Chương 1947: Trưởng thành (10)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 736 lượt đọc

Chương 1947: Trưởng thành (10)

“Chỉ là không phải đã thẩm tra đối chiếu tọa độ rồi ư? Tại sao còn phải thẩm tra đối chiếu nữa?” u Nam kịp thời phản ứng.

“Việc thẩm tra đối chiếu lặp đi lặp lại là rất bình thường.” La đáp lời, “Dù sao chúng ta chỉ có một cơ hội, Bạch Đồng sẽ không cho chúng ta thời gian bổ sung năng lượng cho lò năng lượng lần thứ hai đâu.

Vậy nên, một khi lần mở thông đạo này thất bại, vậy thì cả thế giới đều sẽ triệt để xám xịt, mất hết hy vọng.”

Cơ hội chỉ có một lần.

Câu nói này khiến lòng ba người nhất thời đều trở nên nặng nề.

*

Châu Ác Lâm.

Từng tia Thiên Quang hệt như rừng cây, chiếu rọi mặt đất thành bình nguyên kỳ dị sáng tối chập chờn.

Oành! !

Hào quang đỏ thẫm rực rỡ sáng ngời ầm ầm bùng nổ dưới mặt đất.

Từng chùm sáng màu đỏ xuyên qua đất bằng y như những mũi khoan sắt và bay vút lên bầu trời.

Mặt đất hiện lên vô số vết nứt màu đỏ, cảnh tượng này kéo dài một giây rồi hoàn toàn vỡ vụn.

Toàn bộ mặt đất bị uốn cong lên và nổ tung.

Một bóng người mảnh khảnh màu đỏ bay ra từ đó.

Đó là một con rồng kim loại mảnh khảnh toàn thân đỏ bừng, trên đầu của nó có hai chiếc sừng đen nhánh bén nhọn dài tới phần eo.

Hình thái tổng thể trông như Long tộc trong thần thoại phương Đông, năm móng, vảy cá, thân rắn, toàn thân phát ra ánh sáng đỏ.

Grào! !

Rồng đỏ bất chợt há miệng, phát ra tiếng gào thét kinh hoàng đinh tai nhức óc.

Nhưng nó chưa kịp gầm xong thì một tia sáng xám từ dưới mặt đất phóng lên tận trời, xuyên qua trán nó trong nháy mắt.

Tiếng vang ầm ầm vọng ra, rồng đỏ triệt để bùng nổ, hóa thành vô số điểm sáng tản ra bốn phía.

Nhưng điểm sáng còn chưa bay xa đã lại hội tụ ở nơi xa, lần nữa hình thành thân thể khổng lồ của rồng đỏ.

“Ngươi không giết được ta đâu! !” Rồng đỏ rống giận, gào thét về phía điểm sáng màu xám.

“Rất nhiều năm trước cũng có một gia hỏa nói với ta giống như ngươi.”

Trong ánh sáng xám, một người vô diện cầm trường kiếm màu xám trong tay, khóe miệng đang mỉm cười, khoác áo choàng tím đen và lơ lửng giữa không trung.

“Sau đó, hắn biến mất.” Lúc này, người vô diện chính là Lang, chủ nhân của tháp Sát Na.

Hắn ta nâng kiếm lên và chĩa về phía rồng đỏ ở nơi xa.

“Giải quyết xong ngươi rồi cũng là lúc ta chân chính xác định tọa độ cuối cùng.”

Sau khi xác định tọa độ là có thể mở ra thông đạo.

Đây là trình tự sau cùng.

Mà hiện giờ, một khi việc bổ sung năng lượng cho lò năng lượng hoàn tất, chỉ cần chờ La thiết lập tọa độ ổn thỏa, hắn ra sẽ không cần phải kiêng dè bất kỳ điều gì nữa.

Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, Bạch Đồng sẽ chân chính nuốt chửng tinh cầu này, thực chất, hắn ta hoàn toàn có thể không cần phải để ý tới thông đạo và yên tâm chờ đợi là được.

Đáng tiếc, hắn ta lo lắng bản thân không đợi được đến lúc đó.

Trong chốc lát, ánh sáng xám lập lòe, trường kiếm trong tay Lang bỗng chốc vỡ nát và hóa thành vô số bột phấn màu vàng tung bay khắp nơi.

Thoắt cái đã bay đến và bao trùm toàn bộ thân thể rồng đỏ.

Vài hơi thở sau, bột phấn tiêu tan và rồng đỏ cũng triệt để biến mất không còn tăm hơi.

Đối với Lang, tuy sinh mệnh lực của Bất Diệt Chi Hồng khá mạnh, nhưng còn không bằng Huyết Vương lúc trước.

Hắn ta chỉ mới giết có mấy ngàn lần thì đã có thể chấm dứt tất cả rồi.

“Còn mười lăm năm nữa…” Hắn ta nhẹ nhàng thở hắt ra. “Nhất định phải đi, nếu còn không đi…”

Rất nhiều người cho rằng tuổi tác của hắn ta bắt đầu tính từ khi thân thể này được sinh ra, nhưng thật ra không phải vậy.

Hắn ta đã đặt chân lên tinh cầu này từ rất nhiều, rất nhiều năm về trước, thậm chí là trước cả tộc Linh Nhãn rất lâu.

Sau này, tộc Linh Nhãn kiến tạo Thái Uyên, huy động lực lượng của thế giới mục nát, hội tụ ra biển Lãng Quên. Bên cạnh đó còn thành lập khu trao đổi và phong tỏa hết thảy.

Lúc đó, hắn ta đã tự do trôi dạt trên mặt đất, mãi đến khi tộc Linh Nhãn bắt đầu kế hoạch mạnh nhất.

Linh hồn của hắn ta đã sớm đi tới bước đường khô héo trên thế giới cằn cỗi này, nếu không phải nhờ thân thể này nuôi dưỡng, có lẽ hắn ta đã biến mất vào mấy trăm năm trước.

Mà giờ đây, cho dù có thân thể này, hắn ta cũng đã sắp đến cực hạn.

“May mắn thay, trời không tuyệt đường người.” Lang nhìn cảnh rồng đỏ vỡ vụn và triệt để tan biến, sự nôn nóng dần dần sinh ra trong lòng suốt hàng trăm năm qua cũng chầm chậm tiêu tan.

“Nếu việc bổ sung năng lượng cho lò năng lượng hoàn tất, vậy thì Vĩnh Tục cung và các thế lực còn lại cũng không còn tác dụng nữa.”

Khóe miệng hắn ta nhếch lên nụ cười thoải mái.

“Đã đến lúc kết thúc tất cả những chuyện này.”

Biển Lãng Quên.

Biển Lãng Quên vốn rất khổng lồ, lúc này lại giống như mọc cục bướu sưng, ở đường ranh giới đang có mảng lớn máu thịt màu đỏ thẫm đang nhúc nhích, đang lan tràn sinh trưởng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right