Chương 1774: Mê hoặc (2)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1774: Mê hoặc (2)

Bên ngoài Thiên Mạc, trong một tòa tháp cao xoắn ốc màu đen tuyền, trên vách tường tràn đầy dấu vết bị đốt cháy khét.

Có một bức tường trong đó bỗng dưng tách ra thật to, một luồng ánh đỏ và một hình người không da cao gầy bay ra từ đó.

Ánh đỏ rơi xuống đất, cấp tốc hóa thành một vũng máu.

Máu tươi tập trung nặn hình, đảo mắt đã ngưng tụ ra cơ thể cao to mọc cánh dơi sau lưng của Trương Vinh Phương.

Hắn chậm rãi đứng lên, ngắm nhìn bốn phía.

“Nơi này là chỗ nào?”

Vô Bì Giả Lang chậm rãi giang hai cánh tay ở đằng sau.

“Nơi này chính là tháp Sát Na chưa bao giờ có người nào một mình tìm tới. Lấy từ ý Vĩnh Hằng sát na.”

“Tháp Sát Na…” Trương Vinh Phương nhìn xuống bên dưới đáy tháp từ rào chắn.

Liếc mắt nhìn không thấy tận cùng, dưới đáy chỉ có một vùng màu đen mơ hồ.

“Đi thôi, đi xuống rồi, ngươi sẽ thấy thực lực và thành ý của phe ta.” Lang cười the thé giải thích.

Nếu là hợp tác, thì thứ cần chính là bình đẳng.

Đối phương hy vọng hắn ta làm gì đó để thuận lợi mở ra thông đạo của cố hương.

Làm như trao đổi, bên Lang đương nhiên cũng phải thể hiện ra bộ phận mà bọn họ phải làm.

Lang lắc lư thân thể cao gầy, bắt đầu đi xuống theo thang lầu xoắn ốc, bước nhanh xuống phía đáy tháp.

Trương Vinh Phương nhìn cái miệng rộng trên vách tường mình tiến vào vừa nãy, hai cánh chậm rãi vỗ, trôi nổi trên không, theo sát Lang một đường đi xuống.

Một tầng, năm tầng, mười tầng, hai mươi tầng.

Hai người nhanh chóng đi xuống.

Dần dần, toàn bộ thân tháp bắt đầu trở nên càng lúc càng lớn, cầu thang cũng càng ngày càng rộng.

Ngay từ đầu, hành lang cầu thang chỉ rộng cỡ bốn mét.

Nhưng về sau, hành lang thậm chí còn khuếch trương to ra đến hơn mười mét.

Giống như từ thân tháp chật hẹp biến thành cổ bảo rộng lớn vậy.

Hơn nữa, cùng với việc không ngừng đi xuống, toàn bộ mặt đất tay vịn xung quanh tường đều dính vào một tầng màng máu.

Trên dưới trái phải khắp nơi đều có thể thấy máu thịt ngọ nguậy, bao vây lấy tất cả mọi thứ có thể tiếp xúc được.

Lại tiếp tục đi xuống khoảng mười tầng, cuối cùng Lang dẫn đầu ngừng lại.

Đáy tháp, tới rồi.

Đây là một quảng trường hình tròn có đường kính rộng mấy trăm mét.

Trên mặt đất giống như thảm máu của huyết duệ, có rậm rạp vô số bong bóng máu nổi lên rồi lại nổ tung, thả ra lượng lớn khí độc gay mũi.

Số lượng lớn khói đen Ác Tức tỏa ra ở khắp xung quanh, quấy nhiễu tất cả ký sinh thể linh tuyến có can đảm đến gần.

Lang nhìn Trương Vinh Phương, xác định hắn không có chút phản ứng nào.

“Áo Phỉ Gia, Minh, Lạp Đế Da Lam, tới gặp khách nhân tôn quý của chúng ta nào. Huyết Duệ chi vương thể Ác Linh đến từ khu trao đổi siêu lớn, Càn Khôn Tử!”

Giọng của hắn ta rõ ràng truyền ra khắp quảng trường trống trải.

Vừa dứt lời.

Ba sương mù vặn vẹo màu đen cấp tốc ngưng tụ co lại ở ba vị trí trên quảng trường.

Rẹt một tiếng.

Khói đen tản đi, ba hình người cao lớn mơ hồ vặn vẹo chậm rãi xuất hiện trên mặt đất của quảng trường.

Một nữ tử cao gầy toàn thân màu trắng tuyết, đến cả làn da đôi mắt đều là hoàn toàn trắng bệch, mặc bộ váy hoa lệ màu trắng, hơi cúi người chào hướng phía Trương Vinh Phương.

Vị thứ hai là một hình người mơ hồ toàn thân là do vô số kiến bay màu đen tạo thành.

Vị thứ ba, là hình người đầu trọc với thân thể bán trong suốt, giống như đá lạnh, bên ngoài cơ thể tản ra ánh điện chói mắt.

“Một trong Tam Vương, Áo Phỉ Gia, bái kiến Huyết Duệ chi vương.” Nữ tử váy trắng nhẹ nhàng cúi người chào nói. Nếu như trong con mắt lỗ tai và miệng của nàng ta không có sâu nhỏ màu đen thỉnh thoảng chui tới chui lui. Thật ra thì vị này mới là người có phong cách bình thường nhất trong ba người.

“Ác Vương Minh, nếu là khách quý của chủ quân thì chắc là hạng người bất phàm rồi, thật vui vì có thể gặp mặt vào lúc này.” Vị hình người do vô số kiến bay màu đen tạo thành thứ hai cũng hơi cúi đầu hướng phía Trương Vinh Phương.

“Ác Vương Lạp Đế Da Lam.” Hình người bán trong suốt toàn thân quanh quẩn ánh điện cuối cùng không bày tỏ quá nhiều, chỉ lãnh đạm đáp lại một câu rồi không có sau đó nữa.

“Tận thế sắp đến, bọn họ chính là Tam Vương cứu thế của ta, cũng là ba loại hy vọng và phương hướng khác nhau…” Lang giới thiệu.

“Thứ ta muốn xem là thông đạo.” Sắc mặt Trương Vinh Phương lãnh đạm: “Ngươi chứng minh như thế nào việc phía sau thông đạo được mở ra chính là cố hương của ta?”

“Điều này thật ra thì rất dễ dàng.” Lang giơ ngón tay nhỏ dài, nhìn một trong Tam Vương phía dưới - Lạp Đế Da Lam.

Lạp Đế Da Lam tiến lên một bước, đứng ở giữa quảng trường, hai tay chậm rãi giơ lên.

Điện mang xán lạn ngời ngời bay lên từ trên người hắn ta, ngưng tụ trên đỉnh đầu, hình thành vòng tròn màu lam hoàn toàn trong suốt.