Chương 1747: Khốn cảnh (5)
Muốn đi ra ngoài mà không phá hư Thiên Mạc, đây là nan đề Trương Vinh Phương phải đối mặt lúc này.
"Biển Lãng Quên sao?" Hắn trầm mặc: "Xem ra đã đến lúc nên đi điều tra xem vùng đất thần bí cuối cùng của Thái Uyên..."
Bây giờ hắn đã giải quyết vấn đề cấp bách ở trước mắt là Thiên Mạc trầm xuống, kế tiếp, cũng nên tìm kiếm chân tướng của thế giới bên ngoài trong quá khứ rồi.
"Bạch Lân đâu? Đại nhân, gần đây không nhìn thấy bóng dáng nàng ấy đâu cả, không biết..." Hồng Nghiệp có chút chần chờ hỏi một câu.
"Nàng ta có một số việc cần đi làm. Tạm thời sẽ không xuất hiện. Ngươi coi như nàng ta bế quan đi."
Trương Vinh Phương cảm giác mình đã bị vây trong vùng đất trời này, hắn nhất định phải tìm được biện pháp có thể làm cho bản thể của mình hoàn toàn bình thường rời đi.
"Mở ra Thái Hư của ngươi, ta cần trung chuyển." Hắn phân phó.
"Ặc..." Hồng Nghiệp không quá thích ứng che ngực, khẽ giương tay lên.
Nhất thời một lỗ tròn màu đỏ xuất hiện ở giữa hai người.
Trương Vinh Phương đứng dậy, bước ra một bước, người đã trong nháy mắt biến mất tiến vào bên trong lỗ tròn.
Thái Uyên.
Trương Vinh Phương lại một lần nữa đi tới tầng thứ 9, gặp được Đế Ba vẫn còn đang ngủ gà ngủ gật.
"Ngươi lại đến nữa rồi?" Đế Ba lắc lư cái đầu, có chút hỗn loạn nhìn về phía hắn.
"Ta muốn đi ra ngoài, nhưng không muốn phá hư Thiên Mạc, ngươi có đề nghị gì không?" Trương Vinh Phương trầm giọng hỏi.
"Biến thành thần phật là được rồi mà?" Đế Ba trả lời rất là tùy ý.
"Nhưng ta thử qua, cho dù ta biến người thành linh tuyến cũng không có cách nào dựa vào chính mình để đi ra đi vào." Trương Vinh Phương lắc đầu.
"Vậy ta cũng không có cách nào. Ngươi định đi xuống để tìm cách à?" Đế Ba hỏi.
"Thử xem, toàn bộ Thái Uyên cũng chỉ còn lại biển Lãng Quên là ta còn chưa đi qua." Trương Vinh Phương đáp.
"Vậy thì chúc ngươi may mắn sớm." Đế Ba dường như đang cười: "Chớ quên mất lời hứa với ta. Ngươi vẫn còn phải giúp ta tìm về tên đấy."
"Ta biết rồi." Trương Vinh Phương gật đầu.
Hắn tiếp tục đi xuống dưới.
Lúc sắp triệt để tiến vào giới hạn, hắn nhìn Đế Ba một lần cuối cùng.
Đối phương đang nhẹ nhàng phất tay với hắn, giống như đang chào từ biệt hắn không tiếng động.
"Đừng trở thành ta, ngươi chính là đại nhân vật." Cuối cùng Đế Ba nói.
"Cảm ơn." Trương Vinh Phương lao mạnh xuống.
Xung quanh trở nên chợt lóe.
Hắn thế mà xuất hiện trên một vùng biển màu đen rộng lớn.
Bên cạnh vẫn là vách đá to cao của Thái Uyên.
Nhưng vách đá chỉ còn lại có một mặt, mặt khác có vẻ như đã biến mất. Biến thành biển lớn màu đen vô tận.
Hắn dựa vào vách đá, hướng phía biển lớn màu đen nhìn lại.
Mặt biển sóng cả chập chùng, một mảnh an bình.
'Biển Lãng Quên. '
Trương Vinh Phương nhẹ nhàng giương cánh, chậm rãi bay xuống tới gần Biển Đen.
Dọc theo vách đá Thái Uyên, đi xuống từng chút một.
Hắn có thể nhìn thấy khắp nơi xung quanh toàn là sân thần phật tan hoang.
Rất nhiều sân đã vỡ vụn chỉ còn một chút mảnh vỡ đọng ở trên vách đá.
'Đi. '
Đầu hắn chợt lướt qua dòng suy nghĩa, một tia máu bắn ra, ngưng tụ giữa không trung ở trước người của hắn, hóa thành một con chim nhỏ màu đỏ.
Chim đỏ chợt bay xuống, nhảy vào vùng biển sâu thăm thẳm toàn là một màu đen kịt kia.
Tùm!
Nó đâm đầu vào mặt biển.
Trong nước biển thâm trầm, xung quanh toàn là một mảnh vẩn đục, lờ mờ.
Trong tầm mắt của chim đỏ, trong nước biển mông lung một màu, mơ hồ có chút âm thanh không ngừng vang vọng ở bên tai nó, nhưng lại nghe không rõ cụ thể đó là cái gì.
Nó không ngừng đâm vào chỗ sâu trong nước biển.
Xa xa xung quanh trong nước, thỉnh thoảng có quái dị hình người mơ hồ vặn vẹo lúc ẩn lúc hiện, đang quan sát nó.
Thỉnh thoảng ở chỗ sâu trong nước biển có một mảnh dày đặc mắt nhỏ sáng lên, nhìn chăm chú vào nó từ góc độ nào đó.
Một con cá voi khổng lồ kinh khủng với hình thể ít nhất hơn một nghìn mét chậm rãi bơi tới bơi lui phía bên dưới.
Vùng biển này cũng không có im ắng như trong tưởng tượng, trái lại vô cùng náo nhiệt.
Không biết qua bao lâu, tiểu hồng điểu cuối cùng cũng dần dần chậm lại tốc độ.
Nó thấy được đáy biển.
Trên một vùng bùn đen ở nơi ấy, các loại vật phẩm, hài cốt, sách... không thể đếm hết được bày ra ở trên đó.
Y phục, quyền trượng, châu báu, vũ khí, áo giáp, mảnh vụn, pho tượng vân vân, rất nhiều sự vật đều có thể tìm được ở chỗ này.
Rất nhiều trong số chúng đều bị nhuộm thành thứ màu đen, màu xám.
Tiểu hồng điểu bơi tới bơi lui dưới đáy biển một hồi, nhắm vào một quyển sách bằng da trông cực kỳ cổ xưa, một phát cắn vào cạnh góc của quyển sách rồi bơi lên phía trên.
Nó chỉ là tùy ý chọn một vật, thử mang vật đó ra khỏi đáy biển.
Tốc độ bơi lên so với tốc độ ban đầu phải nhanh hơn rất nhiều, rất nhanh, tiểu hồng điểu đi tới vị trí gần mặt biển.