Chương 1816: Đế quốc (10)
Trong đó, ánh mắt của một người Bách Lưu tập trung nhìn chằm chằm vào những bóng người lướt đến ấy.
“Mau đi thông báo cho chư vị đoàn trưởng trong nội thành! !”
Hắn ta nhanh chóng gọi thuộc hạ bên cạnh tới và bảo người đó chạy hết tốc lực về báo tin.
Nghe nói có hàng trăm lữ đoàn đã định cư bên trong Bách Lưu này.
Thật ra, cùng lắm chỉ có khoảng ba mươi mấy lữ đoàn ở đây, những người ký linh này tập hợp lại và thu hút những người ký linh tứ tán còn lại, từ đó tạo thành cứ điểm Thần Phật tuy nhỏ nhưng vững chắc này.
Chỉ là họ còn chưa kịp lo lắng chuyện đám người kia đang áp sát, thì từng đợt âm thanh giẫm đạp đinh tai nhức óc ở một bên khác không ngừng chậm rãi tiến gần tới hướng này.
Đồng thời, còn có khói đen dày đặc và nồng đậm truyền đến.
Khói đen phân tán và cuốn theo gió, thậm chí, chúng tạo thành một mảng mây đen nhỏ tạm thời trên không trung.
“Sao lại còn có nhiều Ác Linh như vậy! ?!” Mọi người ở Bách Lưu chấn động trong lòng, vội vội vàng vàng trốn vào chỗ ẩn nấp.
Nhưng bọn họ nhanh chóng phát hiện, những đại quân Ác Linh này chẳng hề lao về phía bọn họ, mà là xông về phía những bóng người tự xưng là đế quốc Đại Linh mới xuất hiện kia.
Vù vù.
Lúc này, trên đồi núi, từng vị cao thủ của bốn viện mặc áo giáp xám đen lần lượt hiện thân.
Mọi người đều đang nhìn lượng lớn Ác Linh vừa xuất hiện ở nơi xa.
Số lượng Ác Linh ít nhất đạt tới hơn ngàn, thậm chí trong đó còn xen lẫn những tên khói đen hình người có dáng dấp khổng lồ.
Bọn chúng cao hơn mười mét, toàn thân phảng phất như được tạo thành từ khói đen chứ không có thực thể.
Mỗi lần chúng bước đi đều có thể tạo ra chấn động to lớn.
Thi thoảng, chúng giẫm vào hố dung nham, nhưng vẫn không thèm để ý chút nào mà tiếp tục nhấc chân tiến về phía trước.
Nhiệt độ cao của dung nham chẳng hề hấn gì với chúng.
“Nhiều vậy ư! ?” Nam tử tái nhợt của Nhân Tự viện hơi thay đổi nét mặt.
“Loại khói đen hình người to lớn, cao hơn mười mét lại là thứ gì nữa đây? ?” Hắn chưa bao giờ thấy qua loại quái vật khoa trương thế kia.
Những người còn lại bên cạnh hắn cũng đều chưa từng thấy bao giờ, họ quay sang nhìn nhau. Không biết nên trả lời thế nào.
“Đó là Ác Linh Tượng.”
Một giọng nam già nua và trầm thấp đáp lại câu hỏi của hắn.
Nam tử thầm giật mình, vội vã tránh ra vài bước rồi nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Chẳng biết một bóng người khoác áo choàng đen rộng đã xuất hiện ở nơi đó từ lúc nào.
Bóng người ấy không cao, nhưng vóc dáng trông rất lớn. Cả người bị bao phủ bởi áo choàng và không thể thấy rõ khuôn mặt.
Nghe giọng nói thì có vẻ là người rất lớn tuổi.
Phần lưng áo choàng có hoa văn chữ Linh rất lớn. Hoa văn uốn éo thành hình hoa sen, tạo cho người ta một ấn tượng quái dị nhưng không kém phần thần thánh.
Đó là ký hiệu Linh Cực viện tối cao trong bốn viện!
“Nhưng trước đây chưa bao giờ gặp phải nhiều Ác Linh tụ tập lại như vậy...” Một vị Tông Sư Địa Tự viện cau mày nói.
“Có lẽ việc chúng ta dọn dẹp nhiều Ác Linh đến thế đã bị người có tâm để mắt tới.” Lão nhân mặc áo choàng trả lời.
“Chư vị, nơi này do ta phụ trách, xem ra là có người không muốn chúng ta ra tay…” Hắn xoay người, nhỏ giọng nói vài câu với người đứng sau lưng.
Người phía sau kia khẽ gật đầu rồi quay người, bất chợt biến mất tại chỗ.
Gào! !
Đúng lúc đó, đám khói đen hình người cao lớn trong bầy Ác Linh đang trông qua phía này từ xa và gầm gừ gào thét.
Mà ở vị trí quan trọng nhất, một bóng người màu tím mờ nhạt đang xuyên qua làn khói đen mà nhìn thẳng về hướng Đại Linh.
Hai mắt bóng người màu tím phát ra ánh sáng tím nồng đậm, phảng phất có thể xuyên qua tất thảy, vừa vặn đối mắt với lão nhân mặc áo choàng đen rộng trên đồi núi.
“Vậy cứ để cho trận chiến này trở thành bước đầu cho ta bước vào Ngoại Cảnh đi.”
Lão nhân xốc chiếc áo choàng đen lên, để lộ thân thể vặn vẹo cao lớn và cường tráng bên dưới.
Khi nhìn thấy thân thể này, mọi người xung quanh bất giác lùi về sau một bước.
Nửa người trên của hắn vậy mà mọc ra hai thân thể!
Một nam và một nữ.
Nữ tử kia có vóc dáng đầy đặn, đeo mạng che mặt màu đen và có đôi mắt dịu dàng.
Nam tử có mái tóc hoa râm, trong đồng tử mơ hồ chất chứa đau thương.
Hai người họ dùng chung phần thân thể từ eo trở xuống.
Hình dáng quỷ dị như thế khiến mọi người nhìn thấy đều tê dại da đầu, không dám nhìn nhiều.
Người này chính là Đế Giang mới hoàn thành huyết duệ hóa.
“Thật xin lỗi… Để nàng phải nhận lấy ánh mắt khác thường như vậy… Quân Nhi…”
Đế Giang vuốt ve khuôn mặt Quân nhi với nét mặt rất đỗi dịu dàng.
“Không sao cả, chỉ cần được ở cùng chàng, ta không quan tâm đến bất kỳ chuyện gì khác nữa...” Quân Nhi nhẹ nhàng tựa lên vai hắn.