Chương 1934: Sống và chết (8)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,832 lượt đọc

Chương 1934: Sống và chết (8)

“Là bởi vì bọn họ muốn đạt được nguyện vọng so với tính mạng của mình thì còn quan trọng hơn đi” Thiên Nữ nói khẽ.

“Con người, sinh ra đã ích kỷ, là cái gì khiến cho bọn họ nghĩ có vật ngoài thân sẽ nặng hơn cả tính mạng của mình?” Trương Vinh Phương lại hỏi.

“Ta không cách nào trả lời được.” Thiên Nữ lắc đầu. Vấn đề ngược dòng bản nguyên như vậy, nàng không hề nghĩ tới, cũng không muốn nghĩ đến.

“Chính là thế gian vô thường này đấy…” Trương Vinh Phương nhẹ nhàng thở dài: “Người đã định trước là sẽ chết, bọn họ chỉ là muốn lựa chọn cách chết mà mình muốn. Là như ngôi sao băng xán lạn, hay là bình thản yên ổn suốt cuộc đời, tình nguyện bình thường. Thật ra thì, đây cũng không phải là mỗi mình con người, thiên địa vạn vật, thứ gì có linh đều là như thế.”

Thiên Nữ vẫn im lặng, tuy nàng đọc đủ thứ thi thư, nhưng so sánh với Trương Vinh Phương lúc này tự nhiên là kém xa tít tắp.

“Nếu mọi thứ trên thế gian đều giống như trong dự liệu, đó chính là không ngừng lặp lại, lặp lại mang đến chán nản, mang đến tuổi xế chiều.”

Trương Vinh Phương nói rồi, lại không tự chủ được hồi tưởng lại trải nghiệm hơn trăm ngàn lần sống và chết của mình.

Trong sự luân chuyển sống chết vô chỉ cảnh ấy, hắn nhìn không thấy hy vọng, không biết bao giờ sẽ đình chỉ.

Nhưng lòng tin đối với bản thân, quyết tâm rằng mình sẽ không chết lại giống như bảo thạch bị long đong, không ngừng được mài giũa trong sức mạnh của Lang, càng thêm tỏa ra hào quang óng ánh.

Trong sự ma diệt vô tận nhìn không thấy hy vọng, nếu không phải bị tiêu diệt ý chí, thì nhất định sẽ giương cánh bay lượn.

“Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì?” Thiên Nữ mơ hồ cảm giác có chút không đúng, cuối cùng vẫn phải lên tiếng hỏi.

“Bây giờ ta có chút lý giải Lang rồi.” Trương Vinh Phương mỉm cười nói.

Trước mắt hắn tự động hiện ra rậm rạp hạng mục của thanh thuộc tính.

Trong đó các huyết mạch Huyết Tộc Thủy Tổ vẫn còn ở đấy, chỉ là không triệt để bày ra, lúc này đều bị hắn lấy ý chí áp chế, không có kích hoạt.

Trong cơ thể đã từng coi như tinh khiết này, hắn thực sự cũng chỉ có mấy năng lực thiên phú ban đầu.

Không hơn.

“Ý thức sinh linh đúng là một thứ rất kỳ diệu.” Trương Vinh Phương không thèm để ý cảnh báo trực giác đỏ như máu không ngừng lóe lên phía dưới thanh thuộc tính.

‘Cảnh báo trực giác: Ý thức của ngài đã nghiêm trọng lệch khỏi quỹ tích bình thường, bắt đầu xuất hiện hiện tượng linh nhục xung đột, xin hãy lập tức tiến hành tu tâm nhập định, khôi phục trạng thái linh nhục phù hợp. ’

“Lang từng nói, ta là biến đổi về lượng duy nhất trên thế gian này, điểm duy nhất có thể đột phá cách cục. Vậy thì vì sao là lại ta?”

Trương Vinh Phương tự hỏi.

Giờ khắc này, tâm niệm không thể đếm hết trong đầu của hắn nhanh chóng chuyển động, lóe ra, va chạm.

Giờ này khắc này, hắn bỗng nhiên hiểu ra, vì sao mình mãi mà không lĩnh ngộ đạo của thương.

Trong ngũ khí triều nguyên, bộ phận thuộc về thương, hắn vẫn cho rằng đó là tâm tình thương hại người khác.

Nhưng… cho đến lúc này, hắn mới hiểu được. Thương đấy thực sự không phải là đối với người khác.

Mà là đối với chính mình.

Con người so với thiên địa này, giống như phù du, triêu sinh mộ tử*, sao mà bi tai.

* Sáng sống chiều tối chết giống như sớm nở tối tàn.

“Trật tự của cực độ sẽ chỉ làm cho ý thức trở nên già cỗi, chỉ có biến số mới có thể đem lại hy vọng.” Trương Vinh Phương bỗng nhiên lên tiếng.

“Ta không hiểu.” Thiên Nữ có chút mờ mịt.

“Không sao hết. Ngươi chỉ cần hiểu một chuyện.” Trương Vinh Phương mỉm cười, từng tia hắc khí mơ hồ lưu chuyển trong đáy mắt hắn.

“Chỉ có nỗi kinh hoàng giữa sống và chết mới có thể tạo ra đóa hoa thuần khiết và kiên cố nhất.”

Tít tít tít tít!

Ngay lúc này, trực giác cảnh cáo trong thanh thuộc tính của hắn phát ra tiếng reo vang, không ngừng cảnh báo nhắc nhở hắn dừng loại tư tưởng nguy hiểm này lại.

Nhưng đây là lần đầu tiên Trương Vinh Phương hoàn toàn không thèm để ý đến nhắc nhở của thanh thuộc tính.

Hắn đã hiểu rõ bản thân nên đi con đường kế tiếp như thế nào.

Rốt cuộc đạo trong tương lai của bản thân nằm ở đâu.

Thanh thuộc tính không phải là lồng giam hạn chế hắn hay tấm lưới sắt khống chế hắn, mà chỉ có thể là công cụ phụ trợ của hắn.

Dựa theo câu nói sau cùng hắn đã nói kia.

Tất cả năng lực thiên phú trên thanh thuộc tính trong mắt Trương Vinh Phương bắt đầu chớp lóe, lay động và run lên nhanh chóng.

Như thể có thứ gì đó đang ảnh hưởng đến toàn bộ thanh thuộc tính một cách dữ dội.

Đối với dị năng bắt nguồn từ tự thân này, Trương Vinh Phương rất rõ ràng, thứ duy nhất có thể ảnh hưởng đến nó chỉ có ý thức của chính mình.

‘Trật tự kết thúc, hỗn độn vĩnh hằng. ’ Trong lòng hắn bỗng nhiên hiểu rõ đạo lý này.

Nếu nói sinh mệnh thể hiện cho hết thảy trật tự của cực độ, vậy cuối cùng loại cực độ này sẽ dẫn đến hỗn loạn, hỗn độn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right