Chương 1801: Hợp tác (5)
"Thấy thế nào?" Trương Vinh Phương thu hồi ngón tay, nhìn đối phương với ánh mắt nóng bỏng.
“Rất mạnh… vậy thì lời ngươi nói trước đó, tạo ra một thế giới mà tất cả mọi người đều có thể viên mãn hạnh phúc an yên, ngươi có suy nghĩ gì không?” La không thể không thừa nhận bản thân đã rung động.
Đối phương có năng lực khủng bố cường hãn như vậy, nếu trở thành đối thủ, quả thực rất khó giải quyết.
Nhưng nếu là bạn đồng hành, thì không thể nào tốt hơn.
“Chúng ta cần tạo ra một căn cứ có thể bảo vệ tất cả mọi người. Một thành thị kết nối tất cả mọi người lại với nhau.” Trương Vinh Phương nghiêm túc nói.
"Sau đó chọn mấy người thông minh nhất trong bọn họ, để bọn họ cùng tham gia nghiên cứu lối đi. Như vậy, tiến độ có thể được đẩy mạnh."
"Tháp Sát Na sẽ không cho phép đâu." La khẽ lắc đầu: "Thể Ác Linh trên mặt đất thật sự là quá nhiều."
"Ta sẽ nói chuyện với bọn họ." Trương Vinh Phương nghiêm túc nói: "Để mở lối đi, Lang cũng từng nói chuyện với ta, mục tiêu của hắn ta giống chúng ta."
“Giống? Cũng đúng, nếu Ác Lâm mở rộng lan tràn, thì cho dù là hắn ta cũng không cách nào chạy thoát, bắt buộc phải chết.” La hiểu rõ gật đầu.
"Như vậy, ba phương chúng ta liên thủ lại, sau đó loại bỏ tất cả trở ngại, hợp nhất tất cả lực lượng. Vậy thì có thể rút ngắn thời gian ở mức độ lớn nhất."
"Nếu Lang có lòng riêng thì sao?" La chau mày hỏi.
"Vậy thì chúng ta liên thủ tìm cơ hội giết hắn ta trước khi chúng ta sắp thành công." Trương Vinh Phương thản nhiên nói: "Người thành đại sự, hy sinh là điều không thể tránh. Nếu hắn ta thật sự muốn mở lối đi, chắc hẳn hắn ta sẽ hiểu."
“Lai lịch của Lang rất bí ẩn, tuy thân thể hắn ta là tộc Linh Nhãn tạo thành, nhưng ý thức lại xuất hiện điều khó hiểu.” La lắc đầu nói.
"Tìm một cơ hội ngồi xuống nói chuyện với nhau đi." Trương Vinh Phương nghiêm túc đề nghị.
"Để ta đến bày cục diện."
“Ta không phải là đối thủ của Lang. Rời khỏi tháp Vĩnh Tục, đối diện ở khoảng cách quá gần thì ta sẽ chết.” La lắc đầu từ chối.
"Không sao, ngươi không cần đích thân ra mặt, ta sẽ truyền đạt ở giữa." Trương Vinh Phương đề nghị.
Ngay lập tức, hắn bước lên, tầm mắt quét qua kệ sách.
“Mặt khác, ta có thể xem ngươi mở lối đi như thế nào không?” Nếu ở đại sảnh đã treo nhiều đầu cường giả lối đi thế giới khác như vậy.
Chắc hẳn La đã mở không biết bao nhiêu lối đi thế giới.
Mở lối đi như thế nào, đây cũng là điều mà hắn muốn nghiên cứu.
"Đi theo ta." La nhẹ nhàng khép hai tay lại: "Đừng phản kháng."
Chậc.
Một tầng dao động vô hình nhanh chóng bao phủ hai người họ.
Trong chớp mắt, hai người họ đồng thời biến mất tại chỗ.
Lòng đất dưới tháp Vĩnh Tục, bên trong địa cung khủng lồ.
Hai người họ từ hư không xuất hiện trong đại sảnh dữ tợn được bao bọc trong huyết nhục đỏ tím.
Một cánh cửa kim loại màu bạc hình tròn không ngừng quay ở giữa đại sảnh, được nham thạch kim loại cấu thành nền chống đỡ, đứng sừng sững trên mặt đất huyết nhục.
Toàn bộ cánh cửa kim loại giống như một tấm gương đồng cao hơn mười mét, bề mặt gương đều là sương xám chuyển động quanh.
“Đây là nền tảng lối đi, chỉ cần điều chỉnh dữ liệu thì ngươi có thể dùng nó, dùng năng lượng cực lớn bộc phát, phá vỡ điểm yếu trong không gian, tạo thành lối đi dài, tiến vào thế giới khác gần đó.” La đi đến bên cạnh cánh cửa tròn, trầm giọng giới thiệu.
“Thế nhưng…” La nói còn chưa dứt lời thì dừng lại.
“Có thể mở ra được đấy, nhưng cũng chỉ có tới gần thế giới. Hoặc có lẽ là tới gần tinh cầu. Ngươi hiểu khái niệm tinh cầu không?”
“Ta đã thử rất nhiều lần rồi, năm mươi, một trăm? Có lẽ càng nhiều hơn, nhiều đến mức không nhớ rõ.”
Sắc mặt nàng bình tĩnh, nhưng giọng điệu khi nói lại lộ ra sự tuyệt vọng nồng đậm.
“Ta hiểu tinh cầu là cái gì, nhưng tại sao lại như vậy?” Trương Vinh Phương cau mày. La không thể nghi ngờ là một cường giả đỉnh cao có cùng cấp bậc với hắn, nhưng nhìn từ việc nàng đã thử nhiều năm như vậy rồi mà vẫn không có hiệu quả chút nào đến xem.
Việc mở ra lối đi này có lẽ thực sự vô cùng khó khăn.
La đi đến bên cạnh lối đi, duỗi tay khẽ vuốt mặt ngoài bằng đá nền lạnh như băng.
“Ta tính toán thật lâu, kết quả cuối cùng, thật ra thì vẫn là nguồn năng lượng.”
“Nguồn năng lượng?”
“Đúng vậy.” La gật đầu: “Lực hút của Bạch Đồng mạnh mẽ quá đáng, bất kỳ một thứ gì cũng không thể chống lại lực hút của nó. Cũng chỉ có cả vùng đất dưới chân chúng ta này, nhờ vào khối lượng lớn vô cùng cùng với phương thức vòng quanh quỹ đạo, chật vật ngăn cản hết thảy.”
“Có lẽ đây là cái giá. Cái giá đó chính là sinh mệnh của viên tinh cầu này đang thiêu đốt, đang nhanh chóng trầm xuống.” La nói khẽ.
“Trầm xuống… điều đó có liên quan gì tới lối đi chứ?” Trương Vinh Phương hỏi.
“Đương nhiên là có liên quan, nguồn năng lượng để chúng ta mở ra lối đi thật ra là được thu thập từ tâm trái đất.