Chương 1795: Thăm dò (10)
Bất cứ nơi nào tấm lưới vô hình khổng lồ đi qua, mặt đất đều bị cạo ra một lớp đất đen, vô số vết nứt sâu hoắm, dày đặc bỗng dưng xuất hiện.
Cùng lúc đó.
Tất cả cánh tay của Trương Vinh Phương đồng thời hội tụ, hàng chục Kỹ Năng Cộng Phần của Lò Luyện Đốt Tâm khác nhau, tất cả cùng nhau bắn ra những đốm sáng màu sắc rực rỡ.
Đủ loại hỏa diễm, sấm sét, khí băng, kim loại, huyết nhục, vân vân…, đủ loại ánh sáng dày đặc lao về phía tấm lưới vô hình và hoàn toàn nổ tung trước khi chúng chuẩn bị va chạm.
Nhưng cũng giống như trước đây, tất cả ánh sáng ngay lập tức tiêu tan khi chạm vào tấm lưới vô hình, như thể chúng chưa hề tồn tại ngay từ đầu.
Lúc này, tấm lưới tia chớp lớn đẩy về phía trước, bao phủ thân thể khổng lồ của Trương Vinh Phương trong chớp mắt.
Xoẹt xoẹt!
Bên ngoài cơ thể của người khổng lồ xuất hiện vô số vết nứt dày đặc.
Nhưng điều đó không có tí ý nghĩa nào, tất cả các vết nứt xuất hiện rồi biến mất và lành lại ngay lập tức.
Trương Vinh Phương phát ra một tiếng gầm trầm thấp, hết cánh tay này đến cánh tay khác duỗi về phía trước, dày đặc như những hạt mưa, đấm về phía La giữa không trung.
Uỳnh!
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Mặt đất bị đánh ra một hố sâu hình dấu bàn tay cực lớn, còn La trong nháy mắt đã biến mất rồi xuất hiện ở giữa không trung cách đó mấy trăm mét.
Sau khi sử dụng liên tiếp các chiêu thức có uy lực mạnh mẽ trên phạm vi lớn, ngay cả nàng ta cũng cảm thấy hơi mệt mỏi.
Bản chất của Không Tương Chuyển Diệt thực ra là phát triển sức mạnh khổng lồ của hệ thống lò luyện, di chuyển tất cả các công kích của đối thủ ra xa.
Loại di chuyển này cực kỳ tàn bạo, căn bản không có sinh vật sống nào có thể sống sót trong quá trình di chuyển.
Lợi dụng đặc điểm này, La đã thiết kế Lò Luyện Đốt Tâm mạnh nhất từ trước tới nay – Không Tương Chuyển Diệt.
Lúc này, nàng ta cứ chớp lóe, biến mất rồi lại xuất hiện, né tránh những cú vung tay liên tục của bàn tay khổng lồ.
Thỉnh thoảng, nàng ta cũng sẽ phất tay, đánh ra những gợn sóng vô hình.
Một số gợn sóng bị Trương Vinh Phương tránh được, một số nếu không thể tránh khỏi hắn liền gắng gượng chống đỡ.
Gợn sóng rơi xuống người hắn, phá hủy nhiều nhất là non nửa thân thể hắn.
Chút tổn thương ấy trong chớp mắt là có thể khôi phục.
Hai người dần dần rơi vào giằng co ở trên mặt đất gần tháp Vĩnh Tục.
La không giết được Trương Vinh Phương.
Trương Vinh Phương cũng không thể đánh được La.
Trong lúc đó La lại tung ra hai chiêu Thiên Tượng Tận Diệt phạm vi lớn. Nó thực sự đã phá hủy cơ thể khổng lồ của Trương Vinh Phương.
Nhưng chỉ vài giây sau khi bị phá hủy, một cơ thể khổng lồ khác lại nổi lên từ mặt đất ở phía xa.
Một giờ.
Hai giờ.
Mười giờ!
Hai người đánh nhau từ ban ngày đến tối mịt.
Vị trí chiến trường từ lâu đã không còn ở gần tháp Vĩnh Tục nữa.
Sau khi hầu hết thuộc hạ của La bị giết chết, lúc này tháp Vĩnh Tục chỉ còn lại một số thuộc hạ, trong lòng nàng ta tất nhiên rất giận dữ.
Nhưng sau một thời gian dài phát tiết tức giận như thế, lúc này nàng ta đã nguôi ngoai đi phần nào.
Trong tình huống trong một thời gian dài không thể giải quyết Trương Vinh Phương, nàng ta đành phải tìm cách khác.
Còn thân thể Trương Vinh Phương bị hủy diệt mấy chục lần liên tiếp.
Lúc này hắn cũng đã dần dần cảm thấy cơ thể mình có hơi thiếu hụt.
Hơn 3.000 trị số sinh mệnh là rất mạnh, nhưng không có nghĩa là vô hạn.
Nếu không phải trước khi rời đi hắn đã bổ sung một số lượng lớn dinh dưỡng, hắn sẽ không thể nào kiên trì được lâu như vậy.
Không hẹn mà gặp.
Trên mặt đất đen kịt dưới màn đêm tối tăm.
Bên một dòng sông dung nham rộng hơn mười mét, Trương Vinh Phương nhanh chóng thu nhỏ cơ thể, đối mặt với La bên kia sông.
Cả hai đều ăn ý không động thủ nữa.
Người này không thể giết người kia, người kia không thể đánh bại người này.
Theo một nghĩa nào đó, cả hai đã đạt đến một mức độ bất khả chiến bại đặc biệt.
Tuy nó chỉ bất khả chiến bại trong một thời gian giới hạn.
“Giảng hòa đi. Nếu cứ tiếp tục chiến đấu thế này sẽ chỉ khiến những kẻ ẩn nấp trong bóng tối kia đắc ý, ngông cuồng mà thôi!” La nói với vẻ mặt lạnh lùng.
“Được.” Trương Vinh Phương cũng không muốn lãng phí thời gian. Hắn không thể gây ra bất kỳ thương tổn nào cho đối phương cho đến khi có thể phá vỡ rào cản thần bí kia.
“Ta muốn những tài liệu ta đã nhắc đến trước đó.” Hắn trầm giọng nói.
“Ngươi là thể Ác Linh, tại sao không tìm tháp Sát Na mà đòi?” La khó chịu nói.
“Ta là Huyết Duệ chi vương, Nhân Tiên Thủy Tổ, ta không giống với những con quái vật tà ác trong Tháp Sát Na đó.” Trương Vinh Phương nghiêm túc trả lời.
“Bọn chúng đang tìm kiếm mục tiêu của riêng mình. Còn ta hy vọng tất cả mọi người có thể an cư lạc nghiệp, tất cả tà ác đều có thể tan thành mây khói.”