Chương 1961: Tận cùng (3)
Đám người vô tri đều bị sóng xung kích và ngọn lửa của vụ nổ triệt để cắn nuốt.
Không có thống khổ, chỉ có sự chết chóc trong nháy mắt. Đám người với số lượng lên tới hàng trăm ngàn, tại thời khắc này, thậm chí còn không có ý thức được nguy hiểm, liền đã rơi vào trong giấc ngủ ngàn thu.
Không chỉ có Nhân Minh, Linh Minh, Vĩnh Tục cung, tất cả mọi thứ liên quan đến cứ điểm, tại thời khắc này, đều nhận lấy sự tập kích của tơ mỏng màu vàng.
Số nhân khẩu tăng trưởng rất nhiều trong hai trăm năm sinh sôi nảy nở, tại thời khắc này đều bị tiêu diệt hết.
Từng tòa thành trấn với số nhân khẩu hơn trăm ngàn đều nổ tung, bị diệt dưới sự bao trùm của tơ mỏng màu vàng.
Mấy triệu sinh mệnh trong nháy mắt đã tiêu tán không còn gì nữa.
“Thấy được không? Đây cũng là kết cục.” Lang giang hai cánh tay ra, nói với giọng điệu hơi hơi cảm khái.
“Hại chết bọn họ không phải ta, mà là các ngươi. Các ngươi gieo nhân, cuối cùng kết xuất ra quả, quả tội ác.”
Sắc mặt La lạnh lẽo, tuy không biết đối phương làm cái gì nhưng một loại cảm giác đè nén, cảm giác tuyệt vọng không rõ không ngừng đánh thẳng vào phòng tuyến trong lòng của nàng.
Giữa lúc im hơi lặng tiếng, thân hình của Lang hiện lên bên cạnh nàng, đưa một tay ra vồ một phát đã nắm chặt chiếc chìa khóa nằm trong tay nàng.
“Kết thúc. Mọi thứ đều…”
Thái Uyên.
Bên trong Thần Hi cung.
Để Ba bỗng dường như cảm giác được cái gì.
Hắn đứng lên, quay đầu nhìn bên ngoài cửa cung, trên sân đá trắng rộng lớn.
Nơi ấy đang có một cánh cửa ánh sáng màu tím hé ra.
Bên trong cánh cửa có mấy bóng người nối đuôi nhau đi ra ngoài.
“Các ngươi… là?” Để Ba có chút chần chờ nghi hoặc.
Qua nhiều năm như vậy, người đi đến Thần Hi cung cực ít cực ít.
Trừ Trương Vinh Phương ra thì chính là chỉ có mấy người rất ít. Mà đám người trước mắt này cũng là thuộc kiểu hắn chưa bao giờ thấy qua.
“Đã lâu không gặp.” Người dẫn đầu trong số những người đến bên trong, xốc lên mũ trùm của áo choàng, để lộ khuôn mặt giống như kim loại màu bạc.
“Đại nhân, bọn ta thực sự, thực sự đã không còn cách nào nữa rồi.”
“Đại nhân? Ta?” Để Ba kinh ngạc chỉ vào mình, có chút mộng bức?
“Nếu không cần thiết thì bọn ta cũng không dám quấy nhiễu sự nghỉ ngơi của ngài, nhưng tất cả đã đến mức bọn ta sắp tuyệt vọng luôn rồi.” Người đến cúi đầu, quỳ một chân trên đất.
“Thế giới sắp hủy diệt, vì một chút hi vọng sống sau cùng, bây giờ có thể cứu được đại cục cũng chỉ có ngài thôi.”
Nhìn nhóm người đều quỳ xuống trước mặt, Để Ba giật mình tại chỗ, dường như hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì.
Nhưng rất nhanh, dường như là bật mở chốt, mấy người kia đến khiến trong đầu của hắn giống như mở ra một chốt mở.
Ký ức không thể đếm hết điên cuồng dũng mãnh tràn vào trong đầu hắn tại thời khắc này.
“Ta…”
Đại Linh.
Giữa không trung, một bóng hình người bỗng nhiên hiện lên.
Theo hình người hiện lên, một tia ánh sáng đỏ một cách tự nhiên tản mát ra từ trên người hắn.
Nhưng rất nhanh, ánh sáng đỏ đã tan rã ẩn núp, không hề phát sáng.
Hai mắt của Trương Vinh Phương dần dần thu hồi từ trong Vực Sâu, lúc này đây hắn liên tục nuốt bốn viên tinh cầu, tìm ra được hơn tỉ hồn thể ẩn núp ở chỗ sâu trong vỏ tinh cầu.
Số lượng hồn thể khổng lồ, khiến lực tinh thần ý thức của hắn tăng lên đến một độ cao cực kỳ cao.
Nhưng lực tinh thần ý thức cũng chỉ có thể có chút hiệu quả ở bên trong khu trao đổi, sau khi rời khỏi đây thì không còn tác dụng gì nữa, không thể ảnh hưởng đến vật chất hiện thực.
‘Không thể tiếp tục cắn nuốt hấp thu được, phải đợi một thời gian dài tiêu hóa một ít. ’
‘Thánh Hồn phải đợi thời gian để tích lũy, thăng hoa, biến chất. Kế tiếp nên dành thời gian tiềm tu rồi. ’
Nghĩ tới đây, hắn bước ra một bước, không gian phía trước vặn vẹo, trong nháy mắt đã chuyển tới bầu trời Nguyện Nữ hạp.
Nhẹ nhàng rơi xuống từ giữa không trung, hắn rơi thẳng xuống ở phía bên ngoài động Nhân Tiên, hai chân đứng lại.
Những năm gần đây, tuy hắn một mực ẩn cư tiềm tu ở Đại Linh nhưng thật ra vẫn luôn có liên hệ với La của Vĩnh Tục cung.
Thường cách một đoạn thời gian, La đều sẽ thu thập một bộ phận tình báo tin tức để truyền lại cho hắn.
Cho nên hắn vẫn có thể nắm bắt và đổi mới tin tức của thế giới bên ngoài ở một trình độ nhất định.
Bình thường chu kỳ truyền tống của La là mỗi năm năm một lần.
Mà bây giờ, khoảng cách lần đưa tin tiếp theo còn có thời gian một năm. Hắn ngược lại không gấp.
Đứng ở sân bên ngoài động, trong lòng của hắn vui mừng tự đắc, vươn tay, một con chim nhỏ màu đỏ bay vụt tới, nhẹ nhàng đậu lên trên đầu ngón tay của hắn.
Chiếp chiếp.
Tiểu hồng điểu giống như trước kia, dáng người mạnh mẽ, tràn ngập linh khí.
Chỉ là lông tơ hơi trắng trắng hai bên gò má cho thấy nó cũng đã rất già rồi.