Chương 1669: Quyết chiến (36)
Nửa núi tuyết hàng trăm mét bị ảnh hưởng bởi sức hủy diệt chậm rãi mà kiên quyết nối tiếp nhau này, dẫn tới đứt gãy và lở núi.
Vô số tảng đá lớn lăn xuống dưới, nện ngay bên cạnh Trương Vinh Phương.
Tảng đá nào rớt xuống người hắn sẽ bị một búa bổ nát.
Trong tiếng động ầm ầm, rốt cuộc Tuyết Hồng các cũng bị một trận lở đất cùng với đống phế tích đập trúng rồi vùi thân dưới đáy cốc, không thấy tăm hơi đâu nữa.
Trương Vinh Phương giang rộng cánh tay, ngửa mặt lên trời gào thét.
Sóng âm vô hình cuốn trôi những đám mây giữa không trung.
Cơn phẫn nộ vì bị sư phụ phản bội vẫn thiêu đốt bừng bừng trong lòng hắn.
Sau trận chém nổ Thánh Tuần, nửa người Nguyệt Thần, đại trận trời đất giao nhau, kể cả Tuyết Hồng các và nửa ngọn núi tuyết.
Lửa giận hủy diệt trong lòng hắn vẫn không hề suy giảm.
Sau khi ngửa mặt lên trời gào thét, hắn quay người phóng về phía Đại Đô.
Hắn quyết định đi tiêu diệt Linh Phi giáo, diệt trừ Đại Giáo Minh, phá bỏ Linh đình, phá hủy Đại Đô và hủy diệt toàn bộ Đại Linh. Tận diệt thế giới đầy rẫy tội ác này! !
Hắn muốn khiến cho tất cả Thần Phật trên đời đều có thể nhận rõ tội lỗi của chính mình!
Hiểu rõ rằng bọn họ mới là hết thảy nguồn cơn náo động! !
“Trương Vinh Phương!”
“Trương Vinh Phương! !”
“Tỉnh lại đi! !”
“Trương Vinh Phương! Ngươi là Nhân Tiên quan chủ! Là Huyết Tiên lão tổ! Là Thủy tổ tiên nhân Huyết Tiên đạo! Không phải quái vật bị phẫn nộ sai khiến! ! Tỉnh táo lại! !”
“Sư phụ ngươi không phản bội ngươi! Là do Nguyệt Thần khống chế! ! Ông ấy còn sống! Ông ấy vẫn chưa chết đâu! !”
Giọng nữ mơ hồ văng vẳng, không ngừng truyền vào tâm trí đã có hơi hỗn độn của Trương Vinh Phương lúc bấy giờ.
“Ngươi còn có Thiên Nữ, ta cho ngươi Thiên Nữ không đếm xuể luôn!”
“Ngươi còn có tỷ tỷ! Còn cả cháu trai! Còn có rất nhiều người ủng hộ và trông chờ vào ngươi! !”
“Mau tỉnh lại đi! !!”
“Nếu cứ tiếp tục như vậy! Ngươi sẽ thật sự phát điên đấy! !”
Bụp! !!
Đột nhiên, thân thể cao lớn của Trương Vinh Phương dừng lại một chút.
Hắn nhắm mắt, lửa giận mãnh liệt trong lòng bắt đầu được công pháp Ngũ Khí Triều Nguyên do hắn tự sáng tạo kiềm chế lại và mau chóng lắng xuống rồi vụt tắt.
Lúc này, vô số Huyết Vân đặc biệt hình thành bởi cơn thịnh nộ của hắn cũng chui vào trong cành lá bên dưới huyết liên phía sau lưng hắn rồi lặng lẽ biến mất và ẩn náu.
Rào.
Hình thể khổng lồ của hắn bắt đầu tức tốc toát ra sương mù màu máu có nhiệt độ cao, kèm theo đó là sương mù tuôn trào.
Đầu hắn cũng nhanh chóng thu nhỏ lại.
Không lâu sau đã nhỏ lại còn bốn mươi mét.
Ba mươi mét.
Hai mươi mét.
Mười mét.
Năm mét.
Ba mét.
Thẳng đến một mét tám.
Vô số sương mù màu máu đang tràn ngập xung quanh chậm rãi tản đi.
Trên người hắn lần nữa phủ thêm huyết bào, hắn lẳng lặng đứng trên mặt tuyết, không nói lời nào.
Hết thảy phát sinh trước đó nhanh chóng chiếu lại trong đầu hắn hệt như một cuốn phim.
“Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi!” Giọng nói của Bạch Lân nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
“Dáng vẻ vừa rồi của ngươi quá dọa người, ta còn cho rằng ngươi sắp điên luôn rồi!” Bà ta hồi tưởng chuyện khi nãy, bây giờ trái tim trong lồng ngực vẫn còn đang đập rất nhanh.
Trước đó hắn chém nổ Thánh Tuần, một nửa của Nguyệt Thần và đại trận trời đất giao nhau cũng xem như có thể hiểu được.
Nhưng ngay sau đó hắn chặt chém tất cả kiến trúc của Tuyết Hồng các và một nửa núi tuyết.
Hành động như thế đã có chút không ổn rồi.
Càng về sau, trong lòng Trương Vinh Phương trào dâng ý nghĩ diệt trừ Đại Giáo Minh, phá bỏ Linh đình, phá hủy Đại Đô, thậm chí hủy diệt cả Đại Linh, khi ấy đã bắt đầu khiến cho Bạch Lân rùng mình.
Nếu như đổi thành người khác và ở thời gian khác, bà ta nhất định sẽ chỉ coi chuyện này như một trò đùa.
Nhưng trước mặt là Trương Vinh Phương – người vừa mới chém nổ hai Linh Tướng mạnh nhất đương thời.
Nếu như hắn thật sự bắt đầu làm thế.
Không biết sẽ có bao nhiêu người vì vậy mà chết oan chết uổng và bao nhiêu Thần Phật lại bởi thế mà bị tai bay vạ gió, chết trong hỗn loạn.
Ý niệm mãnh liệt kia của Trương Vinh Phương không hề che giấu chút nào, phẫn nộ trong mắt hầu như đều sắp tràn ra ngoài tới nơi.
Ngay từ đầu, Bạch Lân đã chấn động trước hình thái hóa to lớn của hắn, đợi đến lúc phát hiện ra có chỗ không đúng, bà ta đã bị dọa tới mức điên cuồng réo gọi hắn, dùng đủ loại phương pháp và đủ thứ lý do để làm hắn tỉnh táo lại.
Cũng may, bà ta đã thành công.
Trương Vinh Phương không hề hãm chân quá sâu.
“Xin lỗi.” Trương Vinh Phương đứng trong đất tuyết và hít một hơi thật sâu, nhớ lại tất thảy những chuyện đã xảy ra mới nãy rồi nhẹ giọng nói một câu.
“Ngươi nói nhát đâm vừa rồi là do Nguyệt Thần làm? Lão Nhạc không chết? Mấy việc này là có ý gì?” Hắn cũng nghe được cuộc đối thoại giữa một nửa của Nguyệt Thần và Thánh Tuần, biết được mối liên hệ đại khái trong đó.