Chương 1928: Sống và chết (2)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,765 lượt đọc

Chương 1928: Sống và chết (2)

"Kết thúc rồi. Dù ngươi có thể tái sinh như thế nào, ta đều có thể hủy diệt mọi lúc. Cho đến khi ngươi mất đi tất cả lực lượng, không còn sức nhúc nhích."

Lần này Lang thật sự đã quyết tâm.

Nguyên Tử Tự Liệt Kiếm là đại thành khổ tu mà hắn nghiên cứu vô số năm qua mạnh hơn Thiên Địa Tuyệt Diệt Phân Tử Kiếm nhiều, cũng toàn diện hơn.

Nhưng loại thi triển kiếm thuật khủng bố này, dù là hắn cũng cần bỏ ra cái giá lớn. Với thể lực dự trữ của hắn, cửu đại Nguyên Tử Tự Liệt Kiếm, hắn cùng lắm chỉ sử dụng liên tục ba chiêu.

Tuy thân thể mạnh nhất của tộc Linh Nhãn mạnh mẽ, nhưng vẫn không cách nào chống đỡ hắn thi triển toàn bộ lực lượng.

“Nói cho cùng, nguồn năng lượng của tinh cầu này thực sự quá nhỏ yếu, so với Bạch Đồng, giống như hạt muối bỏ biển, không đáng nhắc tới. Nếu ta có thể trở về Bạch Đồng…” Lang nhìn cát vàng đầy trời, trong lòng không tự chủ được mà nhớ đến những năm tháng mình ở Bạch Đồng.

Loại nhớ nhung quê hương đó ngày càng mãnh liệt.

Hắn ta không thể chờ đợi được mà muốn trở về Bạch Đồng.

Gầm!

Xa xa truyền đến tiếng rống giận kinh khủng đinh tai nhức óc.

Một Trương Vinh Phương lần nữa cấp tốc sinh trưởng, bành trướng, xuất hiện ở mặt đất ngoài nghìn dặm.

Thân thể của hắn cấp tốc gia tăng, đảo mắt đã đạt đến phương diện Chung Thức, thân thể khổng lồ hơn vạn mét, chỉ nhấc chân đạp đất đã tạo thành từng đợt động đất khủng bố.

Nửa thân trên của hắn xuyên qua biển mây, lộ ra trong Thiên Quang chiếu sáng, nhưng nhiệt lượng và phóng xạ ô nhiễm của Thiên Quang cường hãn, trái lại bổ sung năng lượng tiếp viện cho Trương Vinh Phương.

Lực lượng bản thân hắn đang nhanh chóng hồi phục. Cùng lắm chỉ cần mấy giây là có thể khôi phục lại trạng thái toàn thịnh nhất.

Nhưng tiếc là… lần này Lang thật sự động sát ý. Dù chỉ là mấy giây ngắn ngủi, Lang cũng không cho hắn.

Mới vừa nâng người lên, Trương Vinh Phương đã cảm nhận được bão cát màu vàng lướt nhẹ qua mặt.

Sau đó, thân thể hắn bắt đầu hóa thành bụi một cách không thể ức chế, lần nữa tiêu tán không còn gì.

Nếu không phải trên mặt đất lưu lại mấy vết chân, có lẽ có người sẽ cho rằng Trương Vinh Phương xuất hiện trước đó là ảo giác.

Không chỉ như vậy, tất cả thảm máu của châu Hắc Sa, tất cả huyết nhục Trương Vinh Phương phân tán cũng bắt đầu nhô lên, sinh trưởng, không ngừng mọc ra từng Trương Vinh Phương.

Nhưng những Trương Vinh Phương này thậm chí chưa kịp hấp thu nguồn năng lượng dinh dưỡng lớn mạnh, đã bị cát vàng của khí quyển bao trùm tiến vào hủy diệt.

Lúc này đám người Quần Tinh hoàn toàn không còn nhìn thấy bất kỳ tràng diện chiến đấu nào nữa.

Chỉ có hư ảnh tinh cầu lơ lửng trong tay La còn có thể miễn cưỡng nhìn ra Trương Vinh Phương và Lang giao thủ.

Trên bề mặt tinh cầu, từng giọt máu lớn nhỏ khác nhau không ngừng hiện lên, sinh trưởng biến lớn.

Nhưng rất nhanh, có vô số cát vàng, như gió thổi qua, hoàn toàn chôn vùi giọt máu đó.

Một lần, năm lần, mười lần, mấy chục lần, hơn trăm lần.

Thời gian đang không ngừng trôi qua.

Mà giằng co như vậy cũng luôn được duy trì.

Từng tòa thành trì của Huyết Minh, màu sắc trở nên nhạt đi, gen của Trương Vinh Phương trong cơ thể của đám huyết duệ cũng dần biến thành đối tượng hủy diệt của cát vàng.

Vô số cát vàng giống phấn hoa, dần bao trùm khắp cả khí quyển của tinh cầu này.

Chỉ cần có tế bào huyết duệ, hoặc là virus hơi lộ ra, thì sẽ có cát vàng nhanh chóng đến gần, tiêu diệt tất cả.

"Chém giết như vậy quá khủng bố rồi!"

La chưa từng nghĩ đến lực lượng của Lang lại mạnh như thế, cũng chưa từng nghĩ tới lực sinh mệnh của Huyết Vương Trương Vinh Phương lại khủng bố đến vậy.

Hai người này đều đã đứng ở đỉnh điểm lĩnh vực thuộc về bản thân.

“Vĩnh Tục cung chủ, hiện tại, rốt cuộc là ai thắng ai thua thế?” Mấy người Phần và Tu Trạch Lạp Tư của Linh Minh Nhân Minh đã không cách nào thấy rõ tình hình chiến đấu được nữa.

Một nhóm người lơ lửng ở giữa không trung, La không ngừng phất tay vẽ ra vết nứt không gian, mang theo mọi người nhanh chóng xuyên qua.

Trong thời gian mấy giây ngắn ngủi, bọn họ đã vượt qua mấy vạn cây số, đi tới một mặt đất màu đen tương đối an toàn.

“Ta không biết.” La im lặng, trả lời.

“Trận chém giết của bọn họ đã trải rộng toàn tinh cầu, coi như là ta, cũng không có cách nào quan sát được tình hình thực tế. Điều duy nhất ta có thể biết là bọn họ vẫn còn đang chiến đấu.”

Mọi người nghe vậy, đều ngẩng đầu lên nhìn bầu trời rộng mênh mông kia.

Vô số cát mịn màu vàng trên bầu trời đã triệt để thay thế sự tồn tại của Thiên Mạc màu đen.

Từng đống cát vàng chợt rớt xuống liên tục, không tiếng động đánh trúng một nơi nào đó trên bề mặt tinh cầu.

Giống cột sáng mà Thiên Quang đánh xuống.

Chỉ khi nhìn thấy một màn như vậy, mọi người mới có thể biết được Lang vẫn còn đang chiến đấu với Trương Vinh Phương, đang tiêu hủy vô số huyết nhục gieo rắc toàn cầu của đối phương.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right