Chương 1734: Ứng đối (3)
Nhưng điều đó không có nghĩa là sau khi học được sẽ có thể một bước lên trời.
Nhiều nhất là sau khi mở ra Tam Hoa sẽ giúp cho thực lực Nội Pháp Siêu Phẩm của nàng lúc này lập tức tăng vọt đến cỡ một nửa Tông Sư.
Mà bốn loại khí tức của Ngũ Khí Triều Nguyên có thể khiến nàng chuyển đổi giữa bốn loại võ công có phong cách hoàn toàn khác biệt nhau trong chớp mắt, hơn nữa mỗi một loại đều có thể phát huy thực lực cực hạn mạnh mẽ vượt xa người thường.
Đây vẫn chưa phải cảnh giới Viên Mãn triệt để, theo như lời quan chủ, sau khi hoàn thành Ngũ Khí Triều Nguyên sẽ làm cho thân thể hoàn toàn biến đổi về chất lần thứ hai.
Cái gọi là Ngũ Khí Triều Nguyên, trên bản chất là mô phỏng việc Thần Phật vận dụng thế.
Nhưng sau khi Trương Vinh Phương hiểu rõ tình hình ngoại giới từ Thái Uyên, hắn đã sớm tiến hành sửa đổi.
Đổi từ việc ngưng tụ năm loại khí thành Thế, kết hợp Ngũ Khí để tăng cường các phương diện tố chất của bản thân lần thứ hai.
Cũng chính là phiên bản Thường Ngọc Thanh đang tu hành lúc này.
Trong lúc hai người đang chờ đợi.
Ở hồ máu trong động phủ.
Thân hình vạm vỡ đã ngâm rất lâu bên trong nhưng vẫn không có bất cứ biến hóa nào từ từ mở hai mắt đỏ sậm ra.
‘Ba năm rồi..... ’
Trương Vinh Phương từ từ nổi lên và không ngừng nhô ra khỏi mặt nước hồ máu.
Vô số huyết thủy tự động dệt thành một bộ trường bào đỏ sậm tinh xảo bên ngoài thân thể hắn.
“Bầu trời..... càng đến gần hơn rồi....”
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn qua miệng lỗ nghiêng trên hang được hình thành từ lần hắn xông ra ngoài trước đó.
Từ nơi này có thể nhìn thấy bầu trời đêm tăm tối và âm trầm bên ngoài.
Trong ba năm này, hắn không chỉ đơn giản ngâm mình trong hồ máu, cùng lúc đó, hắn còn chính thức tu hành công pháp Ngũ Khí Triều Nguyên mới do chính mình sáng tạo ra.
Lấy năm loại cảm xúc làm động lực, hắn thiêu đốt chúng để tăng cường bản thân, đồng thời tiến hành cường hóa biến đổi về chất lần hai.
Ở phương diện này, hắn mới luyện đến tầng thứ ba, trong khi đồ đệ Thường Ngọc Thanh của hắn đã luyện đến tầng thứ tư.
Hơn nữa, nàng gần như sắp hoàn thành tầng thứ năm rồi.
Ngộ tính thiên phú cao của nàng quả thực làm cho người ta phải nghẹn họng nhìn trân trối.
‘Có điều, còn đỡ là cuối cùng đã chân chính hoàn thành một bên khác. ’
Một bên khác mà hắn nhắc tới, đương nhiên là loại huyết mạch huyết thống thứ hai.
Huyết ảnh lóe lên, hắn đột ngột xuyên qua lối đi trong động phủ và bất ngờ xuất hiện tại trung tâm Thái Cực Đồ huyết sắc ở cửa hang.
“Sư tôn!”
“Quan chủ!”
Thường Ngọc Thanh và Trương Chân Hải vội vã cúi chào hắn.
“Không cần đa lễ, thư đâu?”
Trương Vinh Phương nhìn về phía Thường Ngọc Thanh.
“Đây ạ.” Thường Ngọc Thanh dâng thư lên bằng hai tay.
Nhận lấy lá thư, Trương Vinh Phương mở ra và đọc lướt qua một lượt.
Dựa trên số liệu thu thập được từ các bến cảng của Đại Linh, trong thư tính toán ra thực tế kinh khủng là mực nước biển đang dâng lên nhanh chóng.
“Quả nhiên bắt đầu rồi.”
Khép lá thư lại, hắn nhìn về phía Trương Chân Hải.
“Tiểu Hải, tình hình của những nơi khác thế nào?”
“Theo phản hồi hàng năm từ những người ghi chép, xác thực mười lăm khe nứt hẻm núi mà chúng ta kiểm tra đang bị thu hẹp đáng kể mỗi năm.” Trương Chân Hải trả lời.
“Xem ra, bầu trời đúng là đang chìm xuống.... Chúng ta phải giành giật thời gian.” Lúc này, trong lòng Trương Vinh Phương không còn nghi ngờ gì nữa.
Những gì Nguyệt Thần nói đều là sự thật.
Hiện tại, sau khi đã xác nhận việc Thiên Mạc co vào là sự thật, đã đến lúc nghĩ cách giải quyết chuyện này rồi.
Thế giới này có rất nhiều người liên quan tới hắn, rất nhiều người đến tột cùng hắn vẫn không thể buông bỏ.
Tính cách hắn dễ mềm lòng, nếu một mình mình lao ra, với thực lực hiện giờ của hắn, có lẽ hắn có thể làm được.
Nhưng những người còn lại ở đây thì sao?
Thường Ngọc Thanh, Trương Chân Hải, Trương Vân Khải, tỷ tỷ Trương Vinh Du, tỷ phu Tốc Đạt Hợp Kỳ, còn có Thiên Nữ.
Bọn họ phải làm sao bây giờ?
Ở lại nơi này chờ chết ư?
Hắn đã suy nghĩ vấn đề này rất lâu, mà bây giờ, tất nhiên đã có đáp án.
Đó chính là…
Khiến cho Thiên Mạc ngừng thu hẹp! Nếu như Thiên Quang mạnh lên là nguyên nhân cơ bản chèn ép Thiên Mạc thu nhỏ lại.
Vậy thì biện pháp giải quyết rất đơn giản…
Hoặc là nghĩ cách gia tăng lực chống đỡ mới và bổ sung cho Thiên Mạc.
“Các ngươi chờ ở đây.”
Trương Vinh Phương giang rộng đôi cánh dơi sau lưng, kế đó vỗ cánh bay lên trời.
Trong đêm tối, thân hình hắn hóa thành một sợi dây đỏ, chớp mắt đã lao đi hàng trăm mét lên không trung rồi nhanh chóng tiến vào tầng mây.
Loẹt xoẹt.
Một tia sấm chớp đột nhiên phóng tới và giáng xuống người hắn, nhưng lại bị huyết vụ vốn đang vờn quanh hắn tự động ngăn trở.
Một phần huyết vụ bị tan đi, Trương Vinh Phương cũng không thèm để ý tới dẫu chỉ một chút, hắn vẫn tiếp tục lao lên.