Chương 518: Mông Trùng vs Tôn Linh Đồng, Dương Thiền Ngọc (1)
Chương 306: Mông Trùng vs Tôn Linh Đồng, Dương Thiền Ngọc (1)
“Bất Không Môn tặc tử!”, trông thấy Tôn Linh Đồng và Dương Thiền Ngọc, Mông Trùng lập tức kết thúc thổ nạp, đứng bật dậy.
Hắn mặt mũi đầy vẻ giận dữ, chiến ý như lửa cháy hừng hực: “Tốt lắm, ta mong đợi nhất chính là gặp được các ngươi.”
“Ta muốn đánh bại các ngươi, nhất là tên Cơ Quan viên hầu kia!”
“Mau xuất chiêu đi!”
“Ta muốn nghiền nát nó!”, Mông Trùng gầm lên.
“Hừ”, gặp được Mông Trùng hùng hổ dọa người, Tôn Linh Đồng không khỏi bĩu môi, thầm chửi phiền phức.
Hiện tại, không phải thời cơ tốt để động thủ.
Tôn Linh Đồng đang dùng thân phận là “Ninh Chuyết”, một khi hắn giao chiến với Mông Trùng, sinh ra kết quả, chắc chắn sẽ bị thông báo.
Sau khi thông báo, tất cả mọi người sẽ biết được tin tức này.
Đối chiếu một cái, liền sẽ phát hiện hai cái tên này ẩn giấu chân tướng, từ đó nhìn thấu kế hoạch của Ninh Chuyết.
Tôn Linh Đồng lo lắng cho Ninh Chuyết.
Dựa theo cơ chế Đại Chuyển Cơ hiện tại, Ninh Chuyết rất có khả năng sẽ gặp những người khác. Nếu như lúc ấy hắn đang ở cùng một đội với những người khác, chợt nghe tin tức “Ninh Chuyết đào thải Mông Trùng”, vậy liền rất lúng túng.
Đến lúc đó, những người đồng hành bên cạnh hắn, tất nhiên sẽ ý thức được, Ninh Chuyết có liên hệ sâu xa hơn với Bất Không Môn, tất nhiên sẽ ra tay với Ninh Chuyết.
“Dựa theo mối quan hệ của tiểu Chuyết với Ninh Tựu Phạm, ông ta hẳn là sẽ không tổn thương tính mạng tiểu Chuyết.”
“Y theo tính tình của Chu Huyền Tích, cùng với mối quan hệ liên minh với Ninh gia, cũng sẽ không để tiểu Chuyết xảy ra chuyện.”
“Nhưng mà, bọn hắn khẳng định sẽ đào thải tiểu Chuyết.”
“Tiểu Chuyết nếu đánh mất tư cách cạnh tranh chức cung chủ, điều này còn khó chịu hơn là giết hắn.”
Tôn Linh Đồng khắc sâu hiểu rõ: Dung Nham Tiên cung trong lòng Ninh Chuyết, còn quan trọng hơn cả tính mạng của hắn, ý nghĩa phi phàm!
Có đôi khi, Tôn Linh Đồng cũng không hiểu nổi -
Ninh Chuyết, một người tâm tư linh hoạt như vậy, sao lại có thể cuồng nhiệt với Dung Nham Tiên cung đến thế.
Nhưng, ai bảo Tôn Linh Đồng và Ninh Chuyết là huynh đệ chứ!
Huynh đệ đã liều mạng như vậy, muốn đoạt lấy Dung Nham Tiên cung, Tôn Linh Đồng cũng chỉ có thể phụng bồi đến cùng.
Nhìn thấy Mông Trùng rục rịch muốn động thủ, trên người đã bắt đầu lấp lóe điện quang, Tôn Linh Đồng vội vàng đưa tay: “Dừng lại! Mông Trùng, ngươi vừa trải qua một trận đại chiến, bản thân bị trọng thương, hiện tại thương thế chưa khỏi hẳn. Ta sẽ không thừa nước đục thả câu đâu!”
Mông Trùng sững sờ, một lần nữa đánh giá Tôn Linh Đồng: “Xem ra là ta đã xem thường ngươi. Bất quá, không sao cả, cứ đánh đi.”
