Chương 1888: Lựa chọn (11)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1888: Lựa chọn (11)

Được chỉ bảo người thích ứng người mới ở trong thành thị dưới mặt đất thời gian dài như vậy, ông ta hiểu rõ những quái vật này mạnh đến cỡ nào.

Đi ra từ khu trao đổi, không có ưu thế về thế và linh tuyến, ông ta cho rằng mọi người đều chỉ có thể làm lại từ đầu, tìm kiếm lò luyện đốt tâm để cải tạo.

Có thể Trương Vinh Phương như vậy.

Không đúng!

Trong lòng Nhạc Đức Văn chợt hiện lên một điểm mấu chốt -- huyết duệ!

Nhớ kỹ lúc còn ở Đại Linh, huyết duệ xuất hiện, vốn nhờ vì có thể khắc chế thần phật mà tạo nên động tĩnh không nhỏ.

Hiện tại tỉ mỉ hồi tưởng lại, huyết duệ này, không phải là ác linh bản nhược hóa sao! ?

Khó trách… khó trách tiểu tử này đi ra lại không hề hấn gì cả!

Trong nháy mắt, Nhạc Đức Văn đã liên hệ tất cả chi tiết lại với nhau, nghĩ thông suốt tiền căn hậu quả.

Nhìn Trương Vinh Phương lúc này đang lơ lửng ở trên cao, cả người quanh quẩn sương máu, giống như thần ma trên đời, so với thần phật bên trong khu trao đổi thì uy thế còn mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Trong lòng Nhạc Đức Văn không khỏi dâng lên một tia chấn động, một tia chua xót.

Thân là sư phụ, trước khi ra cửa ông ta thề son sắt với đồ đệ rằng, ta muốn đi tung hoành thiên hạ, chế tạo nên huy hoàng thuộc về bản thân ta.

Sau đó ông ta đi ra, ngã nhào.

Nhiều năm về sau, ông ta gặp được đồ đệ thăng cấp rất nhanh, lúc này lại hồi tưởng lại từng cử động lúc ông ta rời khỏi khu trao đổi năm đó.

Một cảm giác ngượng ngập mãnh liệt không cách nào hình dung được xông lên đầu. Ông ta vội vàng tránh ra sau lưng u Nam.

“Nhạc sư phụ, cuối cùng ngươi cũng đã trở về rồi, đệ tử đã đợi ngươi rất lâu, rất lâu đấy.” Lúc này Trương Vinh Phương giữa không trung đã nhận ra sư phụ phía dưới.

“Không, ngươi nhận lầm người rồi. Ta không phải Nhạc sư phụ gì cả.” Nhạc Đức Văn dùng tay áo che mặt, ngồi xổm trên mặt đất ồm ồm nói.

“Nhạc sư phụ ngươi làm sao vậy? Chẳng lẽ là bị thương chỗ nào đó trên người rồi?” Trương Vinh Phương kinh ngạc hỏi.

“Ta nói, ta không phải là Nhạc sư phụ gì cả.” Nhạc Đức Văn bỏ tay áo xuống, sắc mặt càng hiện ra vẻ trang nghiêm đặc biệt.

“Chắc chắn ngươi đã nhận nhầm người. Ta là Nguyệt Tam Văn, bởi vì trước đây một tháng ta chỉ dùng ba văn, cho nên trong nhà đặt cho ta cái tên này.”

“…” Trương Vinh Phương cạn lời không biết nói gì. Hiện giờ Cường Hóa Tư Duy của hắn nhanh nhạy cỡ nào, lập tức hiểu rõ nỗi xấu hổ của Nhạc sư phụ, cũng không nói gì nữa.

“Như vậy, ta sẽ không quấy rầy hai thầy trò vui mừng gặp lại nữa.” Lang ở một bên hơi cúi người, mặt mỉm cười nói.

“Mà Tam Vương, thì ta…”

“Thật vất vả đến Nguyên Thành của ta một chuyến, cứ bỏ đi như vậy, chẳng phải là rất đáng tiếc sao? Để cho bọn họ ở lại đây làm khách một khoảng thời gian thì tốt hơn.” Trương Vinh Phương cắt lời hắn ta, mỉm cười nói.

Nói giỡn, tới nơi này đại náo một hồi đã muốn rời đi luôn? Trên đời này nào có chuyện tốt như vậy?

Không nghiên cứu rõ ràng toàn bộ bí mật của Tam Vương thì ba người bọn họ đừng hòng muốn trở về.

Lang có chút dừng lại, nhìn ba Ác Vương đã mất đi ý thức, lại mỉm cười.

“Đây là vinh hạnh của bọn họ.”

Hắn ta phất tay vẽ một cái, trước người nhất thời hé ra một cái khe trong suốt.

Bóng người chợt lóe, đảo mắt hắn ta đã tiến vào khe hở, biến mất không thấy gì nữa.

Thiên Mạc các.

Bên trong phòng trà, bốn mặt tường đỏ, mặt đất trống trải.

Bên trong diện tích hơn mười mét vuông chỉ có một chiếc bàn thấp, ghế dựa được đặt ở chính giữa.

Bên cạnh bàn dài màu đỏ sậm, Trương Vinh Phương và Nhạc Đức Văn ngồi đối diện nhau.

“Cho nên nói, bây giờ ngài là Nguyệt Thần, hay là Nhạc Đức Văn? Có thể nói một chút không?” Trương Vinh Phương nghiêm túc hỏi.

Hắn thay đổi bộ y phục hàng ngày, tóc dài buộc lên, cũng thu liễm huyết diễm trong mắt, nhìn qua trông giống như một tử đệ tập võ nhà giàu bình thường.

Làn da tái nhợt rất dễ dàng bị người khác cho là do không ra cửa rèn luyện thời gian dài.

Nhưng Nguyệt Thần, hoặc có lẽ là Nhạc Đức Văn lúc này lại không cho rằng như thế.

Sau khi trải qua một phen đại biến vừa nãy, hôm nay ông ta đã chân chính cảm nhận được, cái danh hiệu Đạo tổ Huyết Tiên này xác thực mạnh mẽ như thế nào rồi.

Ông ta và u Nam đến cả một con ác ma bình thường đều đánh không được, chớ nói chi là đối mặt với mười ba ác ma cao hơn.

Còn có Tam Vương mạnh hơn đằng sau đó, cùng với người không mặt quỷ dị kia nữa.

Lần này nếu không phải Trương Vinh Phương đúng lúc ra tay, chắc chắn kiểu gì ông ta cũng đi đời luôn rồi.

“Thật ra thì ta cũng không rõ ràng cho lắm.” Nguyệt Thần nâng chung trà lên, nhìn lá trà hơi chìm nổi bên trong, rơi vào suy tư.