân, thân thể Chung Thức lớn mạnh của Thần Mục đều sẽ bị ăn mòn đến mức mềm đi, đừng nói chi những cự thú bình thường này.

Điều khiến hắn có chút ngoài ý muốn chính là trong làn mưa máu nơi biên giới chiến trường, cũng có một bóng người đang nhìn vào hắn từ xa.

Bóng người kia mặc váy dài màu đỏ, lộ rõ tư thái yểu điệu, mái tóc đen dài đến eo, ẩn trong dung mạo xinh đẹp lạnh lùng là một tia sắc bén.

Chính là Từ Mộng Yên đã lâu không gặp!

Trương Vinh Phương nhìn thoáng qua nàng ta, ánh mắt hai người giao nhau trong không trung.

“Đi thôi, tiếp theo đây nên quyết chiến một trận cuối cùng rồi.”

Trương Vinh Phương không tiếp tục để ý đến nàng ta nữa, hắn cảm nhận nơi lưu lại máu tươi của Nhạc sư phụ rồi bắt đầu truy tìm theo phương hướng đó, hắn vỗ mạnh hai cánh, mang theo Huyết Vân đầy trời bay về phía Tuyết Hồng các.

Tuyết Hồng các.

Giữa những đám mây trôi nổi.

Tuyết sơn trắng liên miên tựa như từng cồn cát không ngừng làm rớt mảng lớn tuyết trong tiếng chấn động ầm ầm.

Một trong những đỉnh núi tuyết cao nhất ở giữa.