Chương 1687: Phương pháp (6)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1687: Phương pháp (6)

Phía sau lưng ông ta hoàn toàn phơi bày ra trước mắt hắn, cứ như chẳng hề lo lắng Trương Vinh Phương sẽ ra tay đánh lén.

Trương Vinh Phương híp mắt lại, nhưng vẫn đi theo.

Vòng qua bậc thềm, vòng qua đạo tràng, bước vào chủ điện của Đạo cung.

Bên trong đạo cung người tới lui thưa thớt, chung quanh chỉ còn lại một đạo đồng nhỏ tuổi đang phụ trách vệ sinh cơ bản.

Còn lại các đạo nhân lớn tuổi hơn một chút thì đều không có ở đây.

Tiết Đồng không để bụng, đi đến trước tượng thần Ngự Cảnh Hàn Thạch thiên tôn, quỳ xuống với thần sắc thành kính, thấp giọng niệm tụng vài câu kinh văn, dâng hương.

Sau đó, mới quay người lại, nhìn về phía Trương Vinh Phương.

Từ đầu đến cuối, biểu hiện của ông ta tương đối thong dong, tự tin.

"Rốt cuộc bên phía Tuyết Hồng các xảy ra chuyện gì, có thể nói mấy câu cho ta biết không?" Ông ta nhẹ hỏi.

"Nhạc sư phụ bị Nguyệt Thần chiếm cứ cơ thể, sau đó đánh lén ta khi ta đang giao thủ với Thánh Tuần.

Lúc đó ta giận dữ mất lý trí, nhất thời không chú ý, mà đánh chết cả hai người bọn họ." Trương Vinh Phương bình tĩnh nói.

"Nhưng ta biết đó chẳng qua là tử thể của Nguyệt Thần thôi, Thánh Tuần đã thành thần từ lâu, chân thân vẫn ở trong Thái Hư như cũ.

Cho nên, ta hi vọng có thể giải cứu Nhạc sư phụ ra khỏi tầm khống chế của Nguyệt Thần."

"…." Da mặt Tiết Đồng giật giật, cảm thấy mình đang nghe mấy câu nói mơ giữa ban ngày. Cái gì gọi là nhất thời sơ ý?

"Nhạc sư phụ của ngươi là ý thức tử thể của Nguyệt Thần, tất nhiên ta biết rõ chuyện này, bởi vì người hắn giả mạo chính là ta.

Cho nên ta có thể hiểu được, ý của ngươi là muốn tìm người về đây. Nhưng cái câu tử thể của Thánh Tuần và Nguyệt Thần đồng thời bị ngươi đánh chết, thế mà ngươi cũng có can đảm nói ra cho được nữa."

Tiết Đồng khẽ lắc đầu.

"Mặc kệ ngươi tin hay là không, điều này không quan trọng, quan trọng là, vừa rồi ngươi đã nói, có biện pháp." Trương Vinh Phương không thèm để ý đến chuyện khác. Hắn chỉ quan tâm biện pháp là gì thôi.

"Thực ra phương pháp rất đơn giản." Tiết Đồng cười rộ lên: "Vào thời gian ta từng chấp chưởng Thiên Bảo cung, có từng nghe nói, cổ đại có thần phật đặc biệt nhằm vào linh hồn và nhân cách ý thức Mật Thần.

Tên của bọn họ là Vô Tâm Thần và Hồn Phật."

"Vô Tâm Thần, Hồn Phật?"

"Đúng thế, hai đại thần chỉ này từng chuyên môn tinh thông về phương diện hồn phách ý thức thần phật, nếu ngươi có thể tìm được bọn họ, có thể sẽ nhận được một lượng lớn thông tin biện pháp có liên quan." Tiết Đồng trả lời.

"Thế thì, mục đích của ngươi là?" Trương Vinh Phương sẽ không tin rằng, đối phương sẽ không công nói cho hắn biết tình báo quan trọng.

"Ta có thể tìm được vị trí hiện tại của Nguyệt Thần, chỉ cần nàng xuất hiện ở nhân gian giới!" Tiết Đồng nói: "Cho nên, ta hy vọng ngươi có thể giúp ta chút sức. Nếu như nàng xuất hiện, ngươi có thể dốc toàn lực cùng ta ám sát."

"Thần phật có thể giáng lâm hoàn toàn tới thế gian?" Trương Vinh Phương nhíu mày.

"Không thể, chỉ có thể giáng lâm tử thể hoặc là Đại Hàng Thần giáng lâm một phần ý thức.

Nhưng đối với thần phật, tử thể và ý thức bị thiệt hại cũng là tổn thương không nhỏ.

Mấu chốt nhất là, ở nơi này, có gốc rễ của bọn họ.

Chúng ta chỉ cần phải ngăn cản bọn họ, không để bọn họ quay lại, qua một thời gian lâu dài thì không ai còn nhớ bọn họ nữa.

Như thế, bất kể thần phật gì cũng đều dần dần bị kéo vào vực sâu Lãng Quên."

Thanh trừ sạch sẽ tất cả dấu vết, tín đồ của Nguyệt Thần trên mặt đất này.

Đây mới là mục đích thực sự của ông ta.

Trương Vinh Phương trầm ngâm một lúc.

"Có thể."

"Được! Vậy thì một lời đã định!" Tiết Đồng cười to: "Ngoài ra, nói mới nhớ, thực ra Vô Tâm Thần và Hồn Phật cũng đã từng là thần chỉ dưới trướng Nguyệt Thần, nếu lúc ngươi điều tra mà phát hiện có dấu vết liên quan đến nhau, thì không cần kinh ngạc làm gì."

Ông ta không nói dài dòng nữa, lấy từ trong tay áo một trang giấy sớm đã chuẩn bị kỹ càng ra, đưa đến.

"Di tích Vô Tâm Thần và Hồn Phật vẫn có ở trên thế gian. Hình như là Hồn Phật đang ở nước ngoài. Tiểu hữu có thể tự đi kiểm tra."

Trương Vinh Phương nhận lấy trang giấy, lật từng trang từng trang một ra xem hết lượt.

Tất cả trong đó toàn là từng tờ có kiểu bản đồ, mỗi một tờ đều dùng ký hiệu chữ thập đánh dấu vào một vị trí.

"Như vậy, hợp tác vui vẻ!" Tiết Đồng cười nói.

Ông ta đã lôi kéo được nhân thủ bên phía Nghịch Thời hội, bây giờ lại có thêm nhân tiên đạo của Trương Vinh Phương. Chỉ cần quan sát thật kỹ đám người Cảm Ứng môn kia, đợi đến sau này….

Trong mắt Tiết Đồng lóe lên vẻ ngoan độc.

Sớm muộn gì ông ta cũng phải để Nguyệt Thần nếm thử, cảm giác bị cầm tù nhiều năm như vậy!

"Đúng rồi." Đột nhiên Trương Vinh Phương lên tiếng lần nữa: "Ngươi là Bái Thần à?"