Chương 1834: Nguyện vọng (1)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1834: Nguyện vọng (1)

“Đây cũng là thiên hoa loạn trụy, địa dũng huyết liên được ghi lại trong truyền thuyết.”

Hắn xoay người nhìn hai người Thường Ngọc Thanh và Đinh Du chờ đợi đã lâu ở phía sau.

“Như vậy, mới xem như tiên cảnh nhân gian... đội ngũ của tháp Sát Na đi tới nơi nào rồi?”

Thường Ngọc Thanh tiến lên một bước.

“Hồi bẩm sư tôn, đã đến phụ cận dãy núi Hồng Hà.”

Hôm nay thông qua bản đồ mà ba bên thu thập được, cộng thêm cùng hưởng chung với tư liệu của La bên đó, Trương Vinh Phương đã có sự hiểu biết tổng thể đối với toàn bộ lục địa cát đen, cũng đặt tên cho một số địa hình có tính tiêu chí.

“Sư tôn, chúng ta thật sự muốn động thủ sao?” Đinh Du có chút chần chờ nói: “Tam đại Ác Vương là nhân vật cấp đứng đầu của tháp Sát Na, động thủ hung hãn như vậy, ngộ nhỡ làm dấy lên sự ác ý của Lang thì…”

“Các ngươi cho rằng, Lang sẽ không biết điểm ấy à? Đâu phải hắn ta không biết ta muốn thu thập càng nhiều hàng mẫu máu thịt hơn đâu?” Trương Vinh Phương hỏi ngược lại.

“… Ý của ngài là, Áo Phỉ Gia vốn là mồi nhử mà Lang phái ra, hoặc có lẽ là phép thử? Hắn ta đang muốn thử nội tình thực lực của chúng ta như thế nào sao?” Thường Ngọc Thanh đúng là suy một ra ba, tương đối thông minh.

“Có ý tứ này. Nếu đều là mồi nhử, không ăn hết thì chẳng phải là cô phụ ý tốt của đối phương à?” Trương Vinh Phương chắp tay mỉm cười nói.

“Thế nhưng thực lực của Áo Phỉ Gia không phải chuyện đùa. Ác Linh Tượng này đều mạnh như vậy. Với tư cách là một trong Tam đại Ác Vương, nàng ta tuyệt đối vượt xa Ác Linh Tượng.” Thường Ngọc Thanh nghiêm mặt nói.

“Ta không thể dễ dàng động thủ, vì để tránh cho bị Lang xem thấu con bài chưa lật. Cho nên…” Trương Vinh Phương nhẹ nhàng chuyển mắt, nhìn nơi cửa.

Răng rắc.

Cửa phòng chậm rãi bị mở ra.

Một người áo trắng khiến mấy người đều có chút xa lạ chậm rãi đi vào, dừng lại.

Người này đeo trường đao màu trắng trên lưng, đao kia dài nhỏ như kiếm, chuôi đao có giắt hoa tuệ màu máu, tạo thành sự so sánh rõ ràng với mái tóc bạc dài đến eo.

Màu trắng, màu máu, nhìn lướt qua, tinh thuần đến thậm chí có chút gai mắt.

“Đã lâu không gặp, Phạm huynh.” Trên môi Trương Vinh Phương lộ ra nụ cười mỉm nhu hòa: “Lần này phải làm phiền ngươi rồi.”

“Giao dịch mà thôi.” Trên gương mặt của nam tử tuấn mỹ không có một chút biểu cảm nào.

“Đúng vậy. Giao dịch mà thôi. Phạm huynh, bên ngươi phải phụ trách là đội ngũ của Vĩnh Tục cung.” Trương Vinh Phương sắp xếp: “Mặt khác, bên phía Áo Phỉ Gia là do người khác phụ trách.”

“Có thể nói một chút là ai sao?” Phạm Thiên Ngữ nhẹ giọng hỏi, hắn đã từng là cao thủ Ngân Diện Thiền trên Xích Bảng, hôm nay sau khi huyết duệ hóa, lại hoàn toàn bước vào Cực Cảnh, hơn nữa còn là Cực Tâm.

Sự kinh khủng của Cực Cảnh, cộng thêm sự gia tăng tố chất của huyết duệ khiến thực lực của hắn tăng vọt với mức độ lớn.

Thiên tư của hắn vốn là siêu tuyệt, vì vậy ở trong bốn viện, hắn cũng đã trở thành cao thủ tấn chức từ Nhân Tự viện đến Địa Tự viện, thành tựu Tông Sư rồi lại tấn cấp đến Thiên Tự viện nhanh nhất.

So sánh với Thiên Nữ, thời gian hắn tấn chức Tông Sư chậm hơn một năm, nhưng là rất nhanh.

“Đây không phải điều ngươi nên hỏi.” Trương Vinh Phương trả lời: “Chính như ngươi nói, giao dịch, không liên quan đến cái khác, đúng không?”

Ngân Diện Thiền Phạm Thiên Ngữ im lặng, lập tức gật đầu, xoay người rời đi.

“Sư tôn, hắn là?” Thường Ngọc Thanh chưa từng thấy qua người này, lên tiếng dò hỏi. Có thể là cao thủ được phái đi ngăn chặn đội ngũ của Vĩnh Tục cung để lấy mẫu, thế nào cũng không có khả năng là hạng người tầm thường.

“Một kẻ đáng thương.” Trương Vinh Phương đơn giản nói: “Vấn đề của hắn rất phiền phức, hoàn toàn khác với Cực Cảnh còn lại.”

“Không phải Cực Cảnh đều có thể bị huyết mạch huyết duệ làm nhạt tác dụng phụ sao?” Đinh Du ngây ngốc hỏi.

“Phần lớn thì đúng là có thể, nhưng vẫn là phải xem chấp niệm. Cực Cảnh lấy mong mà không được là động lực căn bản nhất, thúc giục bản thân, lại lấy ý chí, tính bền dẻo kinh khủng vô thượng kiên trì tiến lên phía trước, hướng về phía mục tiêu. Bởi vậy từ đó đạt tới thậm chí là đột phá cực hạn sinh lý.” Trương Vinh Phương giới thiệu sơ lược.

“Thế nhưng vấn đề của Phạm Thiên Ngữ thì lại khác với những người khác, hắn khát cầu chân thành, chân thành tha thiết, nhưng bản tính lại đa nghi cực độ.”

“Ta hiểu rồi, cho nên sư tôn lấy giao dịch với hắn như một cách để giao lưu. Bởi vì với người đa nghi tột độ, giao dịch mới là phương thức an tâm nhất.” Thường Ngọc Thanh chợt bừng tỉnh.

“Là như thế này sao?” Một bên Đinh Du ngây ngốc hỏi.

“Thanh Nhi nói không sai.” Trương Vinh Phương tán thưởng nói: “Mỗi giây mỗi phút của Cực Cảnh đều đang đào móc cực hạn của mình, cho nên tiềm lực càng lớn, bọn họ càng mạnh. Đây cũng là nguyên nhân căn bản vì sao sau khi huyết duệ hóa, thực lực của Cực Cảnh lại đột nhiên tăng vọt.”