Chương 1790: Thăm dò (5)
Quả cầu hồ quang kia càng lúc càng lớn, càng ngày càng to ra, giống như ngọn núi lửa im ắng sắp bộc phát, tràn ngập hơi thở nguy hiểm nóng bỏng không gì sánh được.
“Giết! !”
Trong giây lát, hai tay của hắn ta quăng ra, bỗng nhiên ném quả cầu hồ quang hướng phía Trương Vinh Phương.
Mà cùng lúc đó, một tiếng trầm đục thật lớn chợt nổ tung.
Một cánh tay màu đỏ ngòm to lớn trong nháy mắt xuyên thấu qua ngăn cách không gian, đè lại quả cầu hồ quang, cứng rắn ném nó quay về hướng phía đám người Địch Ma.
Biến cố lần này quá nhanh, sắc mặt Địch Ma và Hi Nhĩ Tư đồng thời thay đổi kịch liệt, cấp tốc lui về phía sau.
Ầm ầm! !!
Bàn tay khổng lồ mang theo quả cầu hồ quang, cùng nhau đập trúng vị trí Hi Nhĩ Tư đứng trước đó.
Vô số hồ quang màu đỏ nương theo sức trùng kích khổng lồ, triệt để nổ tung.
Mặt đất bị sức lực lớn đè ép, nổ tung, nhô lên từng khối bùn đất cháy đen.
Bề mặt địa cầu kiên cố giống như mặt nước, bị một kích này đánh ra một vòng rung động thô to.
Rung động cấp tốc truyền ra hướng bốn phía, nơi nó đi qua, đất đen đều bị hất lên.
Chỉ là một chưởng.
Lấy Trương Vinh Phương làm trung tâm, phạm vi hơn trăm mét xung quanh hoàn toàn trở thành chỗ vui chơi của điện quang màu đỏ và chấn động cực mạnh.
Mười mấy thành viên bộ đội Thạch Tượng né tránh không kịp, trong chớp mắt đã bị điện quang màu đỏ bắn trúng.
Hơn mười người hóa thành than cốc tại chỗ, phần lớn mọi người còn lại bị thương, đều lùi về phía sau.
Ngăn cách không gian hoàn toàn tan rã.
Địch Ma đưa mắt nhìn Hi Nhĩ Tư sắc mặt đã trắng bệch.
“Ngươi đi thông tri cung chủ!”
“Thế nhưng ở đây…! !?” Hi Nhĩ Tư cắn răng chần chờ nói.
“Ta tới.” Giọng của Địch Ma băng lãnh.
Trong nháy mắt hắn ta điểm ở trước ngực mình mấy cái.
Xuy!
Lò luyện đốt tâm của hắn ta chợt sáng rõ ánh đỏ.
“Chung Thức.”
Hắn ta quát khẽ một tiếng xuống, ánh đỏ giống như mặt trời, lòe loẹt lóa mắt, hoàn toàn che lấp tất cả.
Lúc này, cơ thể cao hơn mười mét của Trương Vinh Phương đã nhấc chân giẫm hướng hai người.
Bàn chân khổng lồ giống như sao băng, từ trên trời giáng xuống, ầm ầm đập mạnh.
Thình thịch! !!
Bên trong ánh đỏ, một cánh tay màu xanh lục cũng to lớn chợt lộ ra, gắt gao chặn lấy bàn chân rơi xuống.
Trong ánh sáng chớp lóe.
Một người khổng lồ cũng cao tám, chín mét cấp tốc lao ra, khom người hung hăng đánh vào giữa ngực của Trương Vinh Phương.
Trong tiếng ầm ầm nổ vang.
Hai người khổng lồ cùng rơi ra đằng sau, ngã trên mặt đất.
Toàn thân người khổng lồ mới xuất hiện bao trùm tinh thể lờ mờ màu xanh lục, mặt bên của người nàng mọc ra rậm rạp chi chít hơn mười cặp tay.
Lúc này tất cả cánh tay đều nắm chặt lấy Trương Vinh Phương, bộc phát ra lực lượng khổng lồ, gắt gao giam cầm cơ thể hắn nguyên tại chỗ, không thể động đậy.
“Đúng là lực lượng rất cường đại…” Trương Vinh Phương bị cố định, thế mà lại nhất thời không thể tránh khỏi.
“Không hổ là Vĩnh Tục cung, nơi khởi nguồn của đồ phổ võ đạo. Xem ra, ta đã tới đúng chỗ.”
Lúc này hai tay hai chân của hắn đều bị lượng lớn cánh tay cố định khóa lại, hơn nữa lực lượng của đối phương mạnh hơn hắn một ít, căn bản không thể động đậy tí nào.
“Từ khi Vĩnh Tục cung thành lập tới nay, không biết có bao nhiêu quái vật đến khiêu chiến động thủ.” Địch Ma lạnh lùng nói.
“Nhưng bất kể là ai, bọn họ đều chết hết!”
“Là muốn giết chết ta sao?” Trương Vinh Phương lộ ra nụ cười tươi: “Có thể làm được thì cứ việc tới thử xem.”
Bỗng hắn há to mồm.
Đầu lưỡi trong miệng từ lâu đã biến hình, nhỏ đi, trở nên nhọn hơn, nổ bắn lao ra.
Xuy!
Đầu lưỡi giống gai nhọn, trong nháy mắt cứng rắn, biến thành màu đen, phụt một phát đâm vào nhãn cầu của Địch Ma.
“A! !! !” Dưới cơn đau nhức, Địch Ma cuống quít lui về phía sau, buông Trương Vinh Phương ra, liên tục lui ra đằng sau.
Hắn ta một phát kéo ra đầu lưỡi trong hốc mắt, lượng lớn cánh tay ở mặt bên cơ thể điên cuồng vung vẩy đánh loạn bốn phía, sợ bị Trương Vinh Phương truy kích tiếp.
“Không tốt! !” Lạp Phu ở đằng xa thấy một màn như vậy, trong lòng chợt hẫng, lúc này không chút do dự, xoay người chạy mất.
“Mùi vị của ngươi, ta nếm được rồi!”
Lúc này Trương Vinh Phương thu hồi đầu lưỡi, khẽ liếm láp ở bên môi, nhếch lên nụ cười thỏa mãn.
Theo hắn dứt lời.
Nơi ngực hắn bắt đầu sáng lên ba lò luyện đốt tâm với khí tức khác nhau.
Từng cánh tay dài hẹp bao trùm tinh thể màu lục bắt đầu mọc ra từ hai bên cơ thể của hắn.
Rất nhanh, trừ cánh tay nguyên bản của hắn ra vẫn còn có thêm hơn mười cặp cánh tay màu xanh lục.
“Lực lượng của ngươi rất mạnh.”
Huyết quang trong hai mắt Trương Vinh Phương sáng rõ.
“Nhưng bây giờ nó là của ta!”
Thân hình hắn chợt lóe, cấp tốc tới gần Địch Ma, hơn mười cặp cánh tay đồng thời ôm đối phương.