Chương 1921: Pháp (6)
“Ngươi suy nghĩ nhiều rồi, cấp độ cao ngươi không ý thức được, cho dù có ném ngươi vào Đạo Môn cũng không gặp được. Ngươi thấy cánh cửa đó rồi đi, nhưng bản chất của nó cũng không phải là tại đó, mà là ở trong lòng của ngươi.” Linh trầm giọng trả lời.
“Như vậy. Học sinh đã hiểu.” Lúc này Trương Vinh Phương vỗ cánh về phía trước, đạp lên trên thềm đá thứ hai.
Nhưng vào lúc này, một lực kéo khổng lồ bỗng nhiên bao phủ hắn từ phía sau.
“Huyết Vương, ngươi nên xuất hiện rồi. Trước đó có nhiều hiểu lầm đối với ngươi, có lẽ chúng ta hẳn là nên đối mặt trao đổi.”
Giọng của Na Bất Tu Tư lại vang lên.
“Chờ đã!” Trương Vinh Phương rùng mình trong lòng, hắn mắt thấy nói không chừng có thể thu hoạch được đáp án mình muốn từ hai thềm đá khác.
Thế nhưng cố tình lại vào lúc này!
“Đợi ta thêm một lát... Đợi! !” Hắn còn nói chưa xong, một chùm sáng lam quang gai mắt chớp mắt đã bao phủ toàn thân hắn.
Xoẹt, lam quang tiêu tán, Trương Vinh Phương đã biến mất ở chỗ cũ.
Mặt đất.
Bầu trời dần hóa thành màu đỏ thẫm.
Tầng mây dần bị Thiên Mạc màu đen bao trùm, ngăn cản, vốn là Thiên Quang sáng ngời, lúc này đã mất đi bá đạo trước đó, bọn nó không ngừng rơi xuống Thiên Mạc màu đen, có ý đồ đột phá phong tỏa, nhưng không làm nên chuyện gì.
Thiên Mạc của Huyết Minh bao hàm rất nhiều quần vi khuẩn đặc thù có thể lợi dụng năng lượng Thiên Quang, bọn nó không ngừng chuyển hóa Thiên Quang thành Thiên Mạc, sinh ra năng lượng mở rộng.
Thiên Quang không ngừng chiếu rọi, trái lại khiến tốc độ bao trùm của Thiên Mạc nhanh hơn.
Trên mặt đất, thảm máu đỏ sậm giống như làn da huyết nhục to lớn không ngừng, hơn nữa còn là làn da thối rữa.
Nó giống như vật sống, không ngừng lan tràn, bò về phía xa xa.
Mỗi một giây đều có thể bao trùm lượng lớn mặt đất màu đen.
Không khí dần bắt đầu trở nên mờ mịt, bên trong lơ lửng vô số bào tử huyết duệ.
Chỉ cần hút những bào tử này vào trong cơ thể thì sẽ mọc rễ nảy mầm, hấp thụ chất dinh dưỡng của bản thân sinh vật để làm lớn mạnh bản thân.
Bọn nó sẽ ngụy trang bản thân, biến bản thân thành các loại tế bào của bản thân sinh vật, dùng cái này để lừa gạt lấy càng nhiều chất dinh dưỡng.
Mà giờ phút này, đám Ác Linh vốn không ảnh hưởng gì mấy cũng bắt đầu bị bào tử quỷ dị tiến vào bên trong cơ thể.
So với người bình thường, bởi vì bọn nó dạo chơi xung quanh, trái lại thời gian ký sinh sớm hơn rất nhiều.
Lúc này, mấy Ác Linh yếu hơn đã bắt đầu xuất hiện trạng thái không đúng.
Bọn nó bắt đầu ho khan không ngừng, sau đó ho ra máu, bào tử huyết duệ ngụy trang thành ác linh tuyến trong cơ thể không ngừng cắn nuốt năng lượng, tuy bởi vì ác năng phóng xạ trung hoà nên tốc độ ký sinh này rất chậm, nhưng chung quy vẫn là có tiến triển.
"Ra ngoài chưa?"
Trong không gian dưới lòng đất.
Trên đảo đỉnh đầu của Na Bất Tu Tư, đám người Quần Tinh đều có chút khẩn trương nhìn chằm chằm Tác Nhĩ.
"Sắp rồi sắp rồi!" Lúc này trong lòng Tác Nhĩ cũng nôn nóng, nhưng tốc độ của Na Bất Tu Tư nhanh như vậy, không gian Cách Thức không phải tùy tiện muốn vào là có thể vào, muốn ra là có thể ra. Một lần ra vào cần phải bỏ ra cái giá khổng lồ, tiêu hao khổng lồ.
Trước đó bọn họ hoàn toàn chưa từng nghĩ đến kéo Huyết Vương ra ngoài.
Lúc này trên thân thể khổng lồ của Na Bất Tu Tư không ngừng sáng lên vô số hoa văn màu lam.
Trong tất cả hoa văn màu lam có từng điểm sáng màu bạc đang chảy đi, cứ như từng bầy cá nhỏ linh động.
Mắt thấy hư ảnh tinh cầu trong tay La ngày càng đỏ, không khí xung quanh như nhiễm một tầng huyết sắc.
Cuối cùng.
Vù!
Từng vầng sáng màu lam nổ tung giữa không trung phía trước mọi người.
Một chấm đỏ từ từ hiển hiện, sáng lên trong vầng sáng.
Soạt một cái, màu đỏ đột nhiên khuếch trương, ngưng tụ thành một bóng người.
Bóng người khoác áo choàng đỏ, tóc đen đến thắt lưng, chính là Trương Vinh Phương vừa bước ra từ không gian Cách Thức.
Tay hắn duỗi về phía trước, hình như muốn nắm lấy thứ gì đó.
Dường như lại xác định không cách nào nắm lấy, Trương Vinh Phương thu tay lại, vẻ khó hiểu trong mắt dần nhạt đi.
Sau đó, hắn nhìn về đảo nhỏ trên thân thể Na Bất Tu Tư cực lớn ở phía trước.
"Đã lâu không gặp, Huyết Vương, vừa hay ta kịp thời qua đây kéo ngươi ra ngoài, nếu không, có thể qua thời gian nữa ngươi sẽ không cách nào thoát khỏi." La tiến lên một bước, âm thanh bình tĩnh. Đây là mượn cớ đã nói ngay từ lúc đầu.
Người của Quần Tinh còn lại đều khẩn trương nhìn nàng ta và Trương Vinh Phương, cùng đợi kết quả.
Mà đám người Tác Nhĩ sớm đã trốn trước.
Bọn họ có mặt ở đây hay không đều không ảnh hưởng Huyết Vương ra tay cứu vãn mọi thứ.
Cho nên sau khi suy nghĩ, tất cả Thủ Mật Nhân đều ẩn núp đi.
Tam Vương của tháp Sát Na cũng như vậy, sớm ấn núp rời đi.