Chương 1832: Xem lễ (9)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1832: Xem lễ (9)

“Xem ra Lang tiền bối đối với ta quả nhiên là hiểu lầm quá sâu.” Trương Vinh Phương hiểu ý của đối phương.

Áo Phỉ Gia đại biểu cho vật chất kiên cố nhất đến đây, chính là vì không để lại một chút tổ chức máu thịt nào cho hắn.

Hiển nhiên Lang là đã sớm phòng bị về vấn đề này.

“Nếu nghi thức Huyết Vương đã hoàn thành, vậy thì bọn ta rời đi trước.” Áo Phỉ Gia nói khẽ, uốn mình thi lẽ.

“Thực sự không ở lại để cho ta chiêu đãi cho tốt một phen sao?” Huyết diễm trong đôi mắt của Trương Vinh Phương hơi nhảy lên, mơ hồ lộ ra một tia cảm giác đè nén.

Một luồng khí tức trầm trọng vô hình dần dần ngăn chặn ba người Áo Phỉ Gia.

Hơi thở của hai tên ác ma rõ ràng có chút dồn dập lên, rõ ràng là bọn họ không cần hô hấp, nhưng lúc này lại theo bản năng muốn thông qua việc thở nhanh hơn để giảm bớt áp lực.

Sắc mặt Áo Phỉ Gia bất động, cũng cảm thấy có chút không đúng.

“Ba bên chúng ta mới tiến hành ký tên minh ước, lẽ nào Huyết Vương đại nhân đã quên chuyện này?”

Sắc mặt Trương Vinh Phương bình thản, không có phản ứng gì.

Ngón tay của hắn nhẹ nhàng hoạt động, ánh mắt dần dần rơi xuống người hai tên ác ma sau lưng Áo Phỉ Gia.

“Như vậy bọn họ thì sao? Bọn họ là lễ vật mà tháp Sát Na các ngươi đưa cho ta thưởng thức sao?”

Áo Phỉ Gia khựng lại.

“Các hạ, bọn họ là thuộc hạ thân cận nhất của ta, cũng không phải là lễ vật gì cả!”

“Thế hả? Vậy thì thật là thật là đáng tiếc.” Trương Vinh Phương lộ ra vẻ tiếc hận. Cũng làm cho trong lòng hai tên ác ma căng thẳng.

“Có điều Huyết Vương các hạ, huyết hoa đang phân tách lan tràn ra ngoài kia rốt cuộc là…?” Áo Phỉ Gia hỏi sang chuyện khác.

“Đó chính là huyết liên, đạo Huyết Tiên ta có đạo điển ghi chép, khi đại năng chi sĩ giảng đạo, nếu thật sự có cơ hội truyền thụ Đại Đạo thì sẽ nhìn thấy thiên hoa loạn trụy, địa dũng huyết liên.

Huyết liên trong câu nói ấy cũng chính là huyết liên này đây.” Trương Vinh Phương giới thiệu.

“Chúng nó có thể sưu tập tất cả khoáng vật và vật chất dinh dưỡng dưới lòng đất xung quanh, không ngừng chuyển hóa chúng thành dinh dưỡng, chế tạo ra thảm máu Thiên Mạc mới.”

“Không ngừng chuyển hóa sao? ?” Áo Phỉ Gia rùng mình trong lòng, loại cá thể kỳ dị có ý thức có tổ chức này phải mạnh mẽ hơn đám Ác Linh Xa nhiều lắm.

“Nếu xem lễ kết thúc, vậy thì bọn ta xin cáo từ trước.” Nàng cảm giác ánh mắt đối phương nhìn nàng càng ngày càng không thích hợp.

Lúc này quả quyết chào từ biệt.

“Thực sự không ở thêm một lát, tham quan một chút à?” Trương Vinh Phương lại lần nữa giữ lại.

“Không được, bên phía Lang đại nhân còn đang chờ đợi hồi âm của ta.” Áo Phỉ Gia lễ phép thi lễ, xoay người, nhanh chóng đi đến quân ác linh đang chờ đợi ở đằng xa.

Hai tên ác ma theo sát đằng sau lưng nàng, chỉ là so với nàng, toàn thân hai người bọn họ căng chặt, chuẩn bị sẵn sàng sẽ toàn lực phản kháng bất cứ lúc nào.

Cũng may, cho đến khi bọn họ trở lại quân ác linh, đối phương cũng không có ra tay. Chỉ là đứng tại chỗ, mỉm cười chăm chú nhìn bọn họ rời khỏi.

Rất nhanh, xung quanh Thiên Mạc các bắt đầu truyền ra tiếng hoan hô như thủy triều.

Áo Phỉ Gia bỗng khựng lại, đứng ở giữa quân ác linh quay đầu nhìn lên trên.

“Đây là…! !?”

Đồng tử của nàng bỗng co rụt lại.

Thiên Mạc vừa nãy rõ ràng vẫn chỉ có đường kính mấy vạn mét, lúc này lại trở nên lớn hơn một vòng, đồng thời gia tốc mở rộng hướng phía xung quanh với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.

Thảm máu trên mặt đất bốc lên mây máu, mây máu ngưng tụ hóa thành Thiên Mạc màu đen.

Thiên Mạc che chở huyết liên tìm tòi khoáng vật, chất dinh dưỡng xung quanh, cho quần thể vi sinh vật sinh sôi nảy nở, hình thành nên thảm máu mặt đất.

Hình thành tuần hoàn như vậy.

Từng cột ánh sáng Thiên Quang chiếu vào mảng Thiên Mạc toả ra này, nhưng rất nhanh đã bị thảm vi khuẩn đặc thù ở bên ngoài Thiên Mạc ngăn trở.

“Một người liền tạo cả một thành trì...” La ở Vĩnh Tục cung phía xa xa nhìn hình ảnh mà đám người Tang Đức Lạp truyền về, trong lúc nhất thời có chút sợ run.

“Không… không đúng, đúng là như lời hắn nói vậy, đây chỉ là bắt đầu thôi.” Sắc mặt La trầm xuống nghiêm túc, nàng đã đoán được, Trương Vinh Phương xác thực không có nói láo.

Chỉ cần có đầy đủ dinh dưỡng là hắn có thể lấy thân hóa thành Thiên Mạc bao trùm hết thảy!

Mà Thiên Mạc màu đen, coi như là tộc Linh Nhãn năm đó, nếu muốn chế tạo nên cũng cần phải tiêu hao nhiều năm, tổn hao lượng lớn tài nguyên khoáng thạch mới có thể thành công được.

Nhưng bây giờ…

Nhìn Thiên Mạc và thảm máu vẫn còn đang nhanh chóng khuếch trương trong hình ảnh, qua loa nhưng lại có cảm giác không chân thực khó hiểu.

“Nếu như Bạch Đồng vẫn có thể duy trì khoảng cách trước mắt này, không tiếp tục áp sát, có lẽ ngươi thật sự có thể xây dựng nên một thế giới ở trong tưởng tượng của ngươi…”