Chương 1016: Bạch Hổ Hàm Kiếm thuật
Chín trăm năm trước, tiên tổ Bạch thị bị Thanh Nguyên đã thành đạo tổ giết chết, sau khi chết được phong thành Tây Nhạc đại đế lại là một Bạch Hổ.
Tiên tổ Bạch thị vẫn chưa chết, sau này còn thành tựu Chân Tiên, được phong làm Thiên Tiên, trải qua chín trăm năm tu hành, cộng với cảm ngộ cảnh giới của Tây Nhạc Bạch Hổ Đại Đế, cũng tu luyện đến cảnh giới Chân Tiên đỉnh phong.
Liên quan tới việc này cũng là bí ẩn, trong tam giới, người biết chuyện cũng không tính là nhiều.
Nhưng tiên thần biết được nội tình, trong lòng không khỏi đều suy đoán Tây Nhạc Bạch Hổ Đại Đế cũng chính là tiên tổ Lâm Đông Bạch thị.
Mấy chục năm trước, khi Tô Đình đắc đạo thành tiên, đã chém giết tông chủ ma đạo- Tô Quan Nhi, nhận định đây là chân thân của Tô Quan Nhi.
Nhưng sau khi Tô Quan Nhi chết, lại có một vị Tô Quan Nhi cấp độ Chân Tiên xuất hiện.
Cuối cùng Tô Đình kết luận cả hai đều là chân thân của Tô Quan Nhi, chỉ là tu hành pháp môn như tiên tổ Lâm Đông Bạch thị, từ đó chia ra làm hai.
Nhưng tiên tổ Bạch thị trèo lên Phong Thần bảng, vì tu vi cực cao, mưu tính thiên hạ, công đức gia thân, từ đó được phong thành Tây Nhạc Bạch Hổ Đại Đế... Nhưng Tô Quan Nhi sau khi chết cũng không phong thần, cho nên Tô Quan Nhi đầu tiên là Tán Tiên đã chân chính thân tử đạo tiêu, hôi phi yên diệt.
——
Cực Lạc Tịnh Thổ ở Tây Phương.
Bạch Thế Chí Đại Bồ Tát thở dài: " Pháp môn của hắn, đến nay vẫn không thể hiểu thấu đáo."
Vô Sinh Bồ Tát đáp: "Ngươi cũng tu thành Lục Ngã Chân Thân, phân thành sáu thân phận, sau khi chết đều tiêu tán, thành tựu ngươi cỗ toàn ngã phật thân không hoàn thiện này... Theo đạo lý thì nếu Bạch Hổ chỉ là phân thân của hắn, sau khi chết căn bản là không thể trèo lên Phong Thần bảng."
Bạch Thế Chí thấp giọng nói: "Một người phụ thân sinh ra một đứa con trai, đứa con này của hắn chết đi, trèo lên Phong Thần bảng, không phải rất phù hợp thiên đạo sao?"
Vô Sinh Bồ Tát kinh ngạc nói: "Tây Nhạc Bạch Hổ Đại Đế cũng không phải phân thân của tiên tổ Bạch thị?"
Bạch Thế Chí đáp: "Là hắn sáng tạo ra, nhưng chưa chắc đã là phân thân, nếu không thì cũng khó có thể nổi danh trên bảng... Pháp môn này huyền diệu khó lường, thật sự khiến cho người ta cảm khái."
Vô Sinh Bồ Tát hơi kinh dị, lại chần chờ nói: "U Minh Chân Quân mượn sáu ngàn bạch giáp, pháp lực có thể so với Chân Tiên đỉnh phong, vốn cho là cảnh giới của hắn không đủ, khó tránh khỏi sẽ kém một bậc, nhưng từ trận giao phong lúc trước đến xem thì hắn chưa hẳn đã kém Tây Nhạc Bạch Hổ Đại Đế, nhưng cũng không thể thắng được vị Bạch Hổ Đại Đế này, mà bây giờ lại có tiên tổ Bạch thị là Chân Tiên đỉnh phong đến, xem ra hắn sắp thua rồi."
