Chương 1751: Khốn cảnh (9)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1751: Khốn cảnh (9)

Con dơi chính là Trương Vinh Phương.

Hắn đã ở lại chỗ này tận năm ngày.

Trong năm ngày này, lúc nào hắn cũng đều vớt vật phẩm ở trong biển Lãng Quên lên, tìm kiếm manh mối và biện pháp khả thi.

Sự việc đồ vật có tác dụng, hắn sẽ ném đến một bên, không có tác dụng thì toàn bộ lấy ra linh hạch, bản thân mình hấp thu hết.

So với đề nghị của Bạch Lân ban đầu là dán lên trán hấp thu, hắn phát hiện trực tiếp cắn nát ăn tươi, đối với mình thì lại hấp thu nhanh hơn.

Hắn dù sao cũng là có thể khống chế máu trực tiếp tiến hành hút lấy chất dinh dưỡng.

Sau khi nhai nát, tương đương với biến tướng tăng lớn diện tích tiếp xúc, tốc độ hấp thu nhanh hơn cũng là điều bình thường.

Cuối cùng tinh luyện nhóm tạp vật này thành linh hạch, một phát nuốt sạch.

Trương Vinh Phương rõ ràng cảm giác được cơ thể của chính mình lại phồng lớn lên.

Sự cường đại của ý thức tinh thần mang tới sự khống chế mạnh mẽ hơn đối với máu tươi huyết nhục.

Mà bản thể của hắn, vốn dĩ có thể theo sự chồng chất của máu thịt mà cấp tốc bành trướng.

Thế nên xuất hiện biến hóa như thế coi như là bình thường.

Sau khi nuốt hết tất cả bã vụn, Trương Vinh Phương cúi đầu nhìn mặt biển màu đen phía dưới.

Nơi ấy có một con cá voi màu đen với hình thể khổng lồ đang chậm rãi di động dưới mặt biển, phần lưng của nó là một khuôn mặt người vặn vẹo thống khổ, đang khao khát không ngừng nhìn vào hắn.

"Ngươi cũng muốn hòa làm một thể với ta sao?" Trương Vinh Phương bỗng nhiên mở miệng hỏi.

Cá voi đen mặt người khẽ run lên, vội vàng trầm xuống, biến mất trên mặt biển.

Nhìn đối phương rời đi, ánh mắt Trương Vinh Phương hơi tối sầm lại.

Biển Lãng Quên này giống như một nhà giam khổng lồ, chỉ là tù nhân bị giam giữ lâu ở bên trong sẽ bị tiêu hóa và nuốt chửng.

Chỉ có cá thể đủ mạnh ở bên trong là có thể kiên trì đến cuối cùng, trở thành sinh vật đủ kiểu dáng ở bên trong.

"Vậy thì.... tiếp tục thôi."

Trương Vinh Phương cảm thấy bây giờ mình đã tăng cường ý thức tinh thần ít nhất là ba thành.

Trong lòng hắn biết rõ, cho dù có lấy được manh mối ở đây hay không, ít nhất xem là một loại tu luyện cũng tốt.

"Người lạ, rốt cuộc ngươi đang tìm cái gì?"

Trong nước biển đen kịt cách đó không xa có một bóng người vặn vẹo đen như mực chậm rãi nổi lên trên mặt nước, dò hỏi hắn.

“Ta muốn tạo ra một thế giới hòa bình tuyệt đối. Thế giới đó không có xung đột, không có nguy hiểm, tất cả mọi người đều có thể an cư lập nghiệp, tận hưởng cuộc sống mà bọn họ muốn.”

Trương Vinh Phương không bất ngờ trước sự xuất hiện của đối phương. Nếu người có thể xuất hiện dưới đáy, nói rõ dưới đáy của biển Lãng Quên này tự nhiên có rất nhiều thể ý thức đã quên mất bản ngã.

"Nhưng nguyện vọng đơn giản như vậy, luôn có đủ khó khăn cản trở ta."

Hai mắt huyết diễm màu đỏ của hắn chớp động, nhìn về phía đối phương.

"Cho nên ta đến đây tìm cách giải quyết."

"Ở đây chỉ là từng đám người thất bại, kẻ thất bại không đủ tư cách để trả lời câu hỏi này." Hình người đó chán chường trả lời.

"Có lúc, thành công hay thất bại chỉ là một ranh giới mong manh." Trương Vinh Phương trả lời.

Đến bây giờ, hắn chỉ muốn nghĩ ra cách đối phó với Thiên Quang có thể sẽ mạnh hơn, thì có thể an ổn tiếp tục sống.

Từ các loại điều tra bên ngoài Thiên Mạc cho thấy, thật ra mấy ngày nay hắn đã nghĩ thông rồi. Bên ngoài là một mảng phế tích, chẳng có gì khác.

Thay vì liều mạng xông ra ngoài như Nguyệt Thần, chi bằng thành thật ở lại nơi này tận hưởng cuộc sống.

Trong khu trao đổi cái gì cũng có. Tại sao phải cố gắng tìm cách xông ra ngoài chứ?

Nguyện vọng ban đầu của hắn chẳng phải là cuộc sống nhàn nhã yên tĩnh thoải mái sao?

"Ngươi rất đặc biệt." Hình người méo mó bên trong biển Lãng Quên tiếp tục: "Hình như ngươi có thể phớt lờ đặc tính khổng lồ của biển Lãng Quên."

"Ta vốn không phớt lờ, chỉ là còn có rất nhiều thi thể ở bên ngoài." Trương Vinh Phương trả lời.

"Vậy thì dẫn bọn ta đi đi." Người đó đột nhiên nói: "Bọn ta bị lãng quên ở nơi này rất lâu rất lâu rồi, nếu đồng ý thì ngươi có thể trực tiếp đến lõi biển Lãng Quên, nơi đó có toàn bộ quyền khống chế của mảng không gian này."

"Quyền khống chế?" Trương Vinh Phương đột nhiên trở nên hứng thú.

“Biển Lãng Quên là không gian chung gộp tất cả khu trao đổi. Ban đầu lúc chế tạo Thần Phật, đã cân nhắc đến đám Thần Phật vĩnh viễn bất tử, vậy thì thời gian dài chắc chắn sẽ xuất hiện rối loạn hệ thống.

Cho nên mới có biển Lãng Quên tiến hành làm giảm số lượng Thần Phật định kỳ. Để duy trì sự cân bằng.” Hình người vặn vẹo trả lời.

"Nếu ngươi có thể nắm giữ lõi biển Lãng Quên, vậy thì nói không chừng có thể tìm thấy cách hoàn toàn rời khỏi tất cả gian khổ."