Chương 1807: Đế quốc (1)
Giữa dãy núi nhấp nhô hiểm trở có một đường rẽ dài và hẹp, trên đó có một bóng người mặc trang phục màu xám, tay áo rộng tung bay, dáng người chớp lóe vài lần đã vượt qua hẻm núi mấy trăm mét và đi tới trước một đạo quan nằm ở lưng chừng núi.
Bảng hiệu treo bên trên đạo quan đề: Công Thâu quan.
Bóng người màu xám dừng lại và ngẩng đầu lên nhìn bảng hiệu.
“Đạo huynh, giờ đây Đại Linh nhất thống thiên hạ, tứ hải đều thần phục, Linh Đế chiếu cáo thiên hạ về việc tìm kiếm cường giả Tông Sư tiến về Thiên Ngoại. Ngươi và ta ẩn cư nhiều năm, đã sớm không màng thế sự, nhưng hiện giờ Thiên Ngoại này hoàn toàn tách biệt với lồng chim trước kia.”
“Sao thế? Ngươi muốn đi à?” Đột nhiên, một bóng người cao gầy lóe lên trong đạo quan rồi xuất hiện một cách quỷ dị trước cổng chính.
Đây là một lão giả cao gầy có đôi mắt màu vàng nhạt.
Chỉ là khí tức của ông ta khác hẳn với những Tông Sư khác.
Nếu các Tông Sư khác đều trông cường tráng, tràn đầy lực lượng và mạnh mẽ.
Thì khí chất của ông ta lại âm u lạnh lẽo và uy nghiêm đáng sợ, mơ hồ đem tới cho người ta một cảm giác khó chịu.
“Đương nhiên là muốn đi. Sống suốt mấy trăm năm, ngay cả lúc Mạnh Khiên thành lập Nghịch Thời hội và đưa ra lời mời trước đó, chúng ta cũng không có động tĩnh gì. Chẳng phải là vì Thiên Ngoại Chi Cảnh kia đấy ư?” Bóng người áo xám thở dài.
“Mấy lần thu hoạch Thần Phật và đại chiến, Nghịch Thời hội mưu tính nhiều năm, cuối cùng bây giờ đã thành công. Huyết Tiên đạo chủ Càn Khôn Tử không hổ là kỳ tài ngút trời, xưa nay chưa từng có, hắn lấy sức một người lập nên Thiên Lộ Ngoại Cảnh dẫn đến Thiên Ngoại.
Bây giờ có vị Đế Sư với thực lực có một không hai như hắn tọa trấn, nghe nói Đại Linh đã bắt đầu khai phá vùng đất Thiên Ngoại rộng lớn rồi.” Trong lời nói của bóng người áo xám toát ra hàm ý khao khát.
Bọn họ đều là nhóm Thiên Quang giả đầu tiên bị chiếu trúng vào năm ấy, hiện giờ lại biết được chuyện Linh đình phái ra rất nhiều người khai phá Thiên Ngoại dưới sự hỗ trợ của đạo Huyết Tiên.
Lúc Thần Phật từng đợt đại chiến và thu hoạch, bọn họ không thèm đoái hoài.
Khi Linh Phi Thiên khống chế hết thảy và đại chiến với Nghịch Thời hội, bọn họ không có hành động gì.
Linh Đế thay đổi triều đại, không ngừng thay người lên ngôi vài lần, bọn họ cũng chẳng hề nhúc nhích.
Nhưng lúc này đây... Thiên Lộ Ngoại Cảnh được xây xong, có thể nối thẳng đến thông đạo Thiên Ngoại, rốt cuộc bọn họ cũng động lòng rồi.
“Năm đó, cả nhà ba mươi bảy người của ta, ngoại trừ ta, những người còn lại đều chết thảm trong Thiên Quang. Cho tới nay, nguyện vọng duy nhất của ta chính là phải tìm hiểu rõ ràng đến tột cùng thì Thiên Quang đó là thứ gì? Mà hiện tại... Đế Sư đã cho ta cơ hội này.” Bóng người áo xám trầm giọng nói.
Quan chủ đạo quan trầm lặng.
Thật ra, ông ta cũng biết chuyện Thiên Lộ Ngoại Cảnh.
Cho dù có là kẻ ngu ngốc đến mấy thì hẳn cũng có thể nhìn thấy thông đạo huyết sắc đáng sợ dài mười mấy vạn mét nối thẳng đến Thiên Ngoại kia.
Một lúc lâu sau…
Ông ta nhìn về phía lão bằng hữu trước mắt.
“Cùng đi đi.”
“Ngươi đồng ý ư! ?” Bóng người áo xám sững sờ, lập tức mừng rỡ.
“Tiếp tục sống tạm bợ thế này cũng không làm nên chuyện gì. Nếu như bất lão bất tử là số mệnh của Thiên Quang giả đời thứ nhất chúng ta, vậy ta cũng phải tìm cho ra nguồn gốc của số mệnh này là gì.” Quan chủ bình tĩnh nói.
“Không hổ là ngươi! Thiên Hải Như Ngọc cung đã từng là thiên hạ đệ nhất cung, nếu có thể tái xuất giang hồ, tất nhiên Linh đình và đạo Huyết Tiên sẽ cực kỳ coi trọng. Cứ thế, sức nặng của việc chúng ta tiến tới gia nhập cũng hoàn toàn khác biệt.” Bóng người áo xám vui vẻ nói.
“Có lẽ vậy…” Quan chủ khẽ lắc đầu.
Lúc này, trong phân bộ Huyết Hồng Các ở Đại Đô.
Nước hồ xao động, dấy lên gợn sóng nhàn nhạt.
Mạnh Khiên cầm cần câu trong tay, lẳng lặng ngồi xếp bằng trên một chiếc bè trúc độc mộc. Nhìn mặt hồ như gương trước mắt, ông ta cũng có chút lơ đãng.
“Đang nghĩ gì đấy?” Một bóng người mặc áo đỏ chợt lóe lên, xuất hiện bên cạnh ông ta.
Là Đế Giang.
Không biết từ lúc nào, hắn mặc một thân váy đỏ của nữ tử, lại còn tô son điểm phấn, nam không ra nam, nữ không ra nữ, bên trên chòm râu dê là hai má đỏ hồng hồng, trông rất quái dị.
“Ngươi đã xem thiệp mời của Càn Khôn Tử chưa?” Mạnh Khiên không quay đầu lại mà chỉ nhẹ giọng hỏi.
“Xem rồi, ta định đi đây.” Đế Giang gật đầu, “Chuyện Thiên Ngoại cũng không thể để một hậu bối tự mình gánh vác mãi được, ngươi và ta còn chưa chết mà, cũng nên cống hiến một phần sức lực vì thế đạo này.”
“Ngươi hiểu đại nghĩa sâu sắc như thế từ bao giờ vậy?” Mạnh Khiên kinh ngạc hỏi.
“Được rồi, thật ra ta chỉ tò mò, muốn đi ra ngoài nhìn xem rốt cuộc Thiên Ngoại kia trông như thế nào mà thôi.” Đế Giang cười nói. “Chắc hẳn rất nhiều người khác trong hội cũng có ý nghĩ này.”