Bạch Thế Chí Đại Bồ Tát ung dung nói ra: "Cũng chưa chắc."
Vô Sinh Bồ Tát nghe vậy, lập tức khẽ giật mình.
Bạch Thế Chí Đại Bồ Tát trầm giọng nói: "Lục Ngã Chân Thân không thể hoàn thiện, chỉ vì năm đó ta làm thiên uy tức giận, nhưng việc này, ta chỉ một thanh binh khí mà thôi, chân chính mệnh ta làm việc vẫn là vị tiên tổ Bạch thị này của ta."
——
Thiên giới mênh mông.
Bạch Hổ cao vạn trượng kia đứng ở phía trước cách đó trăm dặm.
Mà ở một bên khác cũng có một người, chầm chậm đi tới, tay cầm một kiếm.
"U Minh Chân Quân thật to gan, dám trộm sáu ngàn bạch giáp, còn đến xâm phạm phương tây Thiên giới."
Tiên tổ Bạch thị có diện mạo như thanh niên, trên mặt mang theo nụ cười, nói ra: "Chỉ có một vị Chân Tiên đỉnh phong thì đúng là không dễ giết ngươi, nhưng lại thêm một vị, ngươi chưa hẳn đã dễ dàng đào mệnh."
Tô Đình nhìn hai người rồi, chậm rãi nói ra: "Chặn lại gia tỷ Tô Duyệt Tần từ tay Hoán Hoa tiên tử, có hai vị đại thần thông giả cấp độ Chân Tiên đỉnh phong, chẳng lẽ đều ở phương tây?"
Tiên tổ Bạch thị vừa cười vừa nói: "Ngươi hi vọng ở chỗ này sao?"
Tô Đình gật đầu nói: "Nếu như hai đại thần thông giả kia, một người là Tây Nhạc Bạch Hổ Đại Đế, một người là tiên tổ Lâm Đông Bạch thị, như vậy hôm nay Tô mỗ tru sát hai vị xong, tự nhiên có thể cứu được người đi... Nhưng nếu còn có kẻ khác, mà gia tỷ lại không ở phương tây, chỉ sợ có chút khó giải quyết."
Tây Nhạc Bạch Hổ Đại Đế bước tới.
Thiên giới dường như cũng đột nhiên biến thành âm trầm hơn.
"Khó giải quyết?"
"Tô Chân quân vẫn nên lo lắng cho chính mình đi ."
"Ngươi tu luyện từ tay không, có danh là vô địch ở nhân gian, long tin quá mạnh, lại không nhận thức rõ về cảnh giới Chân Tiên đỉnh phong, hôm nay chỉ sợ sẽ ngã xuống."
"Vốn còn e ngại ngươi sẽ không để ý tính mệnh của Tô Duyệt Tần, tiếp tục co đầu rút cổ ở Thiên Đình, khi đó cũng chỉ đành dùng mạng của Tô Duyệt Tần để tâm cảnh của ngươi sinh trở ngại."
"Nếu ngươi đã không khôn ngoan như thế, tới đây khiêu khích tiên thần, dù ta có tru sát ngươi, cũng là chuyện hợp tình hợp lý."
"Huống chi ngươi trộm lấy binh phù, vốn là tội chết."
Tiên tổ Bạch thị cởi tiên kiếm từ phía sau xuống, rót pháp lực Tiên gia vào.
Kiếm mang sắc bén, xông lên tận trời.
"Hôm nay hãy chịu một tiên thuật của ta đi."
Tây Nhạc Bạch Hổ Đại Đế nhảy lên một cái.
Tiên kiếm ngút trời bị nó ngậm chặt.
Bạch Hổ cao vạn trượng, ngậm chặt pháp kiếm của Chân Tiên, lao thẳng tới Tô Đình.
——
Tây Nhạc Bạch Hổ Đại Đế vốn là một thần linh có tu vi cực cao, cộng với pháp kiếm Chân Tiên đỉnh phong, uy thế cường đại, ngay cả Chân Tiên cũng không khỏi cảm thấy trái tim đập nhanh.