Hắn vỗ vỗ ngực: “Chút thương tổn này tính là gì, ta đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi!”
“Tên này đầu óc có vấn đề, không hổ là người Mông gia. Chúng ta đi.”, Tôn Linh Đồng truyền âm cho Dương Thiền Ngọc.
Con ngươi Mông Trùng hơi co lại.
Hắn mặc dù toàn thân cơ bắp, nhưng trực giác chiến đấu tương đương nhạy bén.
Chỉ cần nhìn thấy Tôn Linh Đồng liếc nhìn Dương Thiền Ngọc một cái, liền lập tức phát giác đối phương không có chiến ý, muốn rút lui.
Tiên tư - Cuồng Bôn Đột Lôi!
Lôi điện lóe sáng, Mông Trùng đã lao tới trong chớp mắt.
Tôn Linh Đồng, Dương Thiền Ngọc: “Cái gì?!”
Thời khắc mấu chốt, hai người kịp thời xuất thủ đón đỡ.
Sau cú va chạm, Mông Trùng dừng lại tại chỗ, còn Tôn Linh Đồng và Dương Thiền Ngọc đều bị đẩy lui bốn năm bước.
Tôn Linh Đồng cầm chủy thủ trong tay, không ngừng hoạt động ngón tay. Y cảm nhận được luồng điện tê dại mãnh liệt.
Còn Dương Thiền Ngọc đeo một bộ Cơ quan nắm đấm, đôi mắt nhìn chằm chằm Mông Trùng, vẻ mặt nghiêm túc: “Sức mạnh này, không tầm thường! Hắn rõ ràng chỉ có tu vi Luyện Khí tầng sáu, ta mặc dù bị áp chế tu vi, nhưng cũng có thực lực Luyện Khí viên mãn.”
“Khó trách Chu Lộng Ảnh lại bị hắn đào thải!”
Toàn thân Mông Trùng điện quang lấp lóe, hai mắt như lửa, chiến ý trong mắt cháy hừng hực.
Hắn nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng noãn: “Động thủ đi! Nhanh lên động thủ với ta!”
“Chúng ta còn có chuyện quan trọng, trận chiến này tạm hoãn sau.”, Tôn Linh Đồng vẫn muốn trì hoãn.
“Ta không cho phép!”, Mông Trùng bỗng nhiên mở miệng.
Chữ “Ta” vừa dứt, thân thể hắn đã biến mất khỏi vị trí ban đầu.
Tới chữ “Không”, hắn đã hung hăng giao phong với Tôn Linh Đồng một lần, đánh bay người sau ra ngoài.
Tới chữ “Phép”, hắn đã ở giữa không trung đỡ được đòn phản công của Dương Thiền Ngọc, sau đó dễ dàng trở về vị trí xuất phát lúc trước.
“Đây chính là tiên tư Cuồng Bôn Đột Lôi sao?!”
“Thật là thần tốc!”
Dương Thiền Ngọc và Tôn Linh Đồng thầm kinh hãi trong lòng.
“Xuyên không thuật!”
Hai người tâm ý tương thông, đồng thời thi triển tuyệt kỹ của Bất Không Môn - Xuyên Không Thuật.
Bên cạnh hai người, không khí dập dờn từng cơn sóng gợn, bọn hắn trực tiếp bước vào trong gợn sóng, xuyên qua không gian.
Sau một khắc, bọn hắn đồng thời xuất hiện trước một cánh cửa nhỏ.
Cánh cửa nhỏ này cách Mông Trùng xa nhất.
Nhưng mà, khi bọn hắn định đẩy cửa bước vào…
Một đạo phích lịch xé toạc không gian, Mông Trùng đã đuổi tới.
Phanh phanh phanh…
Ba người trong khoảnh khắc, đã trực tiếp giao phong gần mười lần!
Sau liên tiếp điện quang hỏa thạch, thân hình Mông Trùng bỗng nhiên xuất hiện ở vị trí cách đó hơn mười bước.
Tôn Linh Đồng thở hổn hển.
Sắc mặt Dương Thiền Ngọc triệt để âm trầm.