Chương 1911: Sơ hở (7)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1911: Sơ hở (7)

“Đã hiểu!”

“Chư vị tinh tú của Quần Tinh tạm thời không thể đích thân đến, nhưng mỗi một vị tinh tú đều âm thầm chú ý nơi này và chờ đợi kết quả cuối cùng.” Người áo đen thở dài.

Đột nhiên, hắn nhìn về phía Công Tôn Diệc đang dần đến gần cửa lớn.

“Cẩn thận một chút, Na Bất Tu Tư đã được kích hoạt, một khi các ngươi chạm vào cánh cửa sẽ bị truyền tống đến không gian thần bí không xác định trong nháy mắt. Hơn nữa còn là một chiều, không thể trở lại.”

“Lợi hại như vậy ư! ? Thế thì với huyết...” Công Tôn Diệc còn chưa nói xong đã bị u Nam cắt ngang.

“Đừng gọi thẳng tên hắn! Sẽ bị phát hiện!”

“Thật xin lỗi, ta quên mất.” Công Tôn Diệc lè lưỡi. “Thế thì có tác dụng với hắn không?”

“Thứ được truyền tống là ý thức, chúng ta không cần phải đối đầu với ô nhiễm đỏ hóa chỗ nào cũng có mặt kia.” Thủ Mật Nhân trả lời.

“Giải quyết đỏ hóa trước rồi lại tiếp tục tiến hành kế hoạch lớn trước đó, đúng không?” u Nam dò hỏi.

“Chính là vậy, đây cũng là kế hoạch Quần Tinh bọn ta quyết định hiện nay. So với Huyết Minh và tháp Sát Na, bọn ta nắm giữ mọi bí ẩn của hai Đại Mật Khóa còn lại, cho nên chướng ngại duy nhất lúc này chính là Huyết Minh và tháp Sát Na.” Thủ lĩnh Thủ Mật Nhân trả lời.

Hắn tạm ngừng một lát, lúc đang định tiếp tục giới thiệu.

Đột nhiên toàn bộ biển dung nham bắt đầu càng thêm sôi sùng sục.

Tất cả dung nham tựa như nước nóng sôi trào, điên cuồng toát ra mảng lớn bọt khí.

Khói đen phút chốc đã nhiều hơn không chỉ mười lần.

“Tới rồi! !” Gần như cùng lúc, u Nam, Công Tôn Diệc và nhóm Thủ Mật Nhân đồng loạt cảm giác được trong lòng, kế đó ngẩng đầu nhìn lên.

Mặt đất.

Trong sa mạc cát vàng.

Một mảnh màu đỏ lít nha lít nhít đang nhanh chóng ập về phía này từ đằng xa.

Màu đỏ vừa giống như bầy chim, lại giống như bão cát. Nhưng khi cách càng ngày càng gần, những thứ màu đỏ này dần trở nên rõ ràng.

Đó là những huyết duệ cường tráng mọc hai cánh sau lưng và có đôi mắt đỏ như máu.

Bọn họ mặc trang phục giáp đen đồng điệu, trên giáp trụ khắc các loại hoa văn tượng trưng cho Huyết Minh.

Trong đó, ở vị trí cốt lõi nhất là một nam một nữ mọc đôi cánh bướm trên lưng.

Khuôn mặt hai người này giống với Trương Vinh Phương và Trương Chân Hải đến mấy phần. Chính là hai đại Huyết Tiên Tử tiến hóa hoàn chỉnh ở thời điểm hiện tại.

“Phương Tiên Tử, Hàn Tiên Tử, đã đến địa điểm ước định với Quần Tinh, hẳn là bên dưới, tiếp theo chúng ta phải hành động thế nào?” Tướng lĩnh phụ trách điều động nhân thủ tiến tới gần, ôm quyền hỏi hai người.

Tiên Tử không phải là tên riêng trong Huyết Minh, mà đúng là Tiên Tử trên ý nghĩa thực tế.

Con của Tiên, hay nói cách khác, thế hệ sau của Huyết Vương và Tam Đại Nhân Tiên đều được tôn xưng là Tiên Tử.

Họ có thực lực mạnh mẽ, tuy nhiên vẫn kém xa bậc cha chú, chỉ dựa vào huyết mạch và thiên phú của chính mình. Nhưng Huyết Tiên Tử không nằm trong số đó.

Huyết Tiên Tử chỉ vừa được Trương Vinh Phương chân chính chấp nhận cách đây 5 năm.

Còn khoảng thời gian trước đó, phần lớn Huyết Tiên Tử đều bị Trương Vinh Phương tự tay săn giết và hòa tan vào thân thể ban đầu bởi vì tùy ý bắt giết nhân loại.

Vậy nên, Huyết Tiên Tử đại diện cho thực lực mạnh mẽ và thiên phú đáng sợ, ngoài ra còn có năng lực tự kiểm soát tuyệt đối.

“Lại dám bố trí mai phục nhắm vào phụ thân đại nhân, ta vốn tưởng rằng Quần Tinh chỉ bùng lên ở quy mô nhỏ, không ngờ lần này thế mà còn thật sự dám vuốt râu hùm.” Nam tử Huyết Tiên Tử tên là Trương Như Phương. Lúc này, hắn đang nhìn vòng xoáy sa mạc bên dưới bằng ánh mắt nghiêm nghị.

“Quần Tinh không hề đơn giản, chớ có khinh thường. Tổ chức này có mặt khắp mọi nơi, bọn ta nghi ngờ có thế lực cực kỳ to lớn ủng hộ sau lưng chúng. Nhưng cuối cùng thế lực này đến từ nơi nào thì tới giờ vẫn chưa biết được.” Nữ tử Huyết Tiên Tử nhíu mày nói. Nàng tên là Trương Lâm Hàn, là người có thực lực đứng đầu, được coi là mạnh nhất trong rất nhiều hậu duệ Huyết Tiên Tử của Trương Vinh Phương.

Lần này, nàng xung phong nhận việc đến đây điều tra cùng Trương Như Phương.

“Vậy giờ xử lý như thế nào đây?” Trương Như Phương hỏi.

“Để cẩn thận, trước hết cho nổ đi rồi tính tiếp.” Trương Lâm Hàn vung tay lên.

Xung quanh hơn vạn huyết duệ dày đặc nhao nhao há to miệng.

Vụt!

Trương Lâm Hàn thả tay xuống.

Lập tức, tất cả huyết duệ đồng loạt phát ra sóng âm khủng khiếp bén nhọn chói tai.

Vút! !!

Vô số sóng âm chồng lên nhau, khuếch đại, tăng cao, đây là đỉnh sóng trùng trùng điệp điệp.

Sóng âm tựa như một đợt sóng biển ào ra, bóp méo không khí, vặn xoắn ánh sáng, ầm ầm vượt qua độ cao hơn ngàn mét, hung hăng đập vào vòng xoáy sa mạc trên mặt đất.

Oành! !!

Vô số cát bụi trên mặt đất bị hất tung, hệt như một giọt nước rơi xuống mặt nước tĩnh lặng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right