Chương 1893: Tụ hợp (5)
Thậm chí mấy nham thạch cứng rắn ở ngoài rìa đều bắt đầu vỡ vụn rơi xuống.
Trong từng tiếng kinh ngạc, có người không khống chế được nữa, muốn phóng lên trời, trốn về phía xa xa.
Nhưng bọn họ mới bay lên, thoáng cái đụng phải rào chắn trong suốt cứng rắn, bị bắn ngược trở về.
"Mật Khóa của ngươi còn có hai cái, ngươi không nên hành động theo cảm tính ở nơi này của ta, Tam Vương ta vốn chưa ăn xong, sẽ để lại cho ngươi lần nữa thức tỉnh." Trương Vinh Phương biết tại sao đối phương lại đến, lúc này hứa hẹn.
"Những thứ đó đều không quan trọng." Lang trượt thân thể, cái đầu cực lớn di chuyển đến vị trị đối diện Trương Vinh Phương.
"Ta chỉ là nhất thời không khống chế được… nên qua đây xem xem."
"Hay là, để ta khống chế giúp ngươi?" Hai mắt của Trương Vinh Phương hơi nheo lại.
Vù! ! !
Trong nháy mắt, lấy hắn làm trung tâm, một vòng trọng áp vô hình như thực chất hóa thành một gợn sóng bao trùm phạm vi mấy ngàn mét xung quanh.
Toàn bộ Thần Hi cung, ngay cả Lang bên ngoài cùng tất cả mọi người Nhân Minh Linh Minh Vĩnh Tục cung ở bên trong, cả người đều trầm xuống.
"Áp bách mạnh thật..." Ánh mắt của Phần lóe lên, y phục toàn thân không ngừng bị thổi bay về phía sau, nàng ta đã điều động ít nhất là một nửa lực lượng chỉ vì ổn định cơ thể không để bị đè sập.
Mà xung quanh nàng ta có không ít người đổ mồ hôi toàn thân, ngã xuống đất không dậy nổi.
Mọi người đều biết Huyết Vương rất mạnh rất mạnh, nhưng rốt cuộc mạnh đến mức nào, mãi đến lúc này, mọi người mới chính thức có khái niệm.
Một người áp bách mấy trăm cường giả đỉnh cao, còn điềm nhiên như không có việc gì.
Tồn tại như vậy quả thực không cùng giống như bọn họ nữa.
Luồng trọng áp này nhanh chóng tăng cường, hơn nữa hình như chống đối với thực lực khác nhau thì sẽ phân chia khác nhau.
Không khí đang run rẩy, cứ như có gánh nặng không chịu nổi. Sương xám không còn phiêu tán bốn phía, mà bị méo mó thổi tan.
Cơ thể khổng lồ của Lang là cảm nhận được nhiều nhất.
Da thịt toàn thân nó không ngừng bị đè ép đến nhúc nhích, run rẩy, truyền ra từng gợn sóng.
Trọng áp mạnh mẽ có thể đột phá rào chắn tuyệt đối của nó, chạm đến cơ thể nó.
Điều này khiến nụ cười trên mặt nó cảng thêm ngưng trọng.
"Lực lượng lại mạnh hơn trước kia rồi!"
"Trả lại cho ngươi." Trương Vinh Phương chợt đưa tay ném ra một món đồ.
Đồ vật đó lăn lộn, cấp tốc bay đến trước mặt Lang, sau đó tự động lơ lửng.
Lúc này mọi người mới thấy rõ đó là một bình thủy tinh trong suốt.
Trong bình có ba hàng mẫu khác nhau.
Một mảnh vỡ như sứ trắng, một tia sương mù không ngừng thay đổi màu sắc, một con trùng đen thoi thóp.
Lang một ngụm tiếp lấy cái bình, nhìn Trương Vinh Phương một cái, rồi nuốt nguyên lành vào bụng, cuối cùng không nói gì nữa, mà chậm rãi rút về bóng tối một cách lặng lẽ.
Mục đích nó đến chính là xác nhận lúc này Trương Vinh Phương đã hoàn toàn dung hợp mẫu máu của Tam Vương hay chưa. Xem xem rốt cuộc hắn có thay đổi gì.
Hiện tại xem ra rõ ràng đã có kết quả.
Còn nữa, loại lực lượng vô hình không rõ vừa rồi, trước đó nó đã cảm nhận được ở Nguyên Thành, lần này cảm nhận càng sâu hơn.
Nó cần xác định luồng lực lượng này có sinh ra ảnh hưởng đến việc mở lối đi hay không.
Thấy Lang hoàn toàn rút lui, lúc này Trương Vinh Phương mới chậm rãi thu hồi uy áp.
Luồng uy áp vừa rồi thật ra là hắn kết hợp năng lượng hấp thu, điều khiển máu tươi, cướp đoạt linh hồn, cùng với lực kéo của Quỷ Phủ, hình thành nên Tiên Pháp đặc thù.
Kỳ danh là: Tụ Linh.
Hiện giờ Tiên Pháp sớm không còn giới lượng ở số lượng mười hai nữa, kết hợp rất nhiều năng lực thiên phú, Trương Vinh Phương có thể tạo ra nhiều loại Tiên Pháp.
Mà đám Cực Cảnh cũng đã tạo ra các loại Tiên Pháp mạnh mẽ, được thu vào kho năng lực của hắn.
Trương Vinh Phương nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh La.
"Đã lâu không gặp."
"..." La không có gì để nói, trọng áp vừa nãy, ngay cả nàng ta cũng chịu ảnh hưởng.
Rào chắn không gian nàng ta bố trí ở bên cạnh cũng không dùng được. Rất rõ ràng, uy thế như vậy có lẽ là tác dụng trên tinh thần ý thức.
Hiện tại Trương Vinh Phương khiến nàng ta hoàn toàn nhìn không thấu.
Ánh mắt nàng ta phức tạp nhìn chăm chú vào đối phương.
"Ngươi và Lang, tương lai chắc chắn sẽ chiến một trận."
"Bọn ta không có lý do tranh đấu." Trương Vinh Phương lắc đầu.
"Không, ta có dự cảm như vậy." La phản bác.
Trương Vinh Phương không nói gì nữa.
Thật ra hắn cũng rất rõ, ngày mở lối đi, chính là lúc hắn ra tay.
Quái vật như Lang, để nó tiến đến Trái đất thực sự là quá nguy hiểm.
Hắn hy vọng quê hương vẫn thuần túy, vẫn hòa bình an ninh.
"Nếu như đến cuối cùng, ngươi cũng sẽ ra tay với ta sao?" Bỗng nhiên La hỏi ra vấn đề này.
"Sao có thể?" Trương Vinh Phương bật cười: "Chúng ta là bạn bè." Hắn vươn tay vỗ lên vai La.