Cho dù là thiên binh tinh nhuệ nhất trong Thiên Hà Thủy Sư được nghiêm chỉnh huấn luyện, cũng không khỏi sinh lòng nghiêm nghị.
Sáu ngàn bạch giáp kia, tâm cảnh kiên cố, quân trận vững như sơn nhạc.
Nhưng trong nháy mắt này, cũng không khỏi có dấu hiệu bị phá vỡ.
Một khi quân trận bị kiếm này chém ra, Tô Đình sẽ mất đi pháp lực cấp độ Chân Tiên đỉnh phong, khôi phục lại nguyên trạng, chỉ có Chân Tiên tầng ba.
"Bạch Hổ Hàm Kiếm Chi Thuật?"
Tô Đình nâng tay phải lên, lạnh lùng nói: "Năm đó tổ sư truyền xuống năm đạo tiên thuật, có một chiêu Bạch Hổ Hàm Kiếm Chi Thuật, trải qua Đạo Tổ cải thiện, so với chiêu thức mà tiên tổ Bạch thị ngươi sáng tạo ra này còn lăng lệ hơn... Ngươi tiếp ta một chiêu đi!"
Trong lòng bàn tay phải của hắn cũng bắn ra một đạo quang mang.
Tia sáng này hóa thành Bạch Hổ, trong miệng ngậm nkiếm.
Dù chỉ là hư ảnh, cũng không ngưng thực.
Nhưng hư ảnh Bạch Hổ này ngậm thanh kiếm tiên kia lại trực tiếp nhào tới, đúng là chính diện va chạm cùng Tây Nhạc Bạch Hổ Đại Đế đang ngậm Chân Tiên pháp kiếm kia, cả hai giằng co ở nơi đó mà không tổn hại.
"Bạch Hổ Hàm Kiếm Chi Thuật..."
Ánh mắt tiên tổ Bạch thị lộ vẻ ngưng trọng, trong lòng không khỏi cảm khái, thầm nghĩ: "Không hổ là Đạo Tổ, năm đó ta sáng tạo ra pháp môn này vốn thô sơ, sau đó rèn luyện ngàn năm đã tới viên mãn, hôm nay Tô Đình này thi triển ra tiên thuật này, sau khi trải qua Đạo Tổ cải thiện đã cường thịnh như vậy..."
Dù hiện tại chỉ là giằng co bất động.
Nhưng tiên thuật kia chỉ là Tô Đình dùng pháp lực ngưng tụ thành.
Nhưng bên này, Chân Tiên pháp kiếm kia lại ngưng tụ pháp lực của Chân Tiên đỉnh phong là hắn, mà Bạch Hổ miệng ngậm tiên kiếm kia còn là Tây Nhạc Bạch Hổ Đại Đế chân thân.
Một bên là hư ảnh dùng pháp lực biến thành, một bên là thực thể.
Hai bên va chạm, lại không thể ngăn chặn tiên thuật của Tô Đình.
Hai Bạch Hổ Hàm Kiếm Chi Thuật lập tức phân ra cao thấp.
"Thế này hoàn toàn không đủ để để ngươi đến phương tây Thiên giới làm càn."
Tiên tổ Tiên tổ Bạch thị tiến về phía trước một bước, tự mình xuất thủ.
Tay phải của Tô Đình đánh về phía trước, pháp lực liên tục không ngừng tràn ra, tiếp tục giữ vững Bạch Hổ Hàm Kiếm Chi Thuật.
Mà thần sắc hắn lãnh đạm, tay trái nhấc đao, bổ tới tiên tổ Tiên tổ Bạch thị.
Trấn Ngục thần đao!
Đao trảm ngàn trượng!
Kèm theo cả lôi đình!
Phương tây Thiên giới dường như bị chém thành hai!
Dù là Phật Môn hay Đạo gia, là Phật Đà hay tiên thần, đều không khỏi vì thế mà nín hơi.
Cùng là Chân Tiên đỉnh phong, Tô Đình lấy một địch hai mà vẫn chưa rơi xuống hạ phong.