Chương 1871: Câu đố (5)
“Tiếp theo đây, phái Hồng Tự ra ngoài giải quyết hết người huyết mạch đi.” Nàng ta quay sang phía Minh đang ở một bên.
Người sau gật đầu.
*
Hành động tháp Sát Na đuổi bắt người huyết mạch và lục soát Mật Khóa thứ hai, thứ ba gây ra động tĩnh rất lớn, họ cũng không có ý định che giấu.
Vĩnh Tục cung và Huyết Minh đều nắm rõ động thái này, La vô cùng phối hợp với hành động truy bắt này, chỉ là không thể tìm ra bất cứ dấu vết nào.
Người huyết mạch An Đỗ Lạp và Tống Hằng Tú đã sớm nghe được tiếng gió và rời khỏi Vĩnh Tục cung.
Động tĩnh của ác linh quá lớn, động một chút là ác năng phóng ra ô nhiễm mười mấy mét, muốn giấu cũng không giấu nổi.
Mà ở một hướng khác, đội ngũ ác ma tiến đến Nguyên Thành lùng bắt nhóm người u Nam do đại tổng quan Hồng Tự đích thân dẫn đội.
Hắn ta là người thông minh, không có lựa chọn xin gặp thẳng Huyết Vương, mà tiến hành thương lượng với thành chủ Hồng Nghiệp chuyên phụ trách vận hành hoạt động của Nguyên Thành dưới trướng Huyết Vương và cũng được Hồng Nghiệp đồng ý gặp mặt.
Trong thư phòng Thiên Mạc các – nơi thành chủ làm việc.
Nửa thân dưới là con rết tự do nhúc nhích của Hồng Nghiệp đã sớm biến ảo thành hai chân như loài người.
Nàng ta đang ngồi ngay ngắn trước bàn sách sang trọng, đặt tài liệu và huyết bút trong tay xuống rồi nhìn về phía Hồng Tự đang bước vào cửa.
“Phối hợp tra soát đào phạm?” Hồng Nghiệp thoáng ngờ vực, nhưng tháp Sát Na và Huyết Minh có mối quan hệ liên minh, cho nên việc nhỏ như vậy cũng không tính là gì.
“Có thể, bọn ta có thể cho phép các ngươi tự do lục soát, nhưng không thể ảnh hưởng đến không khí yên bình của Nguyên Thành. Không được làm xáo trộn cuộc sống sinh hoạt thường ngày của cư dân, hoạt động thương mại, cũng như quá trình sản xuất vận chuyển công nghiệp bình thường, thế nào?” Nàng ta nhìn về phía đối phương.
Hồng Tự có hình tượng là một nam tử lớn tuổi mặc lễ phục sát người màu đen, tóc hoa râm và cầm chiếc cặp da màu đen trong tay.
Điểm khác biệt với các ác ma khác là tử tinh trên người hắn ta rất mỏng, mỏng đến mức gần như không thể thấy rõ, chỉ có một lớp rất mờ.
Đối với ác ma, tử tinh càng dày đại biểu thực lực càng yếu. Mà càng mỏng thì ngược lại.
“Ta có thể hiểu được, đa tạ thành chủ phối hợp, bọn ta sẽ mau chóng bắt người quy án, tránh ảnh hưởng đến trật tự của Nguyên Thành.” Hồng Tự trầm giọng nói.
“Đạo tổ đang ở Thiên Liên cung, các ngươi tự lo bản thân cho tốt, nếu tùy tiện làm càn, có thể sẽ gặp phải họa bị lật đổ bất cứ lúc nào.” Hồng Nghiệp nhắc nhở.
Gần đây, nàng ta cũng nghe được một số tin đồn lan truyền khắp trong thành, tất cả đều liên quan tới ý đồ thật sự của tháp Sát Na.
Theo như lời đồn đại, ý thức chân chính của Lang vốn dĩ xuất phát từ Bạch Đồng.
Vì vậy, mục đích hắn ta muốn mở thông đạo ra không phải để trốn thoát mà là để tới gần Bạch Đồng hơn.
Bởi vì những lời này quá ly kỳ nên đã được truyền đi rất rộng rãi.
Dù sao bên trong Bạch Đồng vẫn còn vật sống, chính bản thân thứ này đã là một chuyện khó thể tưởng tượng nỗi.
Chưa kể Lang là máu thịt mạnh nhất, mọi người đều biết hắn ta là tạo vật tối cao của tộc Linh Nhãn, thế mà còn nói hắn ta xuất phát từ Bạch Đồng?
Nhưng phóng đại thì phóng đại, do hình tượng tàn bạo hỗn loạn thường ngày của ác linh nên dẫn tới không ít người vẫn tin tưởng vào chuyện bịp bợm này, sau đó lại lưu truyền khắp mọi nơi.
Hồng Nghiệp đã bẩm báo chuyện này lên, nhưng đạo tổ cũng không có bất kỳ tin tức phản hồi nào.
Có lẽ là vì hắn không quan tâm.
Thế là Hồng Nghiệp không thèm để ý tới nữa, dù sao trong thành cũng thường xuyên xuất hiện đủ loại tin đồn, có mấy chuyện còn ly kỳ hơn.
Mà lúc này, Trương Vinh Phương đã sớm đến Thái Uyên.
Tầng thứ chín Thái Uyên, nơi gần với biển Lãng Quên.
Gió rét thấu xương không ngừng rít gào cạnh vách đá.
Để Ba đưa lưng về phía vách đá, hai chân hai tay xoay lại dùng móng tay bám vào chỗ dốc đứng, treo mình bên trên.
Sau đó, hắn dùng đầu lưỡi cuộn từng miếng thịt màu nâu treo trên ngực rồi đưa vào miệng chậm rãi nhai nuốt.
“Hóa ra ta đều có mặt ở mỗi một Thái Uyên... Đúng là kỳ diệu, chẳng lẽ bọn họ đều là huynh đệ tỷ muội của ta ư?”
Băn khoăn trăm mối không thể hiểu nổi.
Khoảng thời gian này hắn nhàm chán đến cực điểm, giờ lại đang suy nghĩ về tin tức mà Trương Vinh Phương mang đến trước đó.
“Ta đã thử qua, ngươi ở mỗi Thái Uyên đều có điểm khác biệt. Nhưng ngoại hình đều giống nhau như đúc, tính cách cũng y hệt.
Giọng nói vang lên kèm theo tia sáng đỏ đột nhiên bay tới từ xa, sau đó rơi xuống và lơ lửng trước mặt Để Ba giữa không trung.
Ánh sáng đỏ tán đi, lộ ra Trương Vinh Phương đang mặc huyết bào vào lúc này.