Chương 303: Tô Đình tức giận, đại khai sát giới

person Tác giả: Lục Nguyệt Quan Chủ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 3,265 lượt đọc

Chương 303: Tô Đình tức giận, đại khai sát giới

Bóng đêm thâm trầm.

Ánh trăng trắng xóa.

Một người lên tiếng cầu cứu.

Một người lên tiếng uy hiếp.

Mà thiếu niên kia lại sờ lên cằm, thần sắc cổ quái.

"Đạo hữu. . ."

Vu đạo nhân thấy hắn không xuất thủ, cũng không có ý rời đi, giống như đang do dự, sợ hắn bị lời nói của Bạch Quân dọa sợ, lúc này lại nói: "Nếu ngươi không giết hắn, hắn trái lại sẽ giết ngươi. . ."

Bạch Quân không mở miệng nói chuyện, nhưng sát cơ trong ánh mắt dần dần ngưng tụ.

Tô Đình bât cười, nhìn về phía Bạch Quân, ung dung nói ra: "Con người ta xưa nay không xen vào chuyện bao đồng, cũng không có ý định để ý tới việc này. . ."

Hắn nói một nửa, đang muốn nói tiếp về "Nhưng", thì Vu đạo nhân nghe lời này, sắc mặt đại biến, chỉ thấy vo cùng không cam lòng, trước mắt sinh tử, sự tỉnh táo đã tiêu tán toàn bộ, ông ta như phát điên bắt đầu gầm thét.

"Thiếu niên, nếu ngươi không cứu ta, ta sẽ dùng cả một thân đạo hạnh, nhất định sẽ chú ngươi sinh ma chướng, tu hành dừng bước ở đây, dù ta thân tử đạo tiêu, phải vào âm minh địa phủ, đời sau cũng không buông tha ngươi!"

Vu đạo nhân tự giác hẳn phải chết, khàn giọng quát Tô Đình, muốn để hắn "Hồi tâm chuyển ý" .

"Tốt!"

Những lời nói phía sau của Tô Đình lập tức thu về, chỉ tay một cái, bắn ra lôi quang!

Thiên Lôi kiếm chỉ!

Phù!

Lôi quang tới nhanh chóng, mà uy lực rất cường đại.

Vu đạo nhân không chống cự kịp, lập tức trúng kiếm chỉ, pháp y vỡ vụn, phần bụng lập tức bị đánh xuyên thấu, ông ta phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân vẫn còn lôi đình khiến ông ta không ngừng run rẩy.

Nhưng dù sao ông ta cũng là Thượng Nhân, nhất thời vẫn chưa chết hẳn, chỉ là ánh mắt nhìn Tô Đình lộ ra vẻ không cam lòng và đầy oán hận.

"Không biết sống chết."

Sắc mặt Tô Đình lạnh lẽo.

Bạch Quân thấy thế, nhếch miệng hiện lên ý cười, nhìn về phía Tô Đình, nói ra: "Coi như ngươi cũng có mấy phần nhãn lực, nể tình ngươi thức thời như thế, vậy theo ta trở về một chuyến, xử lý mọi chuyện cho thỏa đáng, Bạch gia sẽ ban thưởng cho ngươi một cơ duyên."

Cơ duyên này nói rất mơ hồ không rõ, nếu là người khác nghe thấy, có lẽ sẽ hết sức cao hứng.

Nhưng Vu đạo nhân là biết được kết quả trong đó, lập tức lộ ra khoái ý, thầm nghĩ: "Dù ngươi nịnh nọt hắn, ra tay giết ta, cuối cùng không phải vẫn bị người ta dùng làm đá dò đường sao? Cuối cùng ngươi cũng phải đi theo ta. . ."

Ông ta mới nghĩ như vậy, đã thấy thiếu niên kia nghiến răng nghiến lợi vung tay ném tới một vật, đánh tới Bạch Quân có vẻ mặt kiêu ngạo kia.

Sắc mặt Bạch Quân đại biến, vẻ kiêu căng lập tức biến mất không còn nữa, vội vàng giơ kiếm ngăn trước ngực!

Bành!

Chuôi pháp khí kia bỗng nhiên rung động!

