Chương 1914: Sơ hở (10)
Đột nhiên, hơn mười huyết duệ bay ra từ khe hở trên đỉnh hang động rộng rãi, thứ đầu tiên họ thấy chính là người khổng lồ tỏa ra lam quang to lớn đến cực điểm kia.
Đôi mắt đỏ như máu của họ phản chiếu tình cảnh lúc này.
Những cảnh tượng này nhanh chóng truyền vào tâm trí của Trương Vinh Phương trên mặt đất như thông qua một loại liên hệ thần bí nào đó.
“Mật Khóa thứ hai! ?” Trương Vinh Phương vốn đang bình tĩnh bỗng khẽ giật mình.
Dựa trên thông tin về Mật Khóa thứ hai mà thuộc hạ đạt được trước đó, người khổng lồ màu xanh lam kia chắc chắn là Thủ Mật Nhân chi vương của Mật Khóa thứ hai—— Na Bất Tu Tư.
Mà hiện tại, Na Bất Tu Tư đang dịch chuyển và sắp sửa rời khỏi.
Lam quang trên thân thể kia không ngừng truyền tống cùng với rất nhiều Thủ Mật Nhân và huyết duệ còn lại bị dẫn đi lúc trước.
Hiện giờ, cả thân thể Na Bất Tu Tư đều là loại lam quang loá mắt kia, thế này là…
Nó muốn chạy! !?
Vất vả lắm mới tìm được vị trí của Mật Khóa thứ hai, tháp Sát Na và huyết duệ Nhân Tiên đã phối hợp tìm kiếm hơn mười năm, không ngờ thế mà lại nằm ở đây.
Xuyên qua ánh mắt của huyết duệ, hắn thấy Thủ Mật Nhân chi vương kia đang chuẩn bị di chuyển đi.
Trong lòng Trương Vinh Phương không ngừng lấp lóe ý niệm.
‘Có cần ra tay ngăn cản không đây! ?’
Rõ ràng đây là mai phục, là mồi nhử, nhưng hết cách rồi, mồi này quá thơm.
Cuối cùng.
Trương Vinh Phương kéo huyết bào lên che khuất toàn thân.
Vù!
Hắn bỗng biến mất tại chỗ, triển khai năng lực không gian, truyền tống thẳng đến vị trí của Thủ Mật Nhân chi vương phía dưới.
Chỉ là, khi hắn vừa truyền tống xuống, thì một vết nứt truyền tống trong suốt mở ra giữa không trung trong hang động rộng rãi dưới đất.
Trước khi hắn bước qua vết nứt.
Bỗng chốc, xung quanh lóe lên luồng lam quang chói lóa.
Trương Vinh Phương còn chưa kịp định thần lại, sau một trận trời đất quay cuồng, trước mắt hắn hoa lên, kế đó hắn đã xuất hiện trong khoảng không hoàn toàn đen kịt, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Không trung trước mắt hắn chậm rãi xuất hiện một cánh cửa bừng sáng.
Cánh cửa kia có hình bán nguyệt hết sức bình thường, bên trong lộ ra ánh sáng trắng cực kỳ chói mắt, không thấy được gì.
Vút.
Bỗng nhiên, sau một loạt tiếng rít nhỏ, giữa Trương Vinh Phương và cánh cửa chầm chậm hiện ra những bậc thang.
Những bậc thang kia ở trạng thái trong suốt, hai bên và mặt ngoài được khắc rất nhiều hoa văn và ký tự.
“Ta là Thủ Mật Nhân chi vương của Mật Khóa thứ hai—— Na Bất Tu Tư.” Trong bóng tối, một giọng nữ lạnh lùng chậm rãi vang lên.
“Thứ ta nắm giữ là phong tỏa ý thức tinh thần, ký ức và tri giác.”
“Phong tỏa? Na Bất Tu Tư, ngươi có thể nói cho ta biết rốt Cuộc Tam Đại Mật Khóa đang đề phòng cái gì không?” Trương Vinh Phương bừng tỉnh, vội vã hỏi.
Đây vẫn luôn là điều khó hiểu nhất trong lòng hắn.
“Đề phòng tai họa lan rộng.” Na Bất Tu Tư lạnh lùng trả lời. “Trả lời hoàn tất.”
“Tiếp theo, ta sẽ rời khỏi chỗ này, nếu ngươi muốn rời đi, ngươi phải trả lời câu hỏi tính toán trên các bậc thang dưới chân ngươi.
Dưới chân ngươi chính là câu hỏi kiểm tra được gọi là bậc đá tâm trí. Có tổng cộng ba cấp, ngươi nhất định phải trả lời đúng hết.
Một khi trả lời sai một câu, ngươi sẽ vĩnh viễn ở lại trong không gian này, mất đi tư cách rời đi.”
Bậc đá tâm trí! ?
Trương Vinh Phương lập tức hiểu được Quần Tinh đang giở trò gì.
Lẽ nào bài kiểm tra từ Thủ Mật Nhân chi vương của Mật Khóa thứ hai chính là bậc đá tâm trí, mà bài kiểm tra này có thể phong tỏa hắn ở đây, không có cách nào ra ngoài ứng đối với người khác.
Vậy nên, chỉ cần nhân lúc này mà làm chuyện bọn họ muốn làm.
“Ngược lại không nghĩ tới, cửa ải của Mật Khóa thứ hai vốn nên để cho Lang nếm thử, giờ lại là ta tới trước.”
Nét mặt Trương Vinh Phương không thay đổi, hắn đã xác định mục tiêu của Quần Tinh là hắn, vậy thì đối phương sẽ không ngờ rằng hắn có năng lực khôi phục tuyệt đối.
“Thế thì... bọn họ muốn dùng thủ đoạn gì để thừa cơ giết chết ta! ?”
Tâm niệm vừa động, hắn sử dụng năng lực không gian quanh người, làm cho từng vòng gợn sóng trong suốt bao phủ toàn thân.
Nhưng chỉ trong giây lát.
Những gợn sóng này nhanh chóng tiêu tán, năng lực không gian mất đi hiệu lực, hắn vẫn ở yên một chỗ.
“Lửa.”
Trương Vinh Phương không chút kinh ngạc, hắn nâng tay lên, lòng bàn tay dấy lên ngọn lửa mạnh mẽ thuộc về Chu Tước.
Nam Minh Ly Hỏa.
Hắn nhẹ nhàng ném đi, ngọn lửa màu vàng đỏ kia còn chưa bay ra được nửa mét thì lam quang đã sáng lên, thế là nó biến mất không còn một mảnh.
“Thú vị.” Trương Vinh Phương không ngừng thử các loại năng lực khác.
Nhưng không có bất kỳ lực lượng nào có thể thoát ra khỏi sự bao phủ của lam quang kia.
Lam quang chỉ vừa lóe lên, hết thảy mọi thứ đều biến mất.