Chương 1689: Phương pháp (8)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1689: Phương pháp (8)

"Đó là hy vọng của các ngươi, không phải ta." Sắc mặt Nguyệt Thần lạnh đi.

Hắn chậm rãi vươn tay ra.

"Lấy ra đi."

"Có bản lĩnh, thì tự tới lấy!" Trong mắt Thánh Tuần lấp lánh lam quang, càng ngày càng sáng.

Trong này, ở trong Linh Phi Thiên, thần thể của hắn ta đã ở trạng thái mà thể năng của cơ thể tại thế gian hoàn toàn không thể so sánh được.

Cho dù là Nguyệt Thần….

"Chân Ấn! Cửu phượng niết bàn! !"

Trong chốc lát, trên người Thánh Tuần dấy lên ngọn lửa màu xanh vàng hừng hực.

Ánh lửa ngút trời, bao phủ hoàn toàn phạm vi mấy chục mét chung quanh.

Bên trong hỏa diễm mịt mờ, bỗng nhiên một tiếng phượng hót trong trẻo vang lên.

Ong! !

Một tiếng vang trầm đục cực lớn đến mức vượt xa thần uy khủng bố khi còn ở Tuyết Hồng các, cứ như luồng gió vô hình, lấy ngọn lửa làm trung tâm, nổ tung khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Thần uy to lớn đè nặng xuống Nguyệt Thần, nhưng bị nàng ta dùng một màn ánh sáng xanh nhạt ngăn cản sạch sẽ.

Vô số điểm sáng xuất hiện trạng thái vòng xoáy, ngưng tụ ở trước người Nguyệt Thần thành khiên tròn hình bầu dục, ngăn cản thần uy vọt tới.

"Chung Thức và Hàng Thần của phàm nhân, không có tác dụng với ta." Giọng Nguyệt Thần lạnh lùng nói.

Hất bay thần uy Linh Phi Thiên khổng lồ, nàng bước từng bước một, chậm rãi tới gần đối phương.

*

Tháng 1 năm 1192.

Hoàng triều Đại Linh nội loạn. Linh Tín Đế mất tích.

Chư giáo rung chuyển, thực lực giảm mạnh.

Nghĩa Minh Nghịch Thời hội giơ cao cờ phản, tập hợp đại quân nhân lúc vắng mà vào, công hãm đô thành.

Đại quân tùy ý đồ sát rất nhiều giáo phái môn đình, trong lúc náo động, nơi hoàng tộc người Linh ở xảy ra hoả hoạn, ánh lửa ngút trời, lan tràn ra khắp bốn phía.

Gần nửa số phòng ốc trong cả Đại Đô bị thiêu hủy, người chết người bị thương nhiều vô số.

Nửa tháng sau.

Nghịch Thời hội ổn định thế cục, Đạt Mễ Nhĩ và Mạnh Khiên cầm đầu đại quân Nghĩa Minh, bắt đầu càn quét thế lực giáo phái còn sót lại khắp bốn phía, đồng thời phá huỷ tất cả tượng nặn thần phật.

Phục tỉnh - Cửu Nguyệt sơn - Hiệp Nhật phong.

Giữa dãy núi hoang vu tràn đầy lá rụng, Hiệp Nhật phong dốc đứng khô khốc, tầng nham thạch tự nhiên tạo thành từ các khối nham thạch lớn bị phong hoá hoàn toàn.

Nhìn ra phía xa xa, cảnh hoàng hôn thê lương.

Lúc này là hoàng hôn.

Mặt trời chiều ngả về tây, sắc trời nhuộm đỏ cả ngọn núi, như mọi thứ đều đang bị thiêu đốt trong im lặng.

Gió xoáy di chuyển lá rụng, thổi một ít tới ngoài rìa vách núi, quay cuồng bay xa theo gió.

Tả Hàn mang theo một đội người của Thiên Thạch môn, chậm rãi đi đến sườn núi, nhìn lối đi nhỏ vào sơn môn mới bị đổi mới phía trước, trong lòng tràn đầy phiền muộn.

"Trước đó Nguyệt Vương xuất thế, lãnh đạo Đại Giáo Minh, còn tưởng là rốt cuộc ngày đại hưng của Cảm Ứng môn ta đã đến. Đáng tiếc…."

"Môn chủ, lần này Linh Tín Đế mới tồn tại được bao lâu đâu nhỉ, đã sắp thay đổi rồi. Quả nhiên là phong thuỷ người Linh không tốt? Chết nhiệm kỳ cũ để nhiệm kỳ mới lên thay?" Lão giả râu tóc đen dài sau lưng vuốt vuốt râu cảm thán.

"Nghe nói Nghịch Thời hội muốn nâng đỡ Mộc Lê vương của trước kia bước vào làm chủ Đại Linh. Từ đó huỷ bỏ chế độ của tất cả mọi người. Cũng không biết thực hư…." Lão giả chống gậy thấp giọng ho khan nói.

"Thế mà bọn họ có thể nhịn được không thay triều đổi đại? Điều này thật kỳ lạ." Lão giả tóc đen râu dài nghi ngờ nói.

"Đại Linh vẫn còn mấy phó quốc khác, nếu như thật sự dám thay đổi triều đại, các phó quốc còn lại sẽ tuyệt đối không thừa nhận chính thống, vậy thì sẽ hoàn toàn chia năm xẻ bảy.

Mạnh Khiên của Nghịch Thời hội sẽ không ngu ngốc như thế đâu. Đổi thành tiếp tục dùng người Linh trị quốc, sau khi hòa bình thì im lặng nhường ngôi, mới là con đường đúng đắn.

Dù sao bây giờ hoàng tộc cũng đã chết chẳng còn bao nhiêu nữa rồi." Tả Hàn thở dài.

Đoàn người bước lên bãi đất trống trải ở sườn núi.

Từ lần ngũ địa thập tam phái của Cảm Ứng môn tụ tập ở nơi này, sau một hồi nói chuyện với Nhạc Đức Văn, nơi này đã được tu sửa lại.

Lúc này không chỉ có Thiên Thạch môn đến, mà mạch chi còn lại sớm đã đến trước.

Ngũ địa thập tam phái là chi nhánh cơ sở trong Cảm Ứng môn.

Vốn tổng cộng có mười ba chi nhân mã, nhưng lúc này cộng thêm Thiên Thạch môn, cũng chỉ còn lại tám chi đến.

Phần còn lại không biết đi đâu.

"Lão Tả có khỏe hay không." Một người đeo mặt nạ tóc bạc cao lớn như gấu ở bên cạnh, trầm giọng nhìn về phía Thiên Thạch môn.

"Tả Hàn?"

"Tả Hàn của Thiên Thạch môn?"

“Tả Hàn tới rồi?”

Điều nằm ngoài dự liệu của môn nhân Thiên Thạch môn là bọn họ vừa mới đến, dường như đã dẫn đến chấn động không nhỏ.

Người của ngũ địa thập tam phái đều dời mắt về phía bên này. Hình như đều cảm thấy dị thường hứng thú với Thiên Thạch môn.