Chương 1884: Lựa chọn (7)
Từng vòng sóng gợn năng lượng kích động, không ngừng khuếch tán trên hai cánh của nó, nhưng vẫn không cách nào đột phá hai cánh nhìn như đơn bạc nọ.
“Đi thôi, ăn nó đi.” Mạnh Khiên đứng ở sau lưng nó, thu kiếm nói khẽ.
Hắn tự nghĩ ra Sơn Hà Kiếm Lộ, chín đại kiếm thế phân biệt ẩn chứa chín loại uy lực kinh khủng hoàn toàn khác nhau.
Ban đầu những kiếm thế này chỉ tính là bày ra công kích tinh thần ở trong thế, nhưng được dung hợp với huyết mạch cấp Công tước của Trương Vinh Phương, sau khi điên cuồng đào móc tiềm lực huyết mạch, cuối cùng ông ta cũng có thể chân chính dùng máu tươi diễn dịch ra chín đại kiếm thế.
Cùng Kỳ há mồm phun ra huyết diễm màu đỏ, gầm nhẹ một tiếng, chợt vô thanh vô tức hóa thành ảo ảnh tiêu tán.
“Ở đâu! ??” Hồng Tự rùng mình trong lòng, cấp tốc ngắm nhìn bốn phía.
Nhưng xung quanh đều không phát hiện ra chút nào.
Hắn ta bỗng ngẩng đầu lên.
Một cái miệng khổng lồ màu máu rộng mấy mét bên trên đã hung mãnh hạ xuống.
Phía trên Thiên Liên cung.
“Giữa chúng ta vốn chỉ có hiểu lầm nhỏ, bắt người huyết mạch, làm giảm sự chống đối của Thủ Mật Nhân là nhiệm vụ bọn ta phải hoàn thành. Đây là một khâu bắt buộc để mở Mật Khóa lối đi, theo lý thì Huyết Minh nên phối hợp mới đúng.”
Trong số ba Ác Vương, Áo Phỉ Gia được xem như là có tính tình tương đối nhu hòa.
Hoặc có lẽ là, so với Minh cứng nhắc lạnh lẽo và Lạp Đế Da Lam mãi chả rặn ra được một từ, nàng xem như là người bình thường nhất, hay trao đổi nhất.
Lúc này ba người bọn họ liên thủ đến đây, cũng không phải muốn thực sự đánh nhau với Trương Vinh Phương một trận, mà là muốn bằng vào áp lực, ổn định thế cục, hoàn thành nhiệm vụ lùng bắt.
Dù sao nếu như chỉ có một mình Hồng Tự tới, sợ rằng Huyết Minh sẽ thực sự ăn tươi nuốt sống hắn ta.
Cho nên, để đảm bảo an toàn, bọn họ nhất trí đồng ý dắt tay nhau đến đây, cùng nhau đối kháng với Đạo tổ Huyết Vương.
Không có ai biết hiện giờ Trương Vinh Phương mạnh cỡ nào, thế nên cho dù cẩn thận như thế nào đều không quá đáng.
Trương Vinh Phương lơ lửng ở giữa không trung, dường như hoàn toàn không thèm để ý việc mình bị vây quanh.
“Ta hiểu nỗi khổ tâm trong lòng các ngươi, nhưng, quy củ chính là quy củ. Mỗi người khổ sở đều có nỗi khổ tâm. Vậy có phải ta nên châm chước cho từng người luôn không?”
Hắn nhìn phương hướng Mạnh Khiên và Hồng Tự đang ở giao thủ ở phía xa.
“Huống hồ, ta đã cho các ngươi cơ hội rồi.”
“Xem ra ngươi nhất định phải động thủ đúng không?” Giọng của Áo Phỉ Gia cũng trầm thấp xuống, trong lời nói mơ hồ lộ ra một ít ý lạnh lẽo.
“Không phải ta muốn động thủ, mà là các ngươi… ép ta quá mức.”
Thân hình Trương Vinh Phương chợt biến mất tại chỗ.
Khi xuất hiện lần nữa thì đã đến bên cạnh Áo Phỉ Gia.
Một chưởng.
Oành! !!
Vụ nổ lớn tựa như sấm rền nổ tung trên lớp da sau lưng Áo Phỉ Gia.
Mảnh nhỏ màu trắng khắp người nàng tung tóe rơi rụng ra như mưa rơi, phía sau lưng có thêm một chưởng ấn nhợt nhạt.
Nhưng người nàng không tiến ngược lại thụt lùi, hai tay hiện lên hai gai nhọn ngắn nhỏ, trở tay đâm tới.
Dưới tốc độ kinh khủng cực cao, hai người hóa thành hai luồng quang ảnh, một đỏ một trắng, điên cuồng giao thủ với tốc độ kinh khủng một giây hơn một nghìn chiêu.
Tiếng va chạm tiếng xé gió cấp tốc giống tiếng kêu to quái dị run rẩy nào đó, chói tai mà bén nhọn.
Mới qua được hai giây.
Áo Phỉ Gia kêu lên đau đớn, bay rớt ra ngoài.
Thân thể nàng quay cuồng hơn mười vòng, lơ lửng dừng lại trên không trung, giơ tay lên nhìn thì hoảng sợ phát hiện, song chưởng của mình lại có thể dần dần hiện ra một chút vết máu.
“Ô nhiễm! !! ?” Nàng kinh nghi bất định nhìn chằm chằm Huyết Vương đang giao thủ cùng với Minh và Lạp Đế Da Lam phía xa.
Thân làm Ác Vương, cho tới bây giờ đều là nàng đi ô nhiễm phóng xạ người khác, không ngờ bây giờ nàng thế mà cũng sẽ bị một loại lực lượng khác ăn mòn ô nhiễm.
Lúc này nàng không dám chần chờ, loại trừ ô nhiễm, phóng đến với tốc độ cao nhất, cố gắng phối hợp hai người còn lại vây công Trương Vinh Phương.
Thân thể Minh của không ngừng hóa thành phi trùng, lúc tụ lúc tán, cố gắng lấy vô số côn trùng gặm nhấm cơ thể của Trương Vinh Phương.
Nhưng côn trùng của hắn ta mới tới gần đã bị vô số sương máu bao phủ, mất đi phương hướng, thậm chí còn chậm rãi bị ô nhiễm, ăn mòn đồng hóa.
Những con hắc tê trùng cường đại ngày bình thường mọi việc đều thuận lợi, thậm chí ngay cả ác ma cũng không dám đến gần, ngoại hình giống như kiến bay, cả người có thể tùy ý biến hình thành bất luận một loại côn trùng nào khác.
Nhưng giờ này khắc này, lại có thể hoàn toàn không cách nào tới gần đối phương.
Minh nhào tới mấy lần liên tiếp, đều bị sương mờ cưỡng chế xáo trộn, mất đi phương hướng, mình còn mất đi không ít côn trùng.