Chương 1932: Sống và chết (6)
“Không có ai hết!”
…
Tháp Sát Na.
Trên chiếc sân màu nâu rộng lớn, cơ thể cao lớn của Lang chậm rãi thức tỉnh.
“Thế mà… vẫn còn chưa chết sao! ?”
Sức tính toán khổng lồ và phạm vi giám sát ác linh kinh khủng của hắn ta, khiến hắn trong nháy mắt đã tính toán ra tình huống của Huyết Vương.
Bên trong Đại Linh tương tự cũng có gian tế mà hắn ta phái vào thẩm thấu vào, lúc này thông qua dấu vết nhỏ bé và tình báo gian tế truyền ra.
Hắn ta lập tức biết rõ được tình huống Huyết Vương vẫn không chết.
“Biến đổi về lượng. Lại là cái biến đổi về lượng kỳ dị kia sao?”
Trong lòng Lang kinh nghi bất định.
Nhưng giờ này khắc này, vận dụng Nguyên Tử Tự Liệt Kiếm hai lần liên tiếp, hắn ta đã không có dư thừa sức lực nào để tiếp tục thắt cổ Huyết Vương.
Hắn xác thực có thể một lần nữa lại sử dụng Nguyên Tử Tự Liệt Kiếm với tư cách là con bài chưa lật, nhưng điều đối với người chậm rãi tích lũy lực lượng như hắn thì muốn ra tay lần nữa, chí ít cần tích góp từng tí một trong vòng mấy chục năm mới được.
Cấp tốc khôi phục lực lượng toàn thân giống như Huyết Vương, hắn ta làm không được.
Đây cũng là đặc điểm của lực lượng bản thân tinh thuần. Lực lượng vô cùng tinh thuần, vốn là sự tồn tại có mật độ cực cao. Nếu muốn khôi phục, tốc độ của hắn ta cũng kém xa tít tắp các loại hình khác.
Nhưng ưu điểm nằm chính ở chỗ, lực lượng tinh thuần có uy lực cực lớn khi xuất thủ.
Lang nằm úp trên sân, không động đậy được nữa.
Hắn ta hiểu rằng, lần giao thủ này, bất luận là hắn ta hay là Huyết Vương thì cũng đều đã để lộ con bài chưa lật.
Hắn ta không giết chết Huyết Vương, Huyết Vương cũng không làm gì được hắn ta cả.
“Kết thúc tất cả hành động tiêu diệt nhằm vào Huyết Minh.” Hắn ta suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là lên tiếng.
Trên ba đài cao xung quanh sân, ba Ác Vương đều trầm mặc, hiển nhiên hiểu được là do nguyên nhân gì.
“Huyết Vương, như vậy cũng chưa chết sao? !” Đôi môi Áo Phỉ Gia khẽ nhếch, có chút chấn động nói.
“Lang đại nhân giết hắn ta 972323 lần, cuối cùng vẫn còn vận dụng kiếm chiêu huyết mạch đạo trảm diệt cường đại, thế mà vẫn…! ?” So với Áo Phỉ Gia thì Minh hiểu rõ độ cao thực lực của Lang hơn, lúc này trong lòng cũng càng rung động hơn.
“Nhưng bất kể như thế nào, Huyết Vương tuyệt đối đã bị tổn thương nguyên khí nặng nề. Thứ một kiếm kia chém chết, không chỉ là sinh cơ máu thịt, còn có tất cả ý thức tinh thần trong đó nữa. Nếu hắn muốn khôi phục, cũng chắc chắn là rất khó!” Áo Phỉ Gia cấp tốc khôi phục lại, trầm giọng nói.
“Việc này dừng ở đây. Đúng như ngươi nói đấy, ta vận dụng sức mạnh cấm kỵ, có thể tạo thành đả kích mang tính hủy diệt đối với ý thức của hắn. Cho nên coi như là hắn, nếu muốn khôi phục toàn thịnh thì cũng cần phải có thời gian.” Lang thản nhiên nói.
Hôm nay hắn ta đã mơ hồ cảm giác được một tia gấp gáp.
Trước đó, hắn ta có sự chắc chắn tuyệt đối, tự tin tuyệt đối, tin rằng mình xuất thủ là có thể trong nháy mắt áp diệt tất cả.
Tất cả trên thế giới như là đường vân trên tay, rõ như lòng bàn tay.
Nhưng bắt đầu từ khi Huyết Vương đột nhiên xuất hiện, thời gian qua nụ cười mỉm nơi khóe miệng hắn ta bắt đầu nhạt dần, cho tới bây giờ đã hoàn toàn biến mất.
Tuy Trương Vinh Phương còn chưa có cách nào chạm đến tầng thứ mà hắn ta đang ở, nhưng một đối thủ không cách nào giết chết, không cách nào triệt để hủy diệt được, cuối cùng vẫn là khó chơi chán ghét.
“Tiếp tục xử lý việc Mật Khóa, không thể gián đoạn. Mật Khóa thứ hai bởi vì cơ may cho nên dễ dàng giải quyết, nhưng Mật Khóa thứ ba cực mạnh cũng là thần bí nhất sẽ không dễ dàng bị tìm ra như vậy được.” Lang lên tiếng nói.
“Bạch Đồng càng gần, thời gian của chúng ta không nhiều lắm.” Hắn ta ngửa đầu nhìn lên bầu trời, qua cánh cửa sổ thủy tinh trong suốt trên đỉnh tháp, có thể thấy màu thuần trắng lóa mắt của Thiên Quang rực rỡ.
Tất cả mọi người đều cho rằng, hắn ta là vì đào vong nên mới tham dự kế hoạch mở lối đi khoảng cách dài, chỉ có chính hắn ta hiểu, hắn ta là vì về nhà.
Nhanh lên một chút nhanh lên chút nữa.
Lang cảm nhận được sự trống rỗng vô cùng trong cơ thể, càng cảm thấy đợi không kịp, không chờ được muốn trở về Bạch Đồng.
Khu trao đổi Đại Linh.
Đại Linh.
Trong tiếng rao hàng vang lên liên tục, phố lớn ngõ nhỏ khắp nơi toàn là xe đẩy và người bán hàng rong.
Trâu ngựa qua lại thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm nhẹ xình xịch,
Nữ tử nắm tay đứa trẻ bên cạnh tản bộ, vui cười không tắt.
Người giang hồ đeo đao, mang kiếm đi lại vội vã, cúi đầu không dám gặp ai.
Người trồng rau bán than khúm núm chỉ dám đi ở ven đường.
Tất cả y như dĩ vãng, chưa từng thay đổi.
Trương Vinh Phương mặc bộ trường sam màu trắng, eo thắt đai lưng màu đen, khí chất thanh lãnh nhưng lạnh lùng vô vi của người Đạo Môn bày ra không bỏ sót.