Bạch Quân kêu lên một tiếng đau đớn, lập tức lùi lại hơn mười trượng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, hai tay run nhè nhẹ.

Trong nháy mắt va chạm, hắn chỉ cảm thấy một luồng lực rất lớn từ trên thân kiếm truyền đến làm hai tay hắn chấn động, pháp lực tán loạn, huyết khí tan rã, toàn thân đều cứng đờ.

——

"Thức thời?"

"Tô mỗ ta vẫn luôn thức thời như thế!"

"Hai tên hỗn trướng cùng nhận lấy cái chết đi, lão tử giúp các ngươi có bầu bạn trên đường xuống Hoàng Tuyền!"

Trong lòng Tô Đình đầy lửa giận, lúc này đều trút xuống , sát cơ lạnh thấu xương.

Hắn vốn không có ý muốn xen vào việc của người khác, cho nên mới ẩn thân đi.

Không ngờ trong lúc Bạch Quân truy sát lại vô tình vung kiếm khí xuyên thủng thân cây mà hắn nấp trong đó, mới khiến hắn lộ tung tích.

Nhưng Tô Đình cũng không để ý, vốn định thối lui, nào biết Bạch Quân này quá vênh váo, vừa xuất thủ đã dùng sát chiêu, chém đứt vài cọng tóc của hắn, sau đó lại lớn tiếng muốn Tô mỗ hắn làm đá lót đường, mới khiến hắn động sát cơ.

Tô Đình hắn từ khi tu hành đến nay vẫn luôn phong sinh thủy khởi, ít khi gặp ngăn trở, lần này bị Tần Tông chủ truy sát một đường, chạy trốn qua phạm vi mười huyện, quả thực là nỗi nhục trước nay chưa từng có, lúc này cả người đầy lửa giận, lại bị tên Bạch Quân chọc giận nữa, quả thực là lửa giận ngút trời.

Còn tên Vu đạo nhân kia sắp chết, tâm tư đại loạn, vậy mà cũng lên tiếng uy hiếp.

Thế là hắn càng tức giận hơn, vốn chuẩn bị Thiên Lôi kiếm chỉ cho Bạch Quân lại dùng trên thân đạo nhân kia.

Giải quyết xong Vu đạo nhân, lại thấy tên Bạch Quân kia cao giọng sai sử, hắn lại càng tức giận.

"Lão tử đã đang bực tức rồi, các ngươi lại càng muốn chọc vào ta."

"Một kẻ lại một kẻ làm ta tức giận?"

"Trước đó tử quỷ kia còn là tông chủ một tông ở phương bắc, đường đường là người có đạo hạnh tầng sáu đỉnh phong, đuổi giết Tô đại gia cũng coi như đủ tư cách, hai người các ngươi là cái quái gì, cũng dám làm càn ở trước mặt Tô mỗ?"

Sắc mặt hắn âm trầm, nghiến răng nghiến lợi nói, sau đó lại đập tới một pháp ấn.

Oanh!

Pháp kiếm của Bạch Quân không ngừng rung lên, giống như tiếng gào thét thê lương, trong lúc mơ hồ đã có rất nhiều vết rạn nhỏ bé.

Mà bản thân Bạch Quân lại bị đánh phun máu, xương cốt hai tay đứt gãy, huyết nhục kinh mạch đều bị hủy, trong ánh mắt nhìn về phía Tô Đình tràn đầy vẻ sợ hãi.

Ngay cả Vu đạo nhân còn thoi thóp một hơi kia cũng trợn mắt hốc mồm, ngây ngốc tại chỗ.

"Lại đến!"

Lúc này Tô Đình thu pháp ấn về, sau đó ném Ngũ Hành đi.

Ầm ầm!

Ngũ Hành giáp hóa thành người khổng lồ bằng đất đã, bạch quang lấp lóe, ngưng tụ thành khôi giáp thiên binh, uy năng to lớn, cực kỳ hung hãn.

Nó đánh tới một quyền.

Không khí cũng vì thế mà vặn vẹo.

Kình phong cuồn cuộn nổi lên.

Cây cối ở bốn phía cũng bị vặn gãy.

Sắc mặt Bạch Quân đột biến, vẫn giơ kiếm đón đỡ!

Rầm rầm!

Hai chân Bạch Quân lún vào trong đất.

Thanh pháp kiếm kia cũng thuộc hạng trung phẩm pháp khí, ánh sáng lập tức ảm đạm, đường vân tổn hại, vết rạn nhỏ bé phía trên lập tức trở nên cực kì rõ ràng, lít nha lít nhít.

Một thanh pháp khí này vậy mà đã suýt vỡ nát?

Vu đạo nhân trợn mắt há mồm, còn tưởng là huyễn cảnh trước khi chết.

Mà con ngươi Bạch Quân co rụt lại, lộ ra màu lạnh, đáy mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.

Hai người này đều không ngờ bọn hắn đấu sinh tử, đến cuối cùng lại gặp phải một thiếu niên hung hãn như thế, tuỳ tiện ra tay đã có thể xử lý hai người bọn hắn.

Nếu sớm biết thiếu niên này có bản lĩnh như thế, thái độ của hai người bọn hắn tự nhiên sẽ khác.

Đáng tiếc lúc này hối hận thì đã muộn!

"Ngươi cũng đã biết ta chính là tộc nhân dòng chính của Bạch thị!" Bạch Quân cả kinh kêu lên.

"Cái gì mà tộc nhân dòng chính, dù ngươi là con ruột của quốc sư, hôm nay lão tử cũng không tha cho ngươi!"

Tô Đình lên cơn giận dữ, sát cơ lạnh thấu xương, lệnh cho thiên binh kia lại lần nữa đập tới một quyền.

Đúng lúc này, tiểu tinh linh vội vàng từ trong ngực hắn nhô đầu ra, nói: "Kiếm kia là pháp khí đấy. . . Còn không phải pháp khí bình thường. . ."

Tô Đình lập tức chần chờ một chút, nhưng nhìn kỹ lại thì thanh pháp kiếm kia đã tràn đầy vết rạn, tàn khuyết không đầy đủ, tác dụng không lớn, mà bây giờ mình thần uy lẫm liệt như thế, thu lấy pháp khí này khó tránh khỏi có chút mất giá.

Nghĩ như vậy, hắn cắn răng, vận chuyển pháp lực.

Thiên binh đánh xuống!

Pháp kiếm bỗng nhiên vỡ vụn!

"Không biết sống chết!"

Tô Đình lạnh hừ một tiếng.

Thiên binh không đập chết Bạch Quân, mà là biến quyền thành chưởng, bắt hắn vào trong lòng bàn tay rồi kéo lên.

Mà một tay khác của thiên binh này lại kéo lấy Vu đạo nhân sắp chết.

Hai người sắp chết, bị thiên binh nắm trong hai tay.

"Vốn không muốn xen vào việc của người khác, Bạch tiểu tử ngươi hết lần này tới lần khác kiêu ngạo đến mức không biên giới."

"Vốn định cứu đạo sĩ nhà ngươi mà kẻ điên nhà ngươi lại dám can đảm uy hiếp đại gia."

"Hôm nay hai kẻ hỗn trướng các ngươi. . . Mặc kệ ngươi là tộc nhân nhà nào, mặc kệ ngươi là đạo sĩ nhà nào, đều đừng nghĩ sống được."

Vừa dứt tiếng, hai tay thiên binh bỗng nhiên vỗ vào nhau.

Bành!

Hai người lập tức hợp thành một vũng máu thịt, không phân khác biệt!

Ngay trong chớp mắt này, một tiếng động vang lên!

Pháp kiếm vỡ vụn kia bắn ra một tia sáng, trong đó chuôi kiếm tỏa ra ánh sáng óng ánh nhất, sau đó bỗng nhiên dâng lên một vệt ánh sáng, hóa thành một nam tử trung niên, khí thế ngang nhiên, sắc mặt giận dữ.

"Ngươi dám giết tộc nhân Bạch thị ta?"

Nam tử trung niên này tỏa ra khí thế cuồn cuộn, quát: "Thật to gan!"

Oanh!

Vừa dứt tiếng!

Thiên binh đấm ra một quyền!

Ánh sáng biến thành nam tử kia vỡ thành từng mảnh, chợt tiêu tán vô tung.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right