Chương 1924: Pháp (9)
Một khi Na Bất Tu Tư đại nhân không còn nữa thì việc ra vào không gian Cách Thức sẽ trở nên vô nghĩa.
Nhìn thấy Na Bất Tu Tư khổng lồ không thể nào nhúc nhích, cơ thể nhanh chóng vỡ vụn và hóa thành bọt biển.
Đám người ở trên đỉnh đầu nó đều nháo nhào thi triển thần thông của mình, bay đi từ phía sau để tránh dư âm của trận chiến.
Chỉ thấy khi thân thể Na Bất Tu Tư đã biến mất một nửa.
Không gian bỗng nhiên vặn vẹo, tạo thành một vòng xoáy.
Oành!
Một huyết ảnh trong nháy mắt bay ra.
“Lang, dừng tay!”
Lang thờ ơ, lòng bàn tay bỗng nhiên siết chặt.
Nhiều điểm xám hơn nhẹ nhàng bay ra khỏi tay hắn ta, bay về phía Na Bất Tu Tư.
“Ta tạm thời cần nó làm một việc! Bây giờ nó chưa thể chết được!” Trương Vinh Phương vội vàng nói: “Ngươi có điều kiện gì thì mới có thể buông ra cho ta!”
“Vô nghĩa.” Lang bỗng nhiên nói.
Ngay lập tức, toàn thân Na Bất Tu Tư xuất hiện hằng hà sa số điểm xám.
Nó đứng yên giằng co trong giây lát.
Sau đó, hoàn toàn tan vỡ, biến thành vô số đốm xám, giống như những bông tuyết màu xám bay lả tả, rơi xuống dưới.
Lang rút tay lại, quay sang đối mặt với Trương Vinh Phương.
“So với Mật Khóa, tất cả mọi thứ của ngươi chẳng có ý nghĩa gì với ta cả.”
“Nói đến thì ngươi quả thực rất thú vị, rất hấp dẫn. Nhưng chỉ thế thôi.”
Một đoạn tay bị mất của hắn ta nhanh chóng được vô số điểm xám tập hợp lại và khôi phục nguyên vẹn.
Sau khi rút tay về, Lang vung tay lên rạch một đường, không gian trước mặt hắn ta nứt ra một cái khe, hắn ta định tiến vào, rời khỏi đây.
Nhưng một ánh sáng đỏ nhanh chóng sáng lên khiến vết nứt hắn ta mở ra rung chuyển dữ dội, vỡ vụn rồi tiêu tán.
“Hả?” Hắn ta quay đầu nhìn về hướng Trương Vinh Phương.
Ngọn lửa nóng rực tạo thành một hỏa châu tròn trong tím ngoài trắng, trôi lơ lửng bên cạnh Trương Vinh Phương.
Không chỉ vậy, còn có một viên châu nội hạch màu vàng đất cũng ngưng tụ và hiện ra.
Viên thứ ba là một viên châu trắng tinh với hoa văn máu thịt nào đó, mơ hồ có chút âm u lạnh lẽo vờn quanh.
Bên dưới ba viên châu là một chuỗi các hạt châu nhỏ hơn. Chúng có đủ loại màu sắc, mỗi màu đan xen và giải phóng các loại khí tức khác nhau.
Có viên là lạnh lẽo, có viên là hung ác, có viên là êm dịu lại có viên là điên cuồng.
Lúc này, dưới các quầng sáng khác nhau, Trương Vinh Phương lạnh lùng nhìn đối phương.
“Thú vị, đây đều là huyết mạch ngươi nắm giữ à?” Lang mỉm cười: “Mỗi một loại tiềm lực đều không tệ, đáng tiếc… Ngươi nắm giữ quá thô bạo.”
“Ta đã nói, ta muốn ngươi dừng tay.” Ánh mắt Trương Vinh Phương âm trầm, gắt gao nhìn chằm chằm Lang.
“Là một kẻ yếu, ai đã cho ngươi tự tin để ra lệnh cho ta thế?” Lang lại giơ tay lên nhắm thẳng vào Trương Vinh Phương.
“Ta không thể đánh bại ngươi. Nhưng ta có thể phá hủy mọi thứ ngươi muốn làm!” Trương Vinh Phương thấp giọng nói: “Mục tiêu ta không thể đạt được thì không ai có thể đạt được!”
Hắn nhìn Lang chăm chú rồi bỗng lộ ra một nụ cười vặn vẹo.
“Có gan thì ngươi giết ta đi.”
“…” Lần này đến lượt khóe miệng Lang mím thành một đường thẳng.
Hắn ta biết Trương Vinh Phương rất khó giải quyết.
Năng lực của đối phương quá khó chơi, trừ khi trong nháy mắt hủy diệt toàn bộ tinh cầu, nếu không thì điều đó hoàn toàn là không thể. Không!
Không thể loại trừ khả năng còn có những tế bào khác của Trương Vinh Phương được phóng thích trôi lơ lửng trên bầu trời.
Nhưng nếu vậy thì không thể nào mở được lối đi, sẽ không biết bao nhiêu năm nữa hắn mới có thể trở về Bạch Đồng.
Hai người lơ lửng giữa không trung, giằng co, nhất thời không ai nói gì.
“Xem ra ngươi chắc chắn ta không thể làm gì ngươi nhỉ?” Lang chậm rãi nói.
“Ta ở ngay đây, nếu ngươi có bản lĩnh thì có thể tùy ý giết ta!” Trương Vinh Phương trả lời.
“Khặc khặc khặc.” Lang bỗng nhiên phát ra một tiếng cười điên cuồng cực kỳ chói tai.
“Xem ra ngươi đã đạt đến mức không thể hoàn toàn thanh trừ rồi.”
Tay phải của hắn ta khẽ nắm hờ, một thanh trường kiếm răng cưa do những đốm sáng màu tím tạo thành, trong nháy mắt được ngưng tụ.
Toàn thân thanh trường kiếm có màu xám, nó hoàn toàn không có độ sáng của một lưỡi kiếm bình thường.
Phần tay cầm chuôi kiếm của nó được làm từ vô số nhãn cầu đỏ trắng, trông giống như một mảnh mụn nước phồng rộp trên da thịt.
Ở sườn kiếm, có những ký tự vàng vặn vẹo kỳ lạ, tổng cộng có chín ký tự, lúc này được cầm trong tay Lang, mỗi một cái không ngừng phát ra kim quang.
Ngoài ra, còn có nhiều mẫu viền khác giống hoa, cỏ và mây. Những hoa văn này làm cho toàn bộ thanh kiếm dài trông cổ kính, lộng lẫy và huyền bí.
“Không ai có thể ngăn cản ta.”
Hắn ta nhẹ nhàng giơ kiếm lên chĩa về phía Trương Vinh Phương.
“Vậy thì thử xem.” Trương Vinh Phương xòe hai tay ra, ngọn lửa màu tím nóng rực bùng lên trong lòng bàn